Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 138: Anh Muốn Gọi Em Là Em

Nghe cô gái áo kẻ ngang hỏi, tất cả mọi người đều im lặng. Ai cũng hiểu ý nghĩa trong câu hỏi của cô là vì sao muốn nhảy sông tự tử. Cho nên đều đang nghĩ đến chuyện buồn của mình. Cậu thanh niên né trách bằng cách chủ động rót bia cho mọi người. Còn Minh, hắn lại trả lời:



Đêm qua em gái anh tự sát, anh lại không cản được, lòng thấy trống trải, nên muốn ra ngoài hóng mát một chút. Còn em, hỏi người khác thì trước tiên nên kể chuyện của mình chứ!



Cô gái áo kẻ ngang tuy mới chỉ uống một cốc bia, nhưng cũng là đã có men say trong người, nghe Minh nói vậy, cũng kể chuyện của Mình:



Em ra trường đi làm được hai năm rồi, nhưng lại không thể hoà thuận được cùng với mọi người trong công ty. Hôm nay, rõ ràng là lỗi của chị tổ trưởng, vậy mà mọi người lại đổ hết lên đầu em. Sau đó, giám đốc còn trừ hết lương tháng này của em, rồi đuổi việc em nữa...





Cô gái áo kẻ ngang kể xong, thì cậu thanh niên kia cũng rót bia cho mọi người xong, thế là cô ấy liền cầm cốc lên, một hơi uống sạch.



Thấy vậy, cô gái váy trắng ngồi trên thành cầu đầu tiên lại lên tiếng:



Không sao? Nghỉ thì nghỉ! Gặp nhau là cái duyên, chị đến công ty nhà em làm đi, em bảo kê chị!



Cô gái áo kẻ ngang ngay lập tức hỏi lại: Đọc truyện tại TruyenLau.com



Thật không?



Cô gái váy trắng gật đầu. Sau đó lại kể chuyện của mình: Website TruyenLau.com



Ba và anh hai em đều là người tài giỏi, nhưng họ lại không cho em đi theo con đường của họ. Họ luôn bao bọc em như một cô công chúa trong lâu đài, khiến cho em cảm thấy ngột ngạt, gò bó, không được tự do. Em là trốn nhà đi, em cũng chỉ định ngồi trên cầu suy nghĩ một chút thôi, chứ không có cái ý định giống như các anh các chị!

TruyenLau.com

Tiếp theo là cô gái áo vàng nhạt. Cô ấy muốn nhảy sông là vì bị bạn thân cùng người yêu cắm sừng.



Cuối cùng là cậu thanh niên mang năng lương tiêu cực. Cậu ta là vì quá áp lực, giống như Minh của ngày xưa, cậu ta lớn lên trong một gia đình thiếu tình thương, cả bố và mẹ đều sống ích kỷ, không nghĩ đến con cái. Lớn lên, cậu ta làm gì cũng thất bại, người trong lòng sắp lấy chồng, sự nghiệp thì bấp bênh. Hôm nay không nhịn nổi nữa, nên muốn nhảy sông kết thúc cuộc đời.



Năm người, ai cũng có câu chuyện riêng của mình. Để mà nói ai đáng thương hơn ai thì không thể so sánh được. Nhưng những câu chuyện đó cũng chỉ là một phần của cuộc đời này. Nhờ bốn người còn lại, ai nấy cũng đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn, cảm thấy trong cuộc đời tăm tối của mình, vẫn có những tia sáng chiếu đến, chỉ là mình chưa hướng về hướng có ánh sáng mà thôi.



Không biết qua bao nhiêu lâu, đã uống bao nhiêu cốc bia, Minh cùng cô gái váy trắng vậy mà như chẳng biết say là gì, cứ uống mãi không dừng. Còn ba người kia, họ đều phải xin thua, đi về trước, bởi ngày mai bọn họ lại phải trở lại cuộc sống thường ngày của mình. Đến ngay cả cô gái áo kẻ ngang, được cô gái váy trắng sắp xếp công việc cho rồi, cũng phải xin chịu thua, ngày mai còn chuẩn bị đi làm ở công ty mới, gặp những người đồng nghiệp mới.



Chỉ còn lại Minh cùng cô gái váy trắng, hai người nhìn nhau, cả hai lúc này mới hoàn toàn tập chung sự chú ý vào đối phương.



Cô gái váy trắng rất xinh, nhưng điểm đặc biệt là ở cô có cái khí chất cao quý giống với Đầm Rô. Cái khí chất đến cả các cô công chúa hoàng tộc cũng chưa chắc đã có. Nó thu hút Minh, nhưng không khơi dậy dục niệm trong lòng của Minh. Nhờ cái khí chất này, nhan sắc của cô gái váy trắng trong mắt Minh lại tăng lên thêm vài bậc, ngang hàng với sư bá của hắn và Đầm Rô.



Còn về phía cô gái váy trắng, cô cũng nhận ra khí độ bất phàm của Minh. Cô thấy đôi mắt hắn như bắn ra tinh quang, thần thái vô cùng tự tin, thể hiện là một người có sức sống, thường là những chàng trai trẻ năng động và yêu đời. Nhưng ở hắn, cùng lúc lại toát ra vẻ trầm ổn, đáng tin cậy của các quý ông đầy kinh nghiệm và bản lĩnh. Hai loại khí chất thu hút phụ nữ, nhưng lại đối lập với nhau, vậy mà cùng lúc xuất hiện ở trên người Minh một cách hoà hợp, khiến Minh càng trở nên đặc biệt trong mắt cô gái váy trắng.



Hai người nhìn nhau, thưởng thức khí chất đặc biệt của nhau, mà không hề biết, nhịp đập con tim của hai người đang dần đồng điệu với nhau, cái lực hút vô hình giữa hai con tim đang kéo tâm trí hai người lại gần nhau, trong khi khoảng cách vật lí giữa cơ thể hai người vẫn luôn không thay đổi.



Đột nhiên, Minh lên tiếng hỏi cô gái váy trắng:



Cô bé, em tên là gì?



Cô gái bị Minh hỏi bất ngờ thì trả lời theo phản xạ tự nhiên:



Em tên Lê Sương Vũ! Chẳng phải lúc trước chúng ta đã giới thiệu rồi sao?



Minh như không nghe thấy, tiếp tục hỏi:



Cô bé, em tên là gì?



Cô gái váy trắng trả lời:



Em tên Lê Sương Vũ!



Minh hỏi lại lần thứ ba:



Cô bé, em tên là gì?



Cô gái váy trắng trả lời hắn lần thứ ba:



Em tên là Lê Sương Vũ!



Lần này, Minh không hỏi lại nữa, mà hắn gật đầu, nói:



Ừ! Lê Sương Vũ! Anh chỉ muốn khắc cốt ghi tâm tên của em mà thôi. Đảm bảo rằng anh sẽ mãi mãi nhớ cái tên này!



Lê Sương Vũ mỉm cười, cái chiêu tán tỉnh này đã quá cũ rồi, nhưng khi hắn nói ra, cô vẫn rất vui. Cô lại hỏi hắn:



Chàng trai, anh tên là gì?



Minh biết Lê Sương Vũ cũng muốn làm giống như hắn vừa rồi, hắn trả lời:



Anh tên là Nguyễn Tiến Minh!



Lê Sương Vũ hỏi lần hai:



Chàng trai, anh tên là gì?



Minh trả lời lần thứ hai:



Anh tên là Nguyễn Tiến Minh!



Lần thứ ba Lê Sương Vũ hỏi:



Chàng trai, anh tên là gì?



Minh vẫn trả lời:



Anh tên là Nguyễn Tiến Minh!



Lê Sương Vũ vậy mà không giống như Minh, cô không dừng lại, mà hỏi lần thứ tư:



Chàng trai, anh tên là gì?



Minh bất ngờ khi Lê Sương Vũ vẫn còn hỏi, nhưng hắn vẫn trả lời cô:



Anh tên là Nguyễn Tiến Minh!



Lúc này, Lê Sương Vũ mới gật đầu với Minh, nói với hắn:



Em hỏi anh nhiều lần hơn, để em sẽ nhớ tên anh lâu hơn là anh nhớ tên em!



Minh cười tươi, hắn nói:



Được, vậy để thời gian chứng minh xem, em có thật sự nhớ tên anh lâu hơn là anh nhớ tên em không nhé!



Hai người lại nhìn nhau, cùng bật cười, cùng đứng dậy, không tiếp tục uống nữa, vì cả hai biết dù có uống thêm bao nhiêu bia đi nữa, thì bia cũng chẳng làm hai người say được, mà chỉ có ánh mắt của hai người nhìn nhau, mới khiến hai người càng nhìn càng say đắm.



Minh nhờ gặp được Lê Sương Vũ, tâm trạng của hắn không còn tệ nữa, nỗi buồn khi không thể cứu được Loan đã trở thành kí ức bị hắn cất vào một nơi sâu thẳm trong trái tim và não bộ. Hình bóng của hai chị em Linh và Trang cũng ẩn sâu vào một góc trong tim. Sự trống rỗng trong tâm trí sau khi hắn trả được mối thù mấy chục năm của nhà ông ngoại cũng được lấp đầy bởi vô số hình ảnh của cô gái váy trắng trước mắt.



Coi như đã quen nhau rồi, Lê Xương Vũ muốn biết tuổi thật của Minh, chứ không muốn khách sao gọi hắn là anh chỉ vì hắn là phái nam nữa. Cô hỏi:



Mà đằng ấy bao nhiều tuổi rồi mà đòi làm anh! Mình hai mươi hai tuổi rồi đấy nhé!



Minh cười càng tươi hơn, hắn vẫn biết hiện tại trông hắn trẻ hơn tuổi thật rất nhiều, hơn nữa do thiền định nâng cao tinh thần mà càng ngày lại càng trẻ ra, cho nên nếu không phải người quen, thì không ai tin hắn đã gần ba mươi tuổi rồi. Minh không lấy giấy tờ ra để chứng minh với Lê Sương Vũ, hắn trêu chọc:



Tuổi tác cũng chỉ là con số thôi! Anh không cần biết tuổi anh trừ tuổi em là âm hay dương! Anh chỉ biết rằng, anh muốn gọi em là em!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu