Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 162: Chán Ghét

Minh bế Huệ ra khỏi thôn, ở ngoài cổng thôn không chỉ có Sói Ba Đầu và Hoa Nguyệt đến đón bọn họ. Những ông lớn cả hai đạo hắc bạch của thành phố H vậy mà cũng đến đây, đón Minh trở về.



Minh giao Huệ cho Hoa Nguyệt chăm sóc, hắn không thèm nhìn đến những người khác, chỉ ra hiệu bằng mắt cho Lục Nam và Hồng Diệp cùng hắn lên xe của Sói Ba Đầu.



Minh lên chiếc Rolls-Royce Phantom của Sói Ba Đầu, nhưng chỉ có Lục Nam là làm theo lời hắn lên xe, còn Hồng Diệp thì không lên theo, đổi lại vị trí đó là giám sát trại giam thành phố H.



Minh hơi nheo mắt lại, lần đầu tiên giám sát trại giam chủ động tìm đến hắn, việc này có lẽ không đơn giản. Minh giữ chất giọng bình thường, lên tiếng:



- Ông Thành, thành phố H xảy ra chuyện rồi sao?



Giám sát trại giam không lên tiếng, người lên tiếng là Lục Nam:



- Thiếu gia, từ nửa năm trước, Già Cơ đã đến thành phố H. Anh ta còn dẫn theo một người nữa.



Lục Nam chỉ cần nói vậy, Minh đã hiểu được lí do vì sao hôm nay lại có nhiều người tới đây như vậy. Sự xuất hiện của Già Cơ khiến cho bầu không khí thành phố H ngột ngạt. Bọn họ sợ đắc tội Già Cơ mà không dám tùy tiện làm gì, ngày ngày sống trong lo lắng. Sống như vậy còn đau khổ hơn là chết. Nhưng người Già Cơ dẫn tới là ai, nếu là Lê Sương Vũ thì chắc chắn phải có người nhận ra, nhưng không một ai nhận ra người đó cả.



Minh nhắm mắt, sắp xếp lại trí nhớ của mình. Lần trước, thời gian Già Cơ xuất hiện ở thành phố H rất ngắn, anh ta chỉ tới để đưa Lê Sương Vũ đi. Trận đấu của hắn và Già Cơ cũng chỉ có vài người chứng kiến, trong đó Lê Sương Vũ thì không tới, còn Thu thì không đủ tư cách gặp mặt Già Cơ để chỉ ra mối quan hệ của Già Cơ với Minh.



Minh đưa mắt nhìn giám sát trại giam thành phố H, im lặng không nói. Ý của hắn muốn để ông ta nói cho hắn nghe tại sao ngay cả ông ta cũng tới để đón hắn về, chỉ cần yêu cầu của ông ta không quá đáng, Minh hoàn toàn có thể ra mặt.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giám sát trại giam thành phố H đương nhiên hiểu ý của Minh, ông ta lên tiếng:



- Thiếu gia, cậu biết đấy, với quan hệ của tôi với sư phụ cậu, có lẽ tôi cũng không cần phải để ý đến cảm xúc của Già Cơ. Nhưng tôi không muốn lãng phí phần nhân tình đấy.



Minh gật đầu, hắn vẫn không nói gì. Lời giám sát trại giam thành phố H nói không sai, nhân tình của người lợi hại nhất thế giới hiện nay không thể dễ dàng lãng phí được, thà cả đời không dùng đến còn hơn là dùng vào một chuyện nhỏ nhặt. Còn với hắn, hắn cũng nợ nhân tình giám sát trại giam thành phố H rất nhiều lần, cho nên hắn phải trả. Lần này, là một lần hắn trả lại một phần nhân tình cho ông ta. Minh chủ động nói:
TruyenLau.com


- Ông Thành, ông cứ nói hết đi, ông muốn tôi giúp ông chuyện gì?


Website TruyenLau.com
Giám sát trại giam thành phố H chỉ đợi câu nói này của Minh, ông ta bắt đầu kể:



- Người đi theo Già Cơ đến là một cậu thanh niên hai mươi bảy tuổi, tên là Diệp Tiêu Dao, cậu ta rất có năng lực, chỉ là quá tham lam, dù là việc của hắc đạo hay bạch đạo cũng đều muốn chia phần. Cậu ta đang giúp đối thủ của tôi.



Giám sát trại giam dứt lời, liền đưa cho Minh một tập tài liệu. Minh đưa tay nhận lấy và mở ra xem. Bên trong tất nhiên chính là thông tin về người thanh niên tên Diệp Tiêu Dao.



Người này xuất thân từ nước HT chứ không phải người nước ĐL, khi đến thành phố H, nhờ có Già Cơ chống lưng mà tung hoành ngang dọc không kiêng dè một ai. Các việc làm ăn hắc đạo như cờ bạc, mại dâm và ma túy đều nhúng tay vào. Trong bạch đạo, lại đang giúp đỡ dòng họ sa sút vì trước kia tham ô...



Minh xem xong một lượt, gật tập tài liệu lại, bật cười nói:



- Quả nhiên chuyện gì cũng nhúng tay vào. Được rồi, để tôi đi gặp Già Cơ.



Minh tính toán là như vậy, nhưng hắn đâu ngờ được rằng, Già Cơ đâu phải hắn muốn gặp là gặp được. Chiếc Rolls-Royce Phantom của Sói Ba Đầu đi thẳng từ nước HT về đến thành phố H đã là bảy giờ sáng.



Sói Ba Đầu lái xe đến thẳng khách sạn thành phố - nơi mà Già Cơ đang ở. Những ông lớn thành phố H đi đón Minh cũng lái xe theo sau xe của Sói Ba Đầu. Điều này nhất thời làm chấn động cả thành phố H.



Minh mở mắt sau chặng đường dài di chuyển, tinh thần của hắn được tẩy rửa bởi thiền định nên không hề mệt mỏi mà càng ở trong trạng thái đỉnh cao. Minh xác định sẽ mở lời với Già Cơ, nhưng trận thế này cũng quá căng thẳng rồi, không dễ để nói chuyện. Cho nên, Minh muốn đuổi phần lớn mọi người về. Còn chưa bước xuống xe, Minh đã nói:



- Để Lục Nam đi theo tôi là được rồi. Ông Thành, anh Nam, hai người bảo mọi người đi về hết đi!



Minh bước xuống xe, ngay sau đó là ba người khác trong xe cũng ra khỏi xe. Nhìn thấy vậy, những ông lớn của thành phố H cũng đua nhau đi ra khỏi xe của mình. Tuy nhiên, Minh không hề quan tâm, hắn nháy mắt ra hiệu cho Sói Ba Đầu và giám sát trại giam thành phố H.



Hai người hiểu ý của Minh, cả hai cùng đi tới đám đông, truyền đạt lại ý của Minh, thuyết phục đám đông giải tán đi về trước, mọi chuyện cứ giao lại cho Minh xử lí.



Những ông lớn của thành phố H tất nhiên là rất muốn ở lại, ai nấy đều sợ nếu như mình đi về rồi, Minh sẽ không giúp mình giải quyết việc nữa. Nhưng bọn họ lại không dám không nghe theo lời của Minh. Thế nên, cả đám cứ chần chừ không quyết.



Minh nhìn thấy một cảnh này, hắn nhắm mắt lại, có lẽ là bởi vì khi hắn ở thành phố H, hắn còn quá nhẹ nhàng với những người này, cho nên sự kính sợ của họ dành cho hắn không cao.



Đến khi Minh mở mắt ra, luồng áp lực vô hình từ người hắn tỏa ra, tuy không thể đẩy lui được những người này, nhưng cũng đủ làm những người này nghẹn lại.



Ánh mắt Minh quét qua từng người một khiến tất cả sợ hãi. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt và gương mặt hắn đã thể hiện ra rằng “ Nếu những người này không đi, không cần Già Cơ ra tay, tự hắn sẽ ra tay trừ khử ”.



Lồng ngực của mỗi người vốn dĩ đã bị nghẹn do áp lực vô hình từ người Minh tỏa ra. Bây giờ khi bị ánh mắt hắn quét qua càng thêm sợ hãi mà không dám làm trái lời của hắn. Lần lượt từng người một, theo ánh mắt của Minh quét qua, liền trở lại xe của mình và lái đi.



Minh đợi cho tất cả đi hết, hắn mới cùng với Lục Nam đi vào bên trong sảnh khách sạn.



Vừa bước chân vào trong sảnh khách sạn thành phố H, Minh đã cảm nhận được một ánh mắt bất thiện đang hướng về phía hắn. Và ở trong sảnh khách sạn thành phố H hôm nay, cũng chỉ có duy nhất chủ nhân của ánh mắt bất thiện đó, còn lại không hề có một ai, kể cả nhân viên khách sạn.



Minh nhận ra người này, hắn chính là cậu thanh niên tên Diệp Tiêu Dao đã làm mưa làm gió ở thành phố H trong thời gian hắn không ở đây. Lúc nhìn qua ảnh Minh chẳng có cảm giác gì, nhưng khi vừa gặp mặt ngoài đời, một người ôn dưỡng như Minh vậy mà cũng cảm thấy chán ghét gương mặt của Diệp Tiêu Dao, mặc dù gương mặt của Diệp Tiêu Dao không hề khó coi, thậm chí phải nói là đẹp trai phong độ mới đúng.



Diệp Tiêu Dao thấy Minh và Lục Nam đi vào trong sảnh khách sạn thành phố H, vừa hướng ánh mắt bất thiện của mình lên người Minh, vừa nói:



- Chào mừng Minh thiếu gia quay lại thành phố H!



Minh vừa nghe giọng nói của Diệp Tiêu Dao, hắn đã hiểu tại sao hắn lại chán ghét Diệp Tiêu Dao ngay khi lần đầu gặp mặt. Minh không hề che giấu khí thế của mình, sát khí từ ánh mắt và giọng nói lạnh lẽo của hắn hướng thẳng đến Diệp Tiêu Dao:



- Tao nhận ra giọng nói của mày!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu