Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 81: Mê Người

Minh cũng bất ngờ khi thấy hai cô gái xinh đẹp này đi đến và lên tiếng giúp hắn.

Bởi vì trước đó, hắn không hề quen hai cô gái này, càng không biết hai cô nàng là ai cả.

Nếu như đã từng gặp ở đâu đó rồi, với trí nhớ thần kì của mình, Minh không thể nào không có ấn tượng gì khi gặp được hai người con gái xinh đẹp như thế.

Cả hai cười tươi nhìn Minh, còn cùng nhau nháy mắt một cách tinh nghịch, khiến Minh càng thêm mơ hồ.

Nếu là Minh của trước đây, hay bất kì người đàn ông bình thường nào, sau khi nhìn thấy nụ cười khuynh quốc khuynh thành của hai cô gái này, thần hồn chắc chắn trở nên điên đảo, trí tuệ ngay lập tức giảm xuống không phanh.

Nhưng Minh bây giờ định lực bất phàm, đâu phải người chỉ vì nhan sắc xinh đẹp của thiếu nữ mà điên đảo thần hồn. Hắn nhìn hai cô gái, mỉm cười gật đầu đáp lại.

Tuy nhiên, tâm thần hắn không điên đảo vì nữ sắc, không có nghĩa người khác cũng sẽ như hắn.

Thấy hai cô gái xinh đẹp tuyệt trần trước nay chưa từng được thấy, vì Minh mà lên tiếng. Có người sẽ hâm mộ Minh, càng có kẻ sẽ vì thế mà càng thêm ghen ghét Minh.

Thằng Nam đã không giữ được chút phong độ nào, hét lên:

- Mày...

Nhưng thằng Nam mới nói được một chữ, “ bốp ” một tiếng, một vật thể từ phía xa ném tới, trúng giữa mồm thằng Nam, khiến đầu thằng Nam theo phản xạ hất về phía sau.

Đến khi thằng Nam quay đầu lại, mồm nó đã be bét máu.

Lúc này, Lisa cũng đã dẫn người đến. Theo sau lưng Lisa là ba mươi người đàn ông to cao, thân hình vạm vỡ, mặc đồng phục bảo vệ. Đám bảo vệ này tất cả đều là côn đồ có tiếng trong thành phố H, mỗi một người đều có thể đánh mười người, lại thêm máu anh hùng liều mạng không sợ chết. Ba mươi tên côn đồ trong trang phục bảo vệ đi cùng nhau, chưa cần làm ra bộ dạng hung thần ác sát, đã đủ làm cho tất cả bạn bè cấp hai của Minh kinh hãi tột cùng.

Thằng Nam vốn đang vô cùng tức giận, cả ngàn lời yêu thương giành cho cha mẹ tổ tiên người đã ném đồ vào mồm hắn còn chưa được nói ra, đã phải nuốt lại vào trong.

Không chỉ riêng mỗi mình thằng Nam, tất cả mọi người có mặt ở đây đều im lặng, xung quanh không còn một tiếng động nào phát ra, ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực những người bạn học cấp hai của Minh.

Lisa đi tới, đứng trước mặt Minh, lên tiếng:

- Thiếu gia!

Trước ánh mắt đầy kinh ngạc của Nguyệt cùng những người bạn cấp hai của mình, Minh gật đầu nói với Lisa: TruyenLau

- Em giải quyết chuyện ở đây đi! Tuy nhiên, đều là bạn học cũ của anh, em đừng làm quá tuyệt tình.

Nói rồi, Minh lại nói với Nguyệt:

- Chị! Chúng ta ra chỗ khác nói chuyện!

Minh nắm tay Nguyệt kéo đi, hắn không ra ngoài, mà nắm tay chị họ của mình đi vào sâu bên trong nhà hàng, nơi những vị khách có đẳng cấp cao hơn Phùng Minh và thằng Nam mới có thể đi vào.

Hai cô gái xinh đẹp vừa rồi ra mặt vì Minh cũng đi theo sau lưng hắn và Nguyệt. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Minh không thấy bất ngờ vì hai cô gái này đi theo mình. Khi hai cô nàng ra mặt vì hắn, hắn đã biết hai cô không phải người đơn giản, chắc chắn địa vị của hai cô trên thế giới không hề thấp, thậm trí có thể cả hai đều là người đại diện của một quân bài tây.

Từ Mười Tép, Minh biết được rằng giữa những người đại diện những lá bài tây là có tranh đấu, nhưng chỉ là tranh đấu xem ai hơn ai, lúc bình thường đều rất hoà thuận với nhau, còn bảo vệ lẫn nhau nữa. Thế nên, những người đại diện quân bài bọn họ mới đủ sức để cho cả thế giới phải run sợ và ngoan ngoãn nghe lời.

Chính vì thế, Minh không hề e ngại bất kì một ai biết đến người thân của mình cả, bởi những người có gan dám động vào người thân của hắn, thì đều là đồng minh của hắn.

Sau khi đi khuất khỏi tầm nhìn của những người bạn cấp hai của Minh, Nguyệt liền đứng lại, không cho Minh kéo tay cô đi nữa.
TruyenLau
Mình quay đầu nhìn chị họ của mình, hắn biết chị hắn chuẩn bị lên tiếng.

Nguyệt mỉm cười với Minh, nói:

- Được rồi, chị em mình còn nhiều dịp để nói chuyện mà, chị có việc phải đi rồi, Minh ở lại nhé!

Dứt lời, Nguyệt nháy mắt với Minh đầy thâm ý, kéo tay ra khỏi bàn tay đang nắm lấy tay cô của Minh. Nguyệt chạy đi bằng tốc độ nhanh nhất, mặc dù cô không hề có việc gì, lại càng có nhiều chuyện muốn nói với Minh.

Minh nhìn theo sau bóng lưng của chị họ rời đi, hắn biết trong đầu Nguyệt đang nghĩ cái gì, nhưng cô nghĩ sai rồi, hắn và hai cô gái xinh đẹp này hôm nay mới gặp mặt lần đầu thôi.

Cô gái lớn tuổi hơn lại lên tiếng:

- Không biết có thể cùng thiếu gia tận hưởng sự lãng mạn trên hồ tình yêu được không?

Trước lời đề nghị đầy mập mờ của một cô gái xinh đẹp, Minh lại không vội vàng đồng ý ngay:

- Hình như trước đó, chúng ta chưa hề gặp mặt.

Trước lời của Minh, cô gái không hề tỏ ra thất vọng, mà chìa tay ra, ý muốn bắt tay với Minh, cô nói:

- Lần đầu gặp mặt, Hai Tép! Tôi là Bảy Tép, còn em gái tôi là Bốn Tép!

Nghe Bảy Tép giới thiệu, Minh không hề tỏ ra bất ngờ, vì hắn đã đoán trước được khả năng hai cô gái có thân phận này.

Minh đưa tay ra bắt tay với Bảy Tép, sau đó là bắt tay với Bốn Tép. Hắn nói:

- Nếu hai tiểu thư xinh đẹp đây có nhã hứng, lại không chê bai con thuyền nhỏ của tôi. Vậy xin mời hai tiểu thư lên thuyền.

Nhà hàng Linh Trang có hai thứ đẳng cấp nhất mà ai nghe danh thì đều muốn được trải nghiệm. Thứ nhất chính là món “ Long Phi Phụng Vũ ” do chính tay chủ nhân đằng sau của nhà hàng làm ra. Thứ hai chính là chiếc du thuyền được làm bằng gỗ đàn hương và gỗ đen châu Phi.

Trên du thuyền trang bị đầy đủ toàn bộ tiện nghi của một nhà hàng năm sao, để khi du thuyền thả trôi trên mặt hồ tình yêu lãng mạn, khách hàng có mặt trên du thuyền vẫn được trải nghiệm dịch vụ tốt nhất.

Và từ khi nhà hàng Linh Trang thành lập đến nay, người có tư cách đặt chân lên chiếc du thuyền này, hôm nay mới xuất hiện.

Du thuyền có tích hợp chế độ AI tự lái. Minh cùng hai cô nàng xinh đẹp Bảy Tép cùng Bốn Tép ngồi đối diện nhau, cách một chiếc bàn ăn, không ai nhìn ai. Cả ba người đều đang nhìn về phía cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy vầng trăng sáng trên bầu trời, cũng có thể thấy ánh trăng bạc ở dưới mặt nước đang gợn sóng lăn tăn.

Bên Minh còn có một chiếc cần câu đang thả dưới nước, thuyền vẫn đang di chuyển không ngừng, vậy mà bằng một sức hút thần kì nào đó, cá lại thật sự cắn câu.

Con cá dưới hồ đang hết sức vùng vẫy, nhằm thoát ra khỏi lưỡi câu của Minh.

Minh lại không như những cần thủ chuyên nghiệp khác, để cho con cá kiệt sức rồi mới kéo lên. Mà hắn lại trực tiếp giật cần.

Con cá bay lên khỏi mặt nước theo cần câu của Minh được giật lên. Nhìn kỹ, đây là một con cá chép dài gần một mét, đuôi nó đã chuyển sang máy vàng đậm. Minh áng chừng con cá chép này phải nặng đến tám cân. Theo như truyền thuyết, cá chép to và dài như vậy, lại thêm cái đuôi đã dần hoá thành màu vàng, thì con cá chép đó đã chuẩn bị hoá thành rồng rồi.

Ấy vậy mà, tay phải Minh giật cần câu, tay trái hắn lại đưa ra, trực tiếp tóm lấy phần bụng của cá.

Bảy Tép và Bốn Tép nhìn thấy một màn này mà mặt vẫn không biến sắc. Hai chị em bọn họ đã ở trong giới thượng lưu của thượng lưu bao nhiêu năm. Những cảnh đặc sắc hơn vừa rồi, hai chị em cũng đã thấy qua không chỉ một lần. Cho nên, cả hai đều không có lí do nào để tỏ ra kinh ngạc cả.

Minh gỡ miệng con cá chép to ra khỏi lưỡi câu, rồi thả nó vào bên trong chậu nước ở bên cạnh hắn.

Minh thu lại cần, đứng dậy, mang theo con cá đi vào bếp của du thuyền, đích thân hắn sẽ làm món “ Long Phi Phụng Vũ ” ngay trên chiếc du thuyền này.

Dù du thuyền này của Minh được làm bằng gỗ, nhưng để làm món “ Long Phi Phụng Vũ ” được ngon nhất, bắt buộc phải dùng bếp củi.

Cậy vào gỗ để đóng thuyền được phủ một lớp vật liệu chống cháy, Minh vậy mà thực sự nấu ăn bằng bếp củi trên chiếc du thuyền gỗ.

Tốc độ chế biến món ăn của Minh đã ở cảnh giới thượng thừa, chỉ hai mươi phút “ Long Phi Phụng Vũ ” đã được hắn bê ra, đặt lên bàn.

Bảy Tép và Bốn Tép nhìn chăm chú vào món ăn bên cạnh mà mãi không dứt ra được. Phải đến khi, Minh lấy chiếc bật lửa Cartier ra, châm lửa vào phía dưới chân con phượng hoàng, hai cô gái mới rời ánh mắt đi nơi khác.

Chưa đầy một giây, Bảy Tép lại nhìn về phía món ăn “ Long Phi Phụng Vũ ” được đặt trên bàn. Nhưng lần này rất nhanh, Bảy Tép đã chuyển hướng ánh mắt của mình về phía Minh, nói:

- Long Phi Phụng Vũ quả thật có hồn, có thể thu hút ánh nhìn đến như vậy. Chẳng qua lần này, hai chị em tôi muốn ở riêng với thiếu gia, không phải vì ngắm cảnh trên thuyền, cũng chẳng phải vì miếng ăn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu