Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 129: Linh Địa Hổ Hạ Sơn

Chẳng mấy chốc mà gà đã gáy, trời đã sáng. Minh và vị hoà thượng già cùng nhau thoát ra khỏi thiền định, ấm trà cũng vừa lúc cạn. Hắn không thấy vị hoà thượng già tụng kinh sáng, mà ông ta đi vào bếp, chuẩn bị bữa sáng cho mình và hắn.

Minh tất nhiên là cũng không ngồi không, hắn chủ động tiến đến giúp đỡ vị hoà thượng già. Và hắn phát hiện, ông ấy vậy mà lại nhập thiền một lần nữa.

Vị hoà thượng già nhập vào trong thiền định không thoát ra, dù việc ông ta làm lại liên tục thay đổi, chuẩn bị cơm sáng, ăn sáng, lấy nước tưới rau, chăm vườn thuốc, chăm cây ăn quả, ra ruộng xem lúa,...

Minh cũng đến phụ giúp vị hoà thượng già một tay, hai người làm việc rất tỉ mỉ, nhưng tiến độ công việc thật sự vẫn rất nhanh.

Đến giữa trưa, trời rõ ràng trong xanh, tưởng như nắng vàng chiếu xuống khắp nhân gian, đột nhiên mây đen lại ùn ùn kéo đến, che kín cả bầu trời, khiến cả vùng không gian chìm vào bóng tối. Minh biết rằng, đây không phải là tự nhiên, nhưng hắn lại không hề cảm thấy được chút nào là do tà ma làm ra.

Vì hoà thượng già đột nhiên lên tiếng:

- A Di Đà Phật! Hoà thượng từng nói với thí chủ rằng, khi thời cơ đến, hoà thượng sẽ đưa cho thí chủ vũ khí tiêu diệt ma quỷ. Bây giờ, xin thí chủ đi theo hoà thượng!

Minh chắp tay, lưng hơi cúi xuống, nhưng lại không nói gì, đối với hắn làm như vậy là đã đủ thành kính rồi.

Vị hoà thượng già đi trước dẫn đường cho Minh đi ở phía sau. Hai người di chuyển đến điện tam bảo trong chùa.

Ở cái bàn đặt tại chính giữa điện tam bảo đặt một chuỗi tràng hạt đầy đủ một trăm linh tám hạt đều làm bằng hạt bồ đề.

Vị hoà thượng già làm lễ lạy phật, rồi lấy chuỗi tràng hạt bồ đề đó đưa cho Minh.

Minh nhận lấy chuỗi tràng hạt bồ đề bằng tư thế thể hiện rõ sự tôn kính của mình. Hắn đang định lên tiếng cảm ơn vị hoà thượng già, ông ta lại hành động trước.

Vị hoà thượng già lấy trong người ra bốn lá bài, Minh không nhìn nhưng chỉ cần nghe tiếng thôi hắn cũng biết đó là tứ quý già.

Hắn không hiểu vì sao trong người vị hoà thượng già lại có bốn lá bài đó, nhưng hắn cũng chẳng phải người hay tò mò, nên vẫn không mở miệng ra hỏi.

Vị hoà thượng già lại đưa bốn lá bài cho Minh, dù đang ở trong điện tam bảo, nhưng ông ta lại biết chính xác thời điểm trời đổ mưa:

- Mưa rồi, đợi đến khi mưa tạnh, thời cơ mới đến!

Hoà thượng già vứt dứt lời, “ ầm ” một tiếng sấm nổ, nước mưa trên trời xối xả trút xuống. Ông ta vậy mà không quản mưa gió, chạy ra khỏi điện tam bảo. Minh thấy vậy cũng chạy theo sau. Website TruyenLau.com

Giữa trời mưa to gió lớn, hai người một trước một sau chạy ra khỏi điện tam bảo, chạy đến lầu bồ tát bên ngoài.

Dưới tượng của Quan Thế Âm Bồ Tát, vị hoà thượng già quỳ xuống, chắp tay vái lạy. Tuy nhiên, miệng ông ta lại ngậm chặt, không hề lẩm bẩm đọc kinh. Trông bộ dạng này của vị hoà thượng già không hề giống tăng nhân, mà giống người điên hơn.

Minh lại không hiểu vì sao, như bị vị hoà thượng già thu hút, hắn vậy mà cũng quỳ xuống, chắp tay vái lạy tượng Quan Âm, động tác giống y hệt vị hoà thượng già.

Hai người cứ mặc kệ trời mưa, cứ vái lạy như thế đến tận đêm, khi trời ngừng mưa thì hai người mới ngừng lại. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lúc này, nếu là người bình thường chắc chắn đã ướt như chuột lột, thậm chí còn bị nhiễm lạnh dẫn đến viêm phổi. Hai người vậy mà sau khi mưa ngừng, trong chớp mắt cơ thể cùng quần áo cũng hoàn toàn khô ráo, tinh thần cùng sức khoẻ đều ở trạng thái tốt nhất.

Vị hoà thượng già vẫn chắp tay nhìn tượng bồ tát, ông ta nói với Minh:

- Nước trong tịnh bình của đức quan âm đã đầy! Tuy nhiên vẫn phải đợi thêm bảy ngày bảy đêm nữa, để nước đó hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, hoá thành nước cam lộ mới có thể tiêu diệt hoàn toàn con quỷ đó! TruyenLau.com

Minh bây giờ là người vô cùng điềm tĩnh, đợi thêm bảy ngày bảy đêm đối với hắn là chuyện hết sức bình thường, chẳng qua cũng chỉ là vài cái chớp mắt. Hắn lấy điện thoại ra nhắn tin cho ba người, Loan, Thu và Lục Nam.

Tin nhắn gửi cho Loan đương nhiên là nói với cô hắn phải đi công tác bảy ngày, không thể ở bên cô được.

Tin nhắn gửi cho Thu và Lục Nam đương nhiên là để thông báo cho hai người biết rằng bảy ngày sau sẽ hành động, hắn sẽ đích thân đi thu lưới và diệt quỷ.

Minh ở lại trong Hạc Minh Tự bảy ngày là có mục đích, hắn muốn từ vị hoà thượng già này, học thêm được phương pháp tu thiền trong lúc làm việc. Như vậy, chỉ cần không giao tiếp, Minh hoàn toàn có thể thiền định cả ngày.

Vị hoà thượng già nhận ra được ý đồ của Minh, ông ta cũng không có ý định giấu diếm hắn, mà chủ động vừa đi vừa nói cho hắn:

- Cậu rất lợi hại, cảnh giới thiền của cậu còn cao hơn tôi, đã có thể suy nghĩ trong lúc thiền định.

Vị hoà thượng già nói đến đây thì dừng lại. Minh cũng liền nhớ lại cái ngày mà hắn nổi điên khi Linh và Trang bị sát hại. Sau khi giết rất nhiều người, hắn đã tắm rửa, thiền định và suy nghĩ trong lúc thiền. Lúc này, đầu óc hắn thông suốt, hắn lên tiếng:

- Xin cảm ơn thầy đã chỉ điểm!

Vị hoà thượng già cùng Minh không nói với nhau thêm câu nào nữa. Vị hoà thượng già thì về phòng của mình, còn Minh không về phòng khách, mà đi đến chỗ cái giếng của chùa để tu luyện.

Minh nói với vị hoà thượng già là hắn đã hiểu, và hắn thật sự hiểu ra. Cái hắn hiểu ra là thay vì thiền định trong lúc làm việc và suy nghĩ, thì hãy làm việc cùng suy nghĩ trong lúc thiền. Khi thiền, cơ thể cùng linh hồn của hắn hoàn toàn hoà hợp vào với tự nhiên, khi đó tinh thần cùng cơ thể sẽ hoạt động một cách hiệu quả nhất.

Minh ngồi xuống bên cạnh miệng giếng, bắt đầu thử. Hắn tập trung tinh thần quán chú vào hơi thở của mình, nhập vào trạng thái thiền. Là một lão thiên, trong người hắn luôn luôn có bài cùng xúc xắc, tất cả các chiêu thức mà hắn biết được thi triển ra một cách liền mạch, uyển chuyển như nước chảy mây trôi. Đến cả “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của hắn dường như cũng đạt đến một tầng cao mới. Các chiêu tán thủ, võ cổ truyền, cùng “ Hoàng Cực Công ” mà hắn học trong tù được hắn diễn luyện. Như chỉ chớp mắt một cái, gà lại gáy, trời lại sáng, Minh cũng hoàn thành lần tu luyện này. Hắn của bây giờ, so với hắn của ngày hôm qua, không biết là đã lợi hại hơn bao nhiêu lần. Minh cảm giác, cho dù bây giờ đối thủ của hắn có là Át Cơ, hắn cũng có thể đấu với ông ta một trận.

Minh vẫn tiếp tục ở lại Hạc Minh Tự trong bảy ngày, vì hắn muốn hoàn toàn làm chủ kỹ năng dung hợp hành động và suy nghĩ vào trong trạng thái thiền. Hắn biết kể cả sư phụ của hắn cũng không biết đến cảnh giới thiền này. Nếu không ông ấy nhất định cũng đã dạy cho hắn.

Bảy ngày nhanh chóng trôi qua, cũng đã đến lúc Minh phải xuống núi, chấm dứt ân oán mấy chục năm từ thế hệ trước. Bảy ngày này, ban ngày thì hắn sinh hoạt cùng làm việc với vị hoà thượng già, ban đêm thì hắn luyện tập kỹ thuật chiêu thức, không đi ngủ một giây phút nào. Vậy mà tinh thần của hắn không những không giảm mà còn vượt qua giới hạn, đạt tới một tầng cao mới. Khi hắn xuống núi, khí thế từ trên cơ thể hắn toát ra giống như mãnh hổ hạ sơn, khiến trời đất cũng phải biến đổi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu