Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 85: Thần Tiên Dạo Bước

Minh tưởng tượng, nếu như chơi trò đoán xúc xắc với Át Cơ, khi ông ta dùng chiêu này, trước mặt hắn có thể xuất hiện rất nhiều Át Cơ, rồi mỗi phân thân ảo ảnh lại có thể lắc ra một kết quả khác. Như vậy, hắn làm sao có thể đoán trúng điểm số được.

Tay của Minh đã ra đầy mồ hôi, Át Cơ ngang tài ngang sức với sư phụ của hắn, nhưng hắn lại không nghĩ ra cách chiến thắng hai tuyệt kỹ của ông ta. Câu nói “ Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng ” có lẽ đã không còn đúng với hắn nữa rồi.

Thiếu nữ vẫn như nhìn thấu tâm can của Minh, nàng nói:

- Đừng tỏ ra run sợ như vậy. Con còn chưa tưởng tượng đến nếu Át Cơ cùng lúc thi triển hai tuyệt kỹ đó với nhau, như thế mới thực sự là đáng sợ.

Minh không dám tưởng tượng nữa, nhưng hắn biết rằng, lời thiếu nữ nói là thật, khi hai tuyệt kỹ đó mà dung hợp với nhau, chắc chắn vô cùng khủng khiếp.

Minh hỏi trực tiếp:

- Sư bá, hai tuyệt kỹ dung hợp của Át Cơ đã đáng sợ như vậy! Xin người hãy nói cho con cách phá giải đi ạ!

Thiếu nữ cười nhẹ, nhìn thẳng vào mắt của Minh, dịu dàng nói:

- Ngốc ạ! “ Thiên môn ảo thuật ” đã là tà thuật vô địch thiên hạ. Muốn thắng được Át Cơ, con chỉ cần nhanh hơn ông ta, trước khi ông ta ra chiêu, đã trúng “ Thiên môn ảo thuật ” của con, thì ông ta làm sao mà thắng được con. Hoặc là, con có thể giống như sư phụ của con hiện tại, nâng cao công lực đến cảnh giới có thể thi triển “ Thiên môn ảo thuật ” dù bản thân chưa xác định được đối phương ở đâu.

Minh chìm vào suy nghĩ, sư phụ của hắn đáng sợ vậy sao ? Có lẽ sư phụ hắn thật sự đáng sợ như vậy. Hắn còn nhớ ngày đầu tiên khi hắn bước chân vào căn phòng riêng của sư phụ trong trại giam thành phố H, hắn còn chưa nhìn thấy cái bóng của sư phụ, đã rơi không gian ảo giác do “ Thiên môn ảo thuật ” của sư phụ tạo ra rồi. Còn hắn, hiện tại vẫn còn kém sư phụ hắn rất xa, nếu không tập trung tinh thần nhìn vào đối phương, thì hắn không cách nào làm đối phương trúng chiêu “ Thiên môn ảo thuật ” của mình được.

Tuy biết rằng bản thân vẫn còn thua xa so với sư phụ, nhưng nghĩ đến việc bản thân vẫn có năng lực đối đầu với địch thủ mạnh nhất hiện tại, Minh đã thả lỏng hơn nhiều.

Nhờ thả lỏng tâm thần, đầu óc Minh sáng suốt hơn, hắn lại suy nghĩ đến một chuyện khác, sư phụ của hắn đã mạnh như thế rồi, vậy còn vị sư bá này thì sao? Bà ta có thể khắc chế hắn từ đầu đến cuối, ngay cả “ Thiên môn ảo thuật ” cũng có thể phản ngược lại. Nhưng theo lời của sư bá nói, công lực của sư phụ của hắn rất cao. Thế nên trong hai người bọn họ, ai mới là thiên hạ vô địch? Minh không có câu trả lời. Minh tò mò hỏi:

- Sư bá, vậy người so với sư phụ con, ai hơn ai kém?

Thiếu nữ lắc đầu, nói:

- Ta cũng không biết! Công lực của ông ấy hiện tại rất cao, cao hơn ta rất nhiều. Nhưng nếu thực sự giao đấu, chưa chắc ông ấy đã có thể thắng được ta.

Minh lại hỏi:

- Sư bá, khi người xuất hiện, không gian xung quanh hồ giống như bị ngăn cách với thế giới bên ngoài, nhưng người lại bảo đó không phải “ Thiên môn ảo thuật ”.

Thiếu nữ hiểu rằng Minh đang thăm dò chiêu thức của mình, tuy nhiên nàng vẫn mỉm cười nói cho hắn biết: TruyenLau

- Cái ta dùng là chướng tâm pháp, sử dụng năng lượng đến từ không gian tự nhiên, đó không phải tà thuật mà giống với tiên thuật hơn, so với “ Thiên môn ảo thuật ” thì đỡ tốn sức hơn nhiều.

Minh thấy thiếu nữ trả lời thắc mắc của mình mà không cố kị, hắn lại hỏi tiếp:

- Vậy khi nãy, người luôn biết được suy nghĩ của con rồi dễ dàng áp chế con, đó có phải là “ Đọc tâm thuật ” không?

Minh hỏi điều đó, bởi “ Thiên môn ảo thuật ” mà sư phụ truyền cho hắn thuộc về “ Khống tâm thuật ”, mà “ Đọc tâm thuật ” lại chính là khắc tinh của “ Khống tâm thuật ”.

Thiếu nữ nghe câu hỏi của Minh thì lắc đầu phủ nhận: TruyenLau.com

- Trên thế gian nào có “ Đọc tâm thuật ”, chẳng qua là do ta quá hiểu rõ về năng lực của con, cho nên mới dễ dàng áp chế con như vậy. Còn người bình thường trên thế giới cũng chỉ chung chung vài loại người mà thôi. Những người như chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấu bọn họ. Như vậy, truyền thuyết về “ Đọc tâm thuật ” mới được sinh ra, chứ thực tế nó không hề tồn tại.

Minh gật đầu, lời thiếu nữ nói không sai, chỉ cần chú ý quan sát, đến khi nhìn thấu bản chất của thế giới, hiểu thấu nhân tâm của con người, đến khi đó sẽ có thể biết được người đối diện đang nghĩ gì, đó có lẽ chính là “ Đọc tâm thuật ”.

Thấy Minh đã hiểu, không đợi hắn đáp lại hay hỏi thêm điều gì, thiếu nữ đã lên tiếng từ biệt:

- Được rồi, những gì có thể nói cho con ta cũng đã nói rồi. Ta đi đây! Nguồn copy từ TruyenLau.com

“ Tách ” một tiếng búng tay khiến Minh tỉnh lại khỏi ảo cảnh do “ Thiên môn ảo thuật ” tạo ra. Hai chị em Bảy Tép và Bốn Tép đều đã hôn mê ngất đi. Còn hắn đã có thể hoạt động bình thường trở lại.

Bóng của người phụ nữ áo trắng xuất hiện ở ngoài mũ thuyền. Thấy thế, Minh vội chạy ra ngoài mũ thuyền. Nhưng người phụ nữ đã không còn gì để nói với hắn nữa, gió trời bắt đầu thổi mạnh, mây đen che kín bầu trời bị gió cuốn đi, trên trời trăng và sao lại cùng nhau chiếu sáng, còn người phụ nữ tay cầm dù giấy cũng bay theo gió về phía mặt trăng.

Minh đuổi theo nhưng không kịp, nhìn theo bóng lưng người phụ nữ bay đi, hắn thấy rất chậm nhưng chớp mắt một cái, người nữ đó chỉ còn là một chấm đen nhỏ đang di chuyển về phía vầng trăng.

Minh lại nhìn xuống mặt hồ, con thuyền giấy mà người phụ nữ sử dụng để di chuyển trên mặt nước lại đang bốc cháy. Mỗi lần làn khói do con thuyền giấy bốc cháy thổi qua cơ thể, Minh lại cảm thấy cơ thể hắn bớt căng cứng đi phần nào. Có lẽ đây chính là giải dược của chất độc mà hắn và hai cô gái kia trúng phải.

Lúc này, Bốn Tép cùng Bảy Tép cũng đã tỉnh lại, hai người hết nhìn nhau rồi lại nhìn Minh, đỏ mặt không biết phải lên tiếng như thế nào.

Minh đang định lên tiếng thì chuông điện thoại của hắn lại reo, người gọi cho Minh là Hồng Diệp:

- Alo!

Thấy Minh vừa bắt máy, Hồng Diệp vội vàng nói:

- Alo, thiếu gia! Chị họ của cậu xảy ra chuyện rồi!

Nghe được tin liên quan đến chị họ của mình, Minh không suy nghĩ gì mà tắt máy luôn, chạy ra mũi thuyền, hắn bật người nhảy về phía bờ, chỉ để lại cho hai cô gái còn ở trên thuyền một câu nói:

- Xin lỗi, tôi có việc gấp phải đi trước, làm phiền hai người giúp tôi cho thuyền vào bờ, ngày khác tôi sẽ tới cảm ơn và tạ lỗi sau.

Hồ tình yêu rất rộng, diện tích hơn một nghìn hecta, thuyền lại đang ở giữa hồ, Minh làm sao có thể trong một cú bật người là đã có thể nhảy về bờ được. Tuy nhiên, “ Hoàng Cực Bộ ” mà sư phụ hắn truyền dạy cũng đâu phải tầm thường, Minh bật nhảy đạp từng bước trên mặt hồ cứ như là thần tiên dạo bước, trong chớp mắt đã lên được đến bờ mà chân hắn không hề dính một giọt nước.

Hai chị em Bốn Tép và Bảy Tép nhìn thấy cảnh này không khỏi thán phục Minh, lúc này cả hai đều đã nhận ra khoảng cách thực lực giữa Minh và bọn họ lớn đến nhường nào. Ánh mắt hai người nhìn Minh đã xuất hiện sự mộng mơ, ảo tưởng của thiếu nữ đang nhìn người mà mình ái mộ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu