Loan thấy Minh hỏi, lại đáp nhanh không để những người khác kịp nói trước:
- Chơi, mới chơi được mấy ván chứ, tất nhiên là phải chơi nữa!
Nguyệt thì đã hết tiền, còn gánh thêm nợ, nào còn cơ hội chơi tiếp, chỉ là cô bé gần như không có quyền lên tiếng ở đây.
Thấy Nguyệt cứ chảy nước mắt mãi mà không nói, Trung đang điên tiết, không quan tâm đến trước đó Loan đã đứng ra bảo kê cho Nguyệt nữa, Trung quát:
- Con điếm, thua hết tiền rồi còn không chịu đứng lên! Tiền mày nợ tao tìm cách mà trả trong đêm nay đi, không thì đừng có trách tao ác.
Nguyệt sợ rồi, bảo cô bé trong một đêm kiếm đâu ra gần hai tỷ để trả đây. Cô bé cảm tưởng như trời đất đang sụp đổ, bản thân sắp ngất xuống đến nơi. Thì một giọng nói trầm ấm lại vang lên, như kéo cô bé trở lại thế giới tươi đẹp:
- Tiền nợ của cô bé đó, tính vào tôi. Cậu không cần chuyển cho tôi số tiền đó nữa.
Sau đó, Minh chủ động lấy tờ giấy nợ của Nguyệt đã kí với Trung, rồi xé đi. Còn tiền Nguyệt mượn Trung để chơi thì hắn không cần Trung phải chuyển sang nữa. Cả mấy chục triệu của Trung thua, Minh cũng chẳng tính toán đến.
Nhưng Minh không tính toán, không có nghĩa Trung chịu để yên. Bật người đứng dậy, Trung trừng mắt với Minh, lớn tiếng nói:
- Anh tưởng nợ tôi thì chỉ cần trả tiền gốc thôi là được hả?
Tức giận vì hai lần bị Minh phá đám, Trung nhất thời quên mất từng bị thuộc hạ của Minh kề mã tấu vào cổ mấy tiếng trước.
Có vẻ như nhóm thiếu gia tiểu thư này cũng là khách quen có tiếng ở trong quán, Trung lớn tiếng như vậy mà không một người nào trong quán dám công khai quay mặt ra nhìn bọn họ cả.
Minh không hề bị cơn giận của Trung làm ảnh hưởng, hắn quét mắt một vòng quanh tất cả mọi người, giọng mang theo sát khí băng hàn:
- Vậy! Cậu muốn như thế nào?
Giọng nói lạnh lùng băng lãnh của Minh khiến tất cả mọi người có mặt ở đây sởn gai ốc. Trung là đối tượng của giọng nói ấy hướng đến, càng cảm thấy lạnh lẽo hơn. Trái tim Trung trong một khoảnh khắc tưởng như ngừng đập, thời không xung quanh như bị đóng băng, cả người Trung tê dại không cử động được.
Mãi một lúc lâu sau, giọng Trung mới lắp bắp:
- Không... không... tôi xin lỗi!
Mặt của Minh hơi vênh lên, ánh mắt như mang theo đao kiếm xuyên thẳng vào mắt của Trung như cảnh cáo, nếu như có lần sau thì mọi chuyện sẽ không đơn giản đâu.
Sau đó, Minh quay sang Nguyệt, vẻ mặt lại trở về trạng thái dễ gần, nói:
- Em đổi chỗ sang ngồi cạnh anh!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nguyệt lúc này ngoan ngoãn đứng dậy, di chuyển sang ngồi cạnh Minh, xem hắn chơi bài, còn cô bé đã không còn tư cách chơi ở bàn này nữa rồi.
Nguyệt không hiểu sao trong lòng cô bé lại có cảm giác vui vẻ, tâm trạng buồn bã khi vừa thua hết tiền còn mang theo nợ nần đã không còn. Nếu đổi lại là một người khác đứng ra trả nợ thay cho Nguyệt, đối với cô bé chỉ là thay đổi chủ nợ mà thôi. Còn Minh, cô bé cảm thấy hắn rất khác, ngay từ đầu khi hắn bước đến, cô bé đã bị thu hút bởi khí chất trên người hắn toả ra rồi.
Nguyệt rời khỏi cuộc chơi, ván thứ sáu bắt đầu với bảy người còn lại trên bàn.
Hoàng là người chia bài ván này, ván này lại có tới bốn nhà có bài đẹp. Hoàng là người chia bài, có một bộ đồng chất nhỏ năm sáu mười cơ. Kế đến là Quân ngồi bên cạnh Hoàng có một sảnh vừa tám chín mười. Tiếp theo là Minh cầm bài lớn nhất ván, đồng chất lớn hai tám át rô. Cuối cùng là Nguyệt cầm sảnh bồi đầm già. TruyenLau.com
Đã có một người bị loại, Hoàng từ đầu cũng không thắng được ván nào, cho nên ngay vòng đầu tiên mở màn, Hoàng đã xem bài trước khi tố. Cầm được bộ đồng chất nhỏ trong tay, Hoàng khá tự tin vào bài của mình:
- Tao tố hai mươi triệu!
TruyenLau
Quân là người biết bài, từ vết đánh dấu, cậu ta biết Hoàng không có sảnh hay đôi gì, vậy mà dám tố bài, đoán chắc Hoàng có đồng chất, cho nên mặc dù cầm sảnh, Quân cũng trực tiếp giả vờ xem bài rồi bỏ.
Hai người ngồi đầu vòng đã xem bài, kéo theo tất cả mọi người đều xem bài ngay từ đầu trong ván này, thành ra mới vòng đầu tiên chỉ có Hoàng, Minh, Loan là theo cược. Còn lại đều bỏ bài hết.
Tuy nhiên, cả ba người đều có bài khá lớn, thế nên tiền cược ván này tuy không nâng lên cao như ván trước, nhưng mỗi người cũng đều đã tố đến bốn trăm triệu mới dừng lại mở bài. Và đương nhiên, người chiến thắng cuối cùng của ván này lại là Minh với bộ đồng chất lớn.
Tiếp tục qua mười ván nữa, tất cả bảy người đều không còn ai úp bài vài vòng mới xem bài nữa, toàn bộ là xem bài ngay từ đầu. Trong mười ván đó, Minh thắng đến bốn ván, Thành thắng hai ván, Quân thắng hai ván, Hoàng thắng một ván, Loan thắng một ván. Còn Trung và Kiên từ đầu đến cuối không thắng được ván nào.
Điều gây khó chịu cho mọi người là, trong bốn ván Minh thắng, chỉ có hai ván là hắn có bài đẹp, còn hai ván còn lại là hắn cầm bài rác nhưng cược láo doạ mọi người bỏ bài.
Vừa vặn qua hai vòng đổi người chia bài, không khí trên bàn bài đã không còn thoải mái như lúc ban đầu nữa, ngoài Minh ra, gương mặt sáu người còn lại trong cuộc chơi đều cực kì căng thẳng.
Thêm một điều nữa, mặc dù là thiếu gia tiểu thư ăn chơi trác táng, nhưng cả sáu người kia đều đã đến tuổi phải học cách quản lí công ty của gia đình, cho nên điện thoại của sáu người đã không ngừng có những cuộc gọi thúc giục bọn họ trở về.
Loan bực bội dập máy, nói với giọng cáu gắt:
- Ván cuối đi!
Không một ai lên tiếng phản đối, Minh cũng chẳng quan tâm ván nào là ván cuối, hắn bắt đầu chia bài.
Lần này, Minh chia cho cả bảy người bài lớn. Bản thân hắn cầm một bộ sảnh nhỏ hai ba bốn là nhỏ nhất. Còn cao nhất là Thành, cầm một bộ đồng chất đỉnh bồi già át cơ.
Là người chia bài, nên Minh cược đầu tiên:
- Năm mươi triệu!
Vì không khí căng thẳng, từ năm ván trước mỗi lần tăng cược thấp nhất đều là năm mươi triệu.
Loan ngồi cạnh Minh thấy khởi đầu chỉ năm mươi triệu thì lắc đầu, nói:
- Ván cuối rồi, có bài mà chỉ cược có năm mươi triệu thôi hả? Hai trăm triệu!
Bài của Loan cũng là một bộ đồng chất lớn, chỉ kém Thành một lá cuối mà thôi. Đây không phải ngẫu nhiên, mà là Minh cố tình chia bài như thế, để lợi dụng Loan giúp hắn tăng cược ván này. Thành và Quân tưởng rằng bản thân dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” là lợi hại. Nhưng ván này, Minh chia cho tất cả đều là bài đẹp, ruộc cuộc ai là quỷ, ai là người ngồi kiệu vẫn còn chưa thể biết được đâu.
Đến Trung, cầm một bộ đồng chất nhỏ, Trung cũng không thể giữ được bình tình nữa, từ đầu đến cuối cậu ta cùng Kiên là chưa thắng được ván nào, còn liên tục bị Minh áp chế, ván cuối rồi, có bài đồng chất, Trung quyết tâm phải theo cược tới cùng:
- Hai trăm triệu thì hai trăm triệu! Tao theo một vòng!
Đến Thành, cầm bài đồng chất đỉnh, tính ra chỉ thua mỗi sảnh đồng và bộ ba, lướt qua các vị trí đánh dấu bài của những người khác một lượt. Chỉ cần sảnh nhỏ của Minh và sảnh lớn của Hoàng chỉ là sảnh thường chứ không phải sảnh đồng, bài của Thành chắc chắn là lớn nhất.
Tính toán như vậy, Thành quyết định tăng cược:
- Hai trăm triệu! Tố thêm một trăm triệu nữa!
Đến Hoàng, cầm sảnh lớn mười bồi đầm trong tay, thực chất nếu tỉnh táo thì với thế trận này, Hoàng nên biết sảnh thường dù có lớn đến đâu cũng không nên theo. Nhưng đây là ván cuối rồi, mắt ai cũng đỏ ngầu rồi, máu điên đang chạy khắp não bộ rồi, Hoàng đâu có thể giữ được tỉnh táo mà chọn bỏ bài. Không những không bỏ bài, Hoàng còn tăng cược:
- Cứ tăng từ từ làm cái gì! Tao ai cũng vội về rồi, năm trăm triệu!
Còn hai người nữa mới được một vòng, vậy mà tiền tố bài từ năm mươi triệu đã nhân mười lần lên đến năm trăm triệu. Quả nhiên, con người khi đã bị cờ bạc che mắt, tiền mặt chẳng qua cũng chỉ là một đống giấy làm bằng chất liệu đặc biệt, còn tiền trong tài khoản cũng chỉ là vài con số. Không ai có thể kiểm soát được khi bản thân đang say bạc, dù là đang ngồi trên chiếu bạc hay chơi những trò đỏ đen online.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.