Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 165

Minh cùng anh Sói đi sang phòng riêng của giám sát trại giam thành phố H, ông ta làm việc quả nhiên hiệu quả, chỉ trong thời gian Minh và anh Sói nói chuyện với nhau, ông ta đã chuẩn bị đầy đủ những thứ Minh cần. Thấy Minh cùng anh Sói đi vào, giám sát trại giam nở một nụ cười rạng rỡ như gặp họ hàng thân thiết, ông ta đưa một tờ giấy A4 cho anh Sói và nói:



- Chúc mừng cậu!



Anh Sói nhận tờ giấy từ tay giám sát trại giam thành phố H, hơi mỉm cười, nhưng lại không nói gì. Minh nhìn lướt qua tờ giấy, là giấy chứng nhận chấp hành xong án phạt tù của anh Sói, lên tiếng hỏi giám sát trại giam thành phố H:



- Ông làm việc quả nhiên chu toàn, chắc ông sẽ không quên đồ của tôi chứ?



Giám sát trại giam thành phố H vẫn giữ nụ cười tươi trên mặt, nói:



- Thiếu gia, cậu yên tâm, việc cậu giao phó, tôi làm sao có thể quên được. Tất cả giấy tờ mà cậu cần, tôi đã đưa cho Lục Nam hết rồi. Còn việc cậu muốn biết, xin mời ngồi xuống, tôi sẽ từ từ kể cho cậu biết!

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Dứt lời, giám sát trại giam thành phố H đưa tay về hướng bàn ăn trong phòng của ông ta. Chỉ đợi Minh gật đầu một cái là bốn người trong phòng sẽ ngồi xuống, vừa ăn vừa nói chuyện. Minh tất nhiên là không từ chối, dù sao từ lúc về thành phố H đến bây giờ, hắn cũng chưa ăn gì. Nhìn mười ba món ăn toàn sơn hào hải vị được bày trên bàn ăn, Minh nói:



- Ông Thành cũng biết hưởng thụ thật! Bàn ăn ngon thế này, làm sao tôi từ chối được!



Cả bốn người ngồi vào bàn ăn, vì quan hệ với Minh, mà bữa cơm này không hề có chút không khí xã giao nào, thay vào đó lại mang hơi ấm của bữa cơm gia đình, trong khi cả bốn người chẳng ai có họ hàng với ai cả. Húp trước một bát canh sườn non nấu me để khai tiệc, giám sát trại giam bắt đầu kể chuyện: TruyenLau



- Thiếu gia, nói về phân bổ quyền lực của thành phố H, thì phải nhắc đến khoảng thời gian hơn bảy mươi năm trước, khi chiến tranh thế giới kết thúc không lâu, nước ĐL giành được độc lập.



Minh nhai cơm từ tốn trong miệng, ánh mắt nhìn thẳng vào giám sát trại giam, tập chung tinh thần lắng nghe ông ta nói. Anh Sói cùng Lục Nam thì buông đũa, chú ý lắng nghe. Giám sát trại giam lại gắp một miếng cá mú hấp hành gừng, bỏ vào miệng nhai, nhai xong mới nói tiếp:

TruyenLau

- Ngày đó, để giành được độc lập cho nước ĐL, ngoài vị lãnh tụ vĩ đại được ca ngợi trong sử sách ra, còn phải nhắc đến một vị anh hùng ở trong bóng tối chiến đấu thầm lặng nữa.



Minh gật đầu, vị anh hùng không tên đó chắc chắn giống như hắn, là một đại lão thiên có bản lĩnh bố cục cả thiên hạ. Thậm chí người anh hùng đó còn có liên quan đến sư phụ của hắn.



Như đọc được suy nghĩ trong đầu của Minh, giám sát trại giam lên tiếng:



- Thiếu gia, cậu đừng hiểu lầm, vị anh hùng trong bóng tối đó không phải lão thiên giống như cậu. Thời đó loạn lạc, các lão thiên của nước ĐL phải hiện thế, bày cục giải cứu đất nước, chứ không thể ẩn trong bóng tối được. Vị anh hùng trong bóng tối đó phụ trách võ lực chính trong những cuộc tranh đấu ngầm mà lịch sử không ghi chép lại. Và sư phụ của cậu cũng không phải người nước ĐL.



Minh lúc này mới thắc mắc:



- Nhưng như vậy thì người đó có liên quan gì đến chuyện phân bố thế lực của thành phố H hiện nay?



Gương mặt giám sát trại giam thành phố H bỗng trầm xuống, ông ta uống cạn chén rượu trước mặt, nói:



- Vị anh hùng đó rất có liên quan đến việc phân bố thế lực thành phố H hiện nay. Bởi vì, ngoài cậu là người đặc biệt ra, những người nắm giữ vị trí trọng yếu trong thành phố H hiện nay, đều là hậu nhân của vị anh hùng đó!



Minh sững người, Lục Nam và Anh Sói còn tệ hơn, thậm chí đã đánh rơi đôi đũa đang cầm trên tay. Ba người bất ngờ khi một gia tộc lại có thể nắm giữ đại quyền cả hắc đạo và bạch đạo một thành phố. Phải biết rằng, ở các thành phố khác, hắc đạo và bạch đạo phải vừa bổ trợ lại vừa kìm hãm lẫn nhau. Ví dụ như ở thành phố B ngày trước, người đứng đầu hắc đạo là Hoàng Xà, người đứng đầu bạch đạo lại là bố của Linh, chẳng qua là do Hoàng Xà được ưu ái, nên mới nắm trọn nền kinh tế thành phố B, trở thành trời của thành phố B mà thôi.



Thấy phản ứng của ba người, giám sát trại giam lại nói tiếp:



- Vị anh hùng trong bóng tối đó đã cùng vị lãnh tụ vĩ đại trong lịch sử rời khỏi thế gian khi đất nước ĐL độc lập không lâu. Nhưng vị anh hùng đó có một người con trai, cả trí tuệ và thể chất đều là thiên bẩm. Người con trai đó kế thừa bản lĩnh của hai người, năm đó đã thống nhất hai đạo hắc bạch ở thành phố H mà không một ai dám có ý kiến. Chỉ là sau này, người con trai đó lại có nhiều hơn một người con, cho nên hắc bạch lưỡng đạo ở thành phố H lại một lần nữa chia ra.



Giám sát trại giam thành phố H nói đến đây thì dừng lại, không nói nữa, bởi những thông tin này đã quá đủ với Minh. Ánh mắt Minh nhìn giám sát trại giam thành phố H lúc này không còn vẻ thản nhiên nữa, thay vào đó là ánh mắt mang theo sự kính trọng, sự kính trọng đó không phải dành cho ông ta mà dành cho ông nội của ông ta - vị anh hùng thầm lặng trong bóng tối đó.



Và điều quan trọng là Minh biết hắn đang được cả thành phố H ủng hộ, chỉ bởi vì quan hệ của hắn và giám sát trại giam thành phố H. Lúc này, dù cho có thừa thãi, Minh vẫn phải lên tiếng cảm ơn giám sát trại giam thành phố H:



- Ông Thành, cảm ơn ông! Cảm ơn ông vì tất cả mọi chuyện!



Giám sát trại giam thành phố H lúc này lại lắc đầu, ông ta nói:



- Tôi giúp sư phụ cậu và cậu là vì tư lợi của tôi, cậu không cần phải cảm ơn tôi!



Minh híp mắt lại, chuyện giám sát trại giam thành phố H vì tư lợi mà giúp đỡ sư phụ hắn và hắn, cả hai bên đều luôn hiểu, nhưng chưa bên nào chủ động nhắc đến, lúc này ông ta nhắc đến, rốt cuộc là vì chuyện gì, Minh muốn giải đáp thắc mắc này ngay lập tức, hắn hỏi:



- Ông muốn gì?



Giám sát trại giam thành phố H lắc đầu, đáp:



- Tôi muốn gì sao? Thiếu gia, câu trả lời cho câu hỏi của cậu tôi không thể tự nói ra. Nhưng cậu sẽ sớm biết mà thôi. Bố của tôi muốn gặp cậu!



Dứt lời, giám sát trại giam thành phố H chủ động đứng lên, đi ra khỏi cánh cửa phòng riêng của ông ta trong trại giam. Minh thấy vậy cũng đứng lên theo, hắn gật đầu, cái gật đầu này không chỉ là đồng ý đi theo giám sát trại giam thành phố H để gặp bố của ông ta, cái gật đầu này còn dành cho anh Sói và Lục Nam, để hai người họ yên tâm tiếp tục dùng bữa.



Giám sát trại giam thành phố H không dẫn Minh rời khỏi trại giam, mà dẫn Minh đi đến căn phòng trước đây của sư phụ hắn. Đứng trước cánh cửa căn phòng cuối cùng trong trại giam, giám sát trại giam ra hiệu cho Minh mở cửa đi vào.



Minh biết trong căn phòng này không phải sư phụ hắn, mà là một người khác, người mà giám sát trại giam muốn hắn đi gặp – bố của giám sát trại giam – con trai của vị anh hùng trong bóng tối kia. Minh không suy nghĩ gì, trực tiếp đẩy cửa bước vào.



Minh vừa bước chân vào căn phòng cuối cùng trong trại giam, giống như ngày đầu tiên hắn bước vào đây, một luồng áp lực khủng khiếp ập về phía hắn. Chỉ là hiện tại, Minh đã không còn là Minh của ngày đó, hắn cũng đã trở thành một con người siêu việt. Luồng áp lực đó, không thể nào ép Minh quỳ xuống như ngày đầu tiên hắn bước vào căn phòng này, tuy nhiên, Minh vẫn cảm thấy ngộp thở, cơ thể không được tự nhiên, có thể suy ra, người đợi hắn trong căn phòng này, vẫn là lợi hại hơn hắn. Minh cứ nghĩ, hắn và Già Cơ là hai người lợi hại nhất ở trong thành phố H hiện tại, không ngờ, suy nghĩ của hắn đã sai, từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ là người lợi hại nhất trong thành phố H.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu