Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 132: Cởi Bỏ Mặt Lạ

Ông Khang đã cởi bỏ lớp mặt lạ của mình. Bốn người ông của Loan và Thu, dù có ngu, lúc này ai nấy cũng đều hiểu Lục Nam là do ông Khang mời đến. Nhưng thắng là thắng, thua là thua. Trên bàn cờ bạc lại không nói đến tình cha con. Nhưng nếu không dùng tình cảm vào lúc này, bọn họ không biết phải làm cách nào để lấy lại tài sản của mình.

Ông ngoại của Loan lên tiếng:

- Con rể, con đừng đùa nữa, mau trả lại hết cổ phần cùng tiền cho chúng ta. Chúng ta là một đại gia đình mà!

Ông nội của Minh, cũng là bố ruột của ông Khang lên tiếng:

- Đúng đúng, chúng ta dù sao cũng già rồi, mấy năm nữa toàn bộ số tài sản ấy chẳng phải đều thuộc về con hay sao?

Ông ngoại của Thu cũng là bố vợ thứ hai của ông Khang còn chưa kịp lên tiếng, ông Khang đã tiếp tục cười to, giành lên tiếng trước:

- Ha ha ha! Tương lai đều là của tôi! Các ông dùng những lời đó lừa tôi bao nhiêu năm nay còn chưa đủ sao? Các ông chỉ lợi dụng tôi như một con trâu làm thuê cho các ông hưởng phước mà thôi!

Ông Khang chỉ thẳng mặt bố của mình, nói:

- Ông già! Ông quên rồi sao? Chính ông là người dạy tôi là phải tranh giành lấy lợi ích cho mình! Dạy tôi vì lợi ích mà không từ thủ đoạn, hi sinh người thân, dù cho đó có là phụ nữ hay con cái cha mẹ của mình đi chăng nữa!

Sau đó, ông ta lại chỉ thẳng mặt bố vợ đầu tiên của mình:

- Còn ông, ngày đó chẳng phải vì con gái ông, mà ông ép tôi hạ độc giết người hay sao? Tôi nói cho ông biết! Tôi là vì nhìn con gái ông thuận mắt mới để ông sống đến ngày hôm nay, nếu không tôi cũng sẽ hạ độc cả nhà ông từ lâu rồi!

Tiếp đến, ông Khang lại chỉ vào ông nội và ông ngoại của Thu:

- Còn hai ông, tuy không có ác ý với tôi, nhưng chẳng phải cũng lợi dụng tôi, đợi cháu gái của hai ông đủ lông đủ cánh sẽ giao tất cả lại cho nó hay sao? Tôi nói cho các ông biết, không chỉ con gái con dâu hai ông trở thành người của tôi. Cháu gái hai ông cũng đã là người của tôi rồi. So với mẹ nó, thì nó tuyệt vời hơn nhiều lắm đấy! Ha ha ha...

Ông Khang nói đến đây, hai người ông nội và ông ngoại của Thu không chịu được nữa, một tay ôm tim của mình, một tay run run chỉ vào mặt ông Khang, nhưng cả hai lại ú ớ không nói lên lời, đau tim mà chết.

Ông Khang đi đến bên cạnh Minh, vỗ vai hắn, rồi chỉ vào Lục Nam, nói:

- Con rể tương lai, ở lại đây cùng cậu ta, giúp bố xử lí sạch sẽ nhé! Bố phải đi ăn mừng trước đây!

Minh từ đầu đến cuối đều giữ một thái độ thản nhiên như đã biết hết mọi việc. Hắn chờ ông Khang rời đi. Hắn cứ ngỡ rằng một người háo sắc như ông Khang sẽ sang chiếc du thuyền nhỏ kia để tận hưởng hương vị của các em gái trẻ đẹp do ông chủ Thọ sắp xếp. Không ngờ, hắn lại cảm nhận được, ông ta lại lên một chiếc ghe nhỏ để vào bờ.

Nhưng Minh chẳng phải quan tâm đi theo ông Khang làm gì, bởi trên bờ đâu đâu cũng có người của hắn sắp xếp, để bọn họ giúp hắn theo dõi ông Khang là được.

Minh nhìn hai cái xác của ông nội và ông ngoại Thu, hai ông ấy chết không nhắm mắt. Minh từ đầu không hề muốn hại hai người này, nhưng đáng tiếc...

Minh lại gần hai cái xác, dùng tay của mình giúp họ nhắm mắt, hắn thủ thỉ như chỉ để hai cái xác đó có thể nghe được: Website TruyenLau.com

- Hai ông yên tâm nhắm mắt, cháu sẽ giúp hai ông trả thù, giúp Thu đòi lại tất cả những gì đáng lẽ phải thuộc về cô ấy!

Hành động của Minh rơi vào mắt hai ông già còn lại, khiến hai ông ấy như nhìn thấy phao cứu sinh, ông ngoại Loan lên tiếng:

- Cháu rể à...
TruyenLau
Minh nhìn ông ta, cái chết của gia đình ông ngoại hắn chắc chắn không khỏi có liên quan đến ông ta và con gái của ông ta. Con gái của ông ta đã phải trả giá từ lâu khi bị con quỷ của chồng bà ta nuôi hại chết. Còn ông ta, sống đến hôm nay, cũng là để cho hắn trả thù.

Minh lạnh lùng:

- Tôi không phải cháu rể của hai ông. Hai ông không cần phải tỏ ra thân thiết như vậy! Hai ông nghĩ tôi sẽ tha cho hai ông sao?

Minh chỉ vào ông nội của mình, cũng là ông nội của Loan, hắn nói ra sự thật:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Mẹ của tôi tên là Nguyễn Thị Nhu! Tôi theo họ mẹ!

Nghe Minh nhắc đến cái tên Nguyễn Thị Nhu, ông ngoại Loan có thể không nhớ, nhưng ông nội thì không, ông ta chỉ vào Minh:

- Cháu...cháu là ...

Minh nhếch miệng:

- Không sai, tôi cũng là cháu nội ruột của ông! Là con trai của ông Khang! Không ngờ cái ghen độc ác đấy của ông Khang là do di truyền!

Nghe Minh tự mình nói ra mình là con riêng của ông Khang, ông nội hắn đứng hình, miệng lắp bắp không nói lên lời. Đến lúc này, ông ngoại Loan cũng đã nhớ ra người con gái có tên là Nguyễn Thị Nhu là ai. Ông ta tuyệt vọng, quỳ xuống, van xin Minh:

- Xin cậu tha cho tôi! Mẹ của cậu và con gái của tôi đều là nạn nhân, đều bị thằng chó Khang hại, chúng ta cùng chung một kẻ thù!

Lời ông ta nói, đúng là sự thật, nhưng vẫn còn thiếu, cái thiếu chính là ông ta cũng có phần trong việc ông Khang hạ độc thuốc trừ sâu hại chết cả nhà ông ngoại Minh, khiến mẹ hắn mồ côi, khiến hắn phải lớn lên trong một gia đình thiếu tình thương, thừa thù hận. Minh nói bằng giọng mang đầy căm hận:

- Cái chết của gia đình ông ngoại tôi, ông cũng tham gia vào! Ông thử nói xem, tôi có tha cho ông không?

Ông ngoại Loan run rẩy, không dám mở miệng, bởi ông ta không biết phải ngụy biện ra sao. Lúc này, Thoát Tướng Mai Liên đứng ra:

- Thiếu gia! Tôi biết cậu sẽ không tha cho ông ấy! Nhưng xin cậu nể mặt hai vợ chồng chúng tôi là cha mẹ của Hồng Diệp. Cho ông ấy một cái chết nhẹ nhàng!

Yêu cầu của Thoát Tướng Mai Liên không quá đáng. Minh không biết giữa hai vợ chồng bọn họ cùng ông ngoại Loan có quan hệ gì. Nhưng hắn coi Hồng Diệp là anh em, nể mặt một chút cũng không phải không thể.

Minh nhìn hai ông già đang sợ hãi, hắn nói với hai ông:

- Hai ông cũng chẳng đơn giản! Cả hai đều tìm lão thiên đến giúp!

Minh chỉ tay vào Quỷ Thủ:

- Ông ta tên là Quỷ Thủ, đôi tay cực nhanh, trộm bài tráo bài trong chớp mắt, dù có là các lão thiên lão làng cũng khó mà nhận ra!

Minh lại chỉ vào Thoát Tướng Mai Liên và Trừ Tướng Hồng Đạt:

- Hai người này còn lợi hại hơn, là Thoát Tướng và Trừ Tướng trong Thiên Môn Bát Tướng, đều là cao thủ trên Trích Tinh Bảng của nước ĐL.

Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Nếu hôm nay không phải ông Khang thắng, mà là một trong hai ông thắng. Có lẽ kết cục của những người khác cũng chẳng khá hơn chút nào!

Minh vừa nói, hắn lại đi gần đến bàn cược mà mọi người vừa chơi. Đập tay xuống bàn, các lá bài trên bàn lập tức bay lên. Lại phẩy tay một cái, năm mươi hai lá bài bay đi, bắn thẳng về phía hai ông già đang run rẩy. Chỉ một lá bài cắt qua cổ họng ông ngoại Loan, cướp đi sinh mạng của ông ta. Minh vì nể mặt cha mẹ của Hồng Diệp, đã cho ông ta chết một cách nhẹ nhàng. Năm mươi mốt lá bài còn lại, đều cắt qua người của ông nội hắn, nhưng lại không lấy đi tính mạng của ông ta, vì hắn không thể để ông ta chết dễ dàng như vậy được. Nói ra thì dài, nhưng thực chất mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt, ngoài Minh ra, không ai kịp phản ứng.

Ông nội của Minh sau khi kịp cảm nhận, cơ thể của ông ta đã mềm nhũn, không còn nghe theo sự điều khiển của ông ta nữa. Ông ta cảm nhận được cái chết đang đến gần, ông ta sợ hãi, lên tiếng cầu xin Minh:

- Cháu à! Dù sao ta cũng là ông nội cháu! Nếu ngày đó ta muốn truy cùng diệt tận, cháu và mẹ cháu đã chết từ lâu. Cháu chắc chắn đã không thể sống đến ngày hôm nay.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu