Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 139: Bị Bắt Bài

Minh cùng Lê Sương Vũ đi dạo phố đêm, hai người cứ đi mãi, đi mãi. Rõ ràng Lê Sương Vũ nói cô được bố cùng anh trai bao bọc, chăm sóc như một cô công chúa trong lâu đài. Vậy mà đã rất muộn rồi, cô ấy không về nhà, bố và anh trai của cô lại không hề gọi một cuộc điện thoại nào.



Tuy nhiên, Minh lại không hề nghi ngờ cô ấy nói dối. Hắn cùng cô đi dạo, thi thoảng cùng cô nói những câu chuyện vu vơ, mặc kệ thời gian.



Hai người đã đi bộ đến trung tâm thành phố H, nơi đặt khách sạn thành phố. Lê Sương Vũ lúc này dừng lại, cô nói với hắn:



- Muộn rồi, em muốn đi ngủ rồi!



Minh nhìn Lê Sương Vũ, lại nhìn toà khách sạn thành phố. Trong đầu hắn nhảy ra một câu châm ngôn sống truyền trai nhau giữa những thằng con trai mới lớn với nhau: “ Quân tử đắn đo là quân tử dại, quân tử làm đại là quân tử khôn ”.



Nhưng Minh còn chưa kịp phản ứng, Lê Sương Vũ đã đánh nhẹ một cái lên ngực hắn. Cô nhìn hắn với ánh mắt như đang cười đầy thâm ý, cô nói:



- Em không phải người thành phố H, em là thuê phòng khách sạn ở đây!



Minh như một thằng ngốc vừa hiểu ra được một chân lí vĩ đại, mắt hắn sáng bừng lên, nhưng lòng hắn lại có chút thất vọng. Hắn gật đầu:



- Em vào nghỉ ngơi đi! Nguồn copy từ TruyenLau.com



Lê Sương Vũ mỉm cười, nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com


- Em vào đây! Anh cũng về đi nhé!



Nói rồi, cô đi thẳng vào trong khách sạn thành phố, mặc kệ Minh vẫn còn đang đứng ngoài nhìn theo bóng lưng của cô.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh cứ nhìn theo bóng lưng của Lê Sương Vũ tha thiết không rời, đến khi bóng lưng ấy biến mất khi cô đi vào thang máy, hắn mới nhớ ra là hắn chưa có số điện thoại của cô. Minh cảm thán một câu:



- Đúng là gặp quỷ rồi! Sao mình có thể trở nên ngu ngốc như vậy chứ!



Minh đâu nhớ rằng, phần lớn đàn ông con trai trên đời đều như vậy, tự cho rằng bản thân thông minh cả một đời, nhưng khi gặp được cô gái có thể thu hút sự chú ý của mình, thì mình sẽ luôn trở nên ngốc nghếch khi trước mặt cô ấy. Đó mới thật sự là tình yêu, cái làm mọi tiêu chuẩn về người yêu lí tưởng mà trước đó đặt ra trở nên vô nghĩa.



Minh biết mình đã bị Lê Sương Vũ thu hút rồi, nhưng hắn cho rằng bản thân vẫn chưa thích cô, chứ đừng nói là yêu. Bởi lẽ, hắn cảm thấy để nói thích hay yêu một người, bản thân mình phải hiểu rõ con người đó trước, không thể vì nhan sắc hay khí chất thu hút của người đó mà vội vàng kết luận tình cảm của mình được.



Minh bắt một chiếc taxi đêm để quay về biệt thự của hắn. Tuy hắn biết người của hắn vẫn còn thức, nhưng đêm rồi, nếu không phải việc gì quan trọng, hắn cũng không muốn làm phiền người của mình.



Gặp được Lê Sương Vũ khiến cho tâm trạng của Minh tốt lên rất nhiều, nhưng hình bóng của Lê Sương Vũ cứ mãi quanh quẩn trong đầu hắn, cũng khiến cho hắn khó mà nhập vào thiền định.



Minh phải mất cả tiếng đồng hồ mới nhập thiền được, sau đó chìm vào giấc ngủ của mình.



Đến khi bình minh lên thì Minh mới chịu tỉnh dậy, vừa thiền vừa ngủ khiến tinh thần của hắn thoải mái, trạng thái tích cực của hắn lan toả ra xung quanh.



Minh đột nhiên muốn chạy bộ buổi sáng. Địa điểm chạy bộ mà Minh nghĩ đến, tất nhiên là hồ tình yêu bên cạnh nhà hàng Linh Trang của hắn.



Minh mặc đồ thể thao, lái chiếc moto BMW M1000RR của mình đến nhà hàng. Do vẫn còn sớm, nên ngoài chú bảo vệ trông nhà hàng ra, thì vẫn chưa có nhân viên nào đến. Minh và chú gật đầu với nhau coi như chào hỏi. Minh cất xe vào trong bãi xe riêng của nhà hàng rồi bắt đấu chạy luôn từ trong bãi xe.



Đoạn đường quanh một vòng hồ tình yêu khoảng ba mươi mốt cây số, người bình thường khi chạy bộ ở đây chỉ chạy có một phần nhỏ, thường chỉ chạy một hoặc hai cây số, ai chạy chuyên nghiệp thì chạy năm đến mười cây số. Hôm nay Minh lại dựa vào sức mạnh tinh thần và thể lực siêu việt của mình mà chạy gần hai vòng hồ.



Hắn dừng lại không chạy tiếp không phải vì hắn không chạy được nữa, mà do hắn nhìn thấy bóng hình thu hút hắn. Lê Sương Vũ đang ngồi ở một quán nước ven hồ nghỉ ngơi. Có vẻ cô cũng mới chạy thể dục xong.



Vừa nhìn thấy Lê Sương Vũ, Minh hiểu rằng duyên phận của hai người đã đến, cái lực hấp dẫn vô hình mà khoa học không cách nào chứng minh được đã kéo hắn và cô cùng chạy thể dục ngày hôm nay ở ven hồ tình yêu.



Nhìn đồng hồ, cũng đã hơn mười giờ sáng, người chạy bộ quanh hồ có lẽ cũng đã nghỉ hết. Minh liền bước vào quán nước mà Lê Sương Vũ đang ngồi. Minh ngồi vào bàn đối diện với bàn của Lê Sương Vũ, hắn nói với chị chủ quán nước:



- Cho em một chai nước suối!



Lê Sương Vũ rất xinh đẹp, lại thêm khí chất cao quý của cô, dù chỉ mặc một bộ quần áo cộc bình thường để chạy bộ, nhưng ở trong quán nước này, không một người đàn ông nào là không bị cô thu hút. Nhưng có lẽ, những người đàn ông này, vẫn chưa tích đủ dũng khí để đến làm quen với cô.



Minh ngồi đối diện với Lê Sương Vũ, giữa hai người chỉ cách nhau hai cái bàn nhựa cùng bốn cái ghế của quán nước. Nên cả hai đều có thể quan sát nhau rất rõ.



Minh nở một nụ cười thật tươi tắn và tự nhiên hướng về Lê Sương Vũ. Cô cũng mỉm cười, gật đầu với hắn thay cho lời chào hỏi giữa hai người bạn.



Khoảnh khắc Lê Sương Vũ cười với Minh đã khiến cho phần lớn những gã đàn ông ở đây từ bỏ ý định tiến đến làm quen cô. Nhưng vẫn có một số người cố chấp, vẫn quan sát Minh và cô.



Minh tất nhiên là cảm nhận được những ánh mắt soi mói đó. Hắn dùng ánh mắt mang theo bá khí của người nắm giữ quyền lực tối cao quét qua những người đó. Khiến tinh thần của những người này rơi vào trạng thái hoảng sợ, không dám có ý định tiếp cận Lê Sương Vũ nữa.



Thu lại khí thế bá đạo của mình trong nháy mắt, Minh nhận chai nước suối từ tay chị chủ quán nước. Sau đó lại nhìn Lê Sương Vũ và cười.



Là một cô gái, dù mang khí chất cao quý cùng sự tự tin vốn có, nhưng cứ bị Minh nhìn mãi như thế, Lê Sương Vũ cũng không tránh khỏi cảm thấy ngại ngùng. Cô cười một cách e ngại rồi quay đi hướng khác.



Vẻ ngại ngùng e thẹn của Lê Sương Vũ rơi vào mắt Minh, khiến hắn cảm thấy cô vậy mà cũng có nét đáng yêu. Hắn đứng dậy, tiến tới bàn của Lê Sương Vũ, lên tiếng hỏi:



- Trên mặt anh dính cái gì à mà em lại nhìn anh rồi cười?



Minh ngồi xuống cùng bàn với Lê Sương Vũ. Cô cũng chẳng thể cứ mãi quay đi chỗ khác được, cũng biết hắn định trêu chọc cô, liền nói:



- Mặt anh dính mồ hôi đấy! Hôi chết đi được ấy!



Phũ trước để không bị trêu chọc, câu trả lời của Lê Sương Vũ đúng là cao minh. Nhưng Minh làm anh em với Hồng Diệp cũng đã một thời gian rồi, làm sao hắn không biết cách ứng phó chiêu này được. Minh lấy ra một chiếc khăn lụa, lau đi mồ hôi còn dính trên mặt, nói:



- Đâu có hôi đâu! Em có biết mỗi lần lau mồ hôi xong, anh đều gửi khăn tay của mình cho hãng Clive Christian không?



Nhưng Lê Sương Vũ cũng đâu phải là cô gái tầm thường, cô đáp lại lời Minh:



- Anh định nói là hãng Clive Christian dùng mồ hôi của anh để làm nước hoa phải không? Thôi anh đừng có bốc phét nữa đi!



Minh cùng Lê Sương Vũ nói chuyện bằng tông giọng bình thường chứ không thì thầm chỉ cho người kia nghe. Thế nên cuộc nói chuyện của hai người có không ít người ngồi gần nghe thấy. Và khi thấy Lê Sương Vũ nói vậy với Minh, không ít người đã bật cười, họ chính là đang cười Minh.



Minh vậy mà lại không quan tâm, so với những người không dám tiến tới làm quen Lê Sương Vũ, thì hắn chẳng việc gì phải để tâm đến bọn họ. Bọn họ chỉ là đang ghen tị với hắn, khi hắn có đủ tự tin tiến tới nói chuyện làm quen với cô gái mà họ không thể với tới được mà thôi.



Nhưng những chiêu tán tỉnh mà hắn học được từ Hồng Diệp đúng là không thể áp dụng lên người của Lê Sương Vũ được. Hắn chỉ có thể cảm thán với cô:



- Em có thể bớt thông minh đi một chút được không?



Lê Sương Vũ cười vui vẻ vì cô thấy một tia bất lực nhẹ trong ánh mắt của hắn. Cô nói:



- Không được đâu! Em thông minh là do bẩm sinh rồi!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu