Loan cũng đã mua sắm đủ, cho nên không hề phản đối Minh, hơn nữa cũng đã gần qua giờ ăn trưa rồi, Minh không nhắc thì thôi, nhắc đến cô lại thấy đói:
- Anh nhắc làm em cũng thấy đói rồi!
Minh cười, hắn không nói thêm gì với Loan nữa, chủ động xách đồ, rồi đi ở phía trước dẫn đường.
Thực ra, Minh cầm thẻ đen chí tôn, hắn không cần thiết phải tự mình xách đồ, chỉ cần nói một tiếng là sẽ có người khác thay hắn xách đống đồ cồng kềnh này. Nhưng hắn lại không làm vậy, muốn gây ấn tượng với những tiểu thư con nhà giàu, sự nam tính sẽ có hiệu quả tốt hơn là dùng tiền rất nhiều.
Thật vậy, Loan đi phía sau lưng Minh, thấy hắn một mình mà xách cả một đống đồ đạc quần áo như không, cô lại bị hắn thu hút, những thiếu gia công tử cô quen nào có ai nam tính bằng hắn, dù rằng những thiếu gia công tử đó có đi tập gym hay không cũng không bằng. Chưa bao giờ Loan cảm thấy đi sau lưng một người đàn ông mà lại an toàn đến thế. Nhìn vào bờ vai của hắn, cô tưởng tượng không biết nếu dựa đầu vào sẽ có cảm giác như thế nào?
Về đến sảnh tầng một của khách sạn DC, có hai người lại đang chờ Minh ở khu vực dành cho khách. Có vẻ hai người bọn họ cũng đã chờ ở đây rất lâu rồi.
Minh dường như cũng đã đoán trước được hai người này sẽ chờ hắn ở đây, nhưng trước tiên, hắn phải sắp xếp ổn thoả đống đồ đạc mà Loan chọn về trước đã.
Đi thẳng đến quầy lễ tân, mặc kệ hai người kia đã đứng dậy và đang đi về phía của mình. Minh nhìn lễ tân và nói:
- Làm phiền khách sạn giúp tôi mang đồ lên phòng!
Hắn không yêu cầu lễ tân cho người giúp hắn sắp xếp đồ đạc, bởi nếu nhân viên tinh ý, sẽ tự biết phải làm những gì.
Loan thấy vậy còn tưởng Minh xách mỏi rồi, nhưng khi có hai người đàn ông đi lại gần phía Minh và cô, thì cô biết suy nghĩ vừa rồi của mình là sai rồi.
Hai người đứng trước mặt Minh, đồng thanh chào:
- Thiếu gia!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh nhìn hai người, nhàn nhạt nói:
- Anh Năm, anh Rùa, lâu ngày không gặp!
Hai người đang chờ Minh tất nhiên là hai người đang tranh chấp vùng này, để hợp thức hoá nó thành địa bàn của mình, là Năm Đốc và Rùa Béo.
Khi Minh vừa lộ mặt ở trong vùng này, cả hai người đều đã nhận được thông tin là hắn đến, cho nên cả hai đều vội vàng gác lại mọi việc rồi chạy đến đây, vì sợ rằng nếu làm mất lòng hắn, vùng này sẽ không còn là vùng tranh chấp của hai người nữa, mà là bốn người.
TruyenLau.com
Thấy bên cạnh Minh còn một cô gái xinh đẹp, dù không thể tính là tuyệt sắc, nhưng cả hai cũng đoán được quan hệ của cô gái này cùng hắn không tầm thường. Cho nên cả hai đều không dám bỏ qua Loan. Năm Đốc lên tiếng hỏi:
- Tiểu thư đây là bạn của thiếu gia phải không ạ?
Nghe Năm Đốc hỏi như thế, Loan đỏ mặt, không khẳng định cũng không phủ định, cô để Minh trả lời. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh không quay đầu lại nhìn Loan, nhưng từ việc nghe hơi thở của cô, hắn cũng thừa sức đoán được ý của cô. Bây giờ chỉ cần hắn nói cô là bạn gái của mình, thì quan hệ của hai người sẽ chính thức được xác nhận. Nhưng Minh lại không muốn vội vàng như thế, hắn sợ tình đến nhanh thì đi cũng nhanh, hắn nói một câu lưng chừng:
- Bạn! Ý của anh Năm hỏi là bạn như thế nào? Nếu là bạn bè thì đúng rồi. Còn nếu anh Năm hỏi kiểu bạn kia, thì hiện tại chưa phải.
Cả Năm Đốc hay Rùa Béo và Loan đều hiểu, hiện tại chưa phải, nhưng tương lai sẽ phải, câu này tuy không khẳng định, nhưng Minh cũng đã ngầm thừa nhận Loan là bạn gái của mình. Đây là một câu khẳng định gián tiếp.
Rùa Béo là người sống vội, hắn nói:
- Thiếu gia, tiểu thư, hai người đến địa bàn của tôi là vinh hạnh của Rùa Béo này. Xin cho Rùa Béo này được phép mời hai người dùng bữa trưa nay!
Rùa Béo vội khẳng định nơi này là địa bàn của ông ta. Cả Minh và Năm Đốc đều nghe ra được điều đó. Minh thì không quan tâm, nhưng Năm Đốc nào có để Rùa Béo chiếm nơi này dễ dàng như vậy được:
- Anh Rùa sao mà vội thế, chỗ này đâu phải của một mình anh, bữa này nên do tôi mời Minh thiếu gia và tiểu thư đây mới đúng.
Cả Năm Đốc và Rùa Béo đều hiểu rằng, nếu ai mời được Minh thì nơi đây sẽ trở thành địa bàn của người đấy, cho nên cả hai đều không thể nhường nhau được.
Minh đường nhiên cũng hiểu được thoả thuận ngầm không ai nói ra này. Hắn phải ngăn hai người này lại, trước khi hai người đấu võ mồm với nhau để tranh địa bàn:
- Được rồi, tôi không thiếu bữa ăn này. Hôm nay tôi đến chỉ để vui chơi, mong hai anh hiểu. Còn nếu hai người muốn ăn cùng tôi. Tất nhiên cũng được thôi, dù sao tôi cũng đã từng kiếm lợi từ cả hai. Nhưng hai anh nên nhớ, tôi cũng không phải chỉ kiếm lợi từ hai anh thôi đâu!
Lời của Minh đã nói rõ ràng, hắn đến đây chỉ để du lịch vui chơi, hắn sẽ không quan tâm đến việc tranh chấp của hai người, nếu hai người muốn hắn tham gia vào, hắn sẽ không ngại để David phương Nam và Hoa Nguyệt phương Tây Bắc tham gia cùng.
Nghe được ý đe doạ của Minh, cả hai người Năm Đốc và Rùa Béo đều không dám tranh giành trước mặt hắn nữa, sợ rằng sẽ làm hắn không vui. Rùa Béo lên tiếng:
- Dạ dạ, tôi xin lỗi vì đã làm phiền thiếu gia. Để khi khác có dịp tôi xin được mời thiếu gia sau coi như bồi tội.
Năm Đốc cũng nói:
- Chúng tôi đi ngay đây ạ! Mong thiếu gia đừng để tâm chuyện ngày hôm nay.
Địa vị công ty nhà Loan chưa đủ tầm để tiếp cận đến tầng lớp của Năm Đốc và Rùa Béo, cho nên cô không hề biết Năm Đốc và Rùa Béo là ai. Nhưng cô cũng không phải người ngu ngốc. Theo cô quan sát và cảm nhận, hai người này không đơn giản, như thế chứng tỏ Minh càng không đơn giản. Sự tò mò về Minh trong Loan lại tăng lên, càng lúc Loan càng bị Minh thu hút mà không dứt ra được.
Minh mặc kệ Năm Đốc và Rùa Béo, hắn cầm tay Loan, dắt cô đi đến khu vực nhà hàng trong khách sạn DC.
Đến cửa nhà hàng, đã có nhân viên đứng mở cửa sẵn cho hai người, Minh dắt tay Loan đi thẳng đến một bàn trống.
Nhà hàng trong khách sạn DC chia làm bốn khu vực để bàn đón khách, Minh cùng Loan đi đến khu vực bên trong, không gian rộng rãi nhưng lại chỉ đặt năm bàn, hai bàn chữ nhật dành cho nhóm sáu người, ba bàn vuông dành cho nhóm bốn người.
Minh cầm tay Loan đi đến ngồi vào bàn vuông ở giữa, do bàn này lại đặt chéo kiểu hình thoi, khác với hai bàn vuông đặt thẳng ở hai bên.
Kéo ghế cho Loan ngồi xong, Minh không ngồi xuống cạnh Loan hay ngồi sang đối diện cô, mà hắn kéo ghế ngồi vuông góc với cô.
Hắn với cô tuy có thể ngồi cạnh nhau, nhưng thời gian hai người tiếp xúc còn ngắn, cho nên nếu ngồi cạnh nhau sẽ không hoàn toàn thoải mái, khi muốn nhìn sang người kia sẽ phải nghiêng cổ ngoái nhìn, như vậy sẽ tạo cảm giác khó chịu không thoải mái.
Còn nếu ngồi đối diện cũng được thôi, nhưng cả hai sẽ cách nhau cả cái bàn ăn, sẽ hạn chế một phần sự ga lăng của hắn.
Còn ngồi vuông góc với nhau, nói theo phong thủy là có đủ cả thiên thời địa lợi nhân hoà. Hai người vừa có thể ngồi gần nhau hơn khi ngồi đối diện, hắn vừa có thể bóc vỏ hải sản tôm cua cho Loan. Thêm nữa, góc nghiêng lúc nào cũng thần thánh, hai người ngồi vuông góc với nhau, bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấy góc nghiêng đẹp nhất của nhau mà không phải nghiêng đầu.
Khi hai người ổn định chỗ ngồi, cũng là khi nhân viên phục vụ nữ của nhà hàng mang menu đến:
- Em gửi anh chị menu ạ!
Minh nhận lấy menu, chủ động gọi món. Nhưng trước khi gọi món, hắn vẫn phải tìm hiểu về Loan:
- Em có bị dị ứng với đồ ăn nào không?
Loan tinh nghịch trả lời:
- Em chỉ dị ứng với đồ ăn không ngon thôi!
Minh cười với sự tinh nghịch của Loan, lúc này hắn có thể thoải mái gọi đồ ăn mà không cần kiêng kị gì rồi.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.