Minh nói trong đầu, hắn biết sư bá của hắn có thể nghe thấy:
- Sư bá! Là người sao? Việc tìm tiên phật để đối phó ma quỷ con không phải chưa từng nghĩ đến. Nhưng sống trong chùa chiền đạo quán bây giờ, là tiên là phật hay là ma là quỷ còn chưa biết được!
Giọng sư bá lại vang lên:
- Là tiên phật hay ma quỷ, chẳng nhẽ con không cảm nhận được sao?
Minh hiểu rồi, một người là người tốt hay kẻ xấu không thể nhìn bề ngoài để phán định, nhưng có thể cảm nhận được từ nguồn năng lượng vô hình mà người đó toả ra. Đó là một loại năng lực mà không ít người trên thế giới này có được, và tất nhiên Minh cũng có năng lực này. Và như thế, hắn cũng có thể cảm nhận được nguồn năng lượng vô hình trong một vùng không gian.
Minh đã nghĩ thông, hắn định cảm ơn sư bá chỉ điểm bằng cách giao tiếp bằng tâm linh tương thông, nhưng hắn lại phát hiện ra sư bá đã rời đi từ lúc nào rồi.
Biểu hiện bất thường của Minh gây chú ý cho Thu. Cô lại không hề lên tiếng hỏi hắn, vì cô sợ như vậy sẽ làm ảnh hưởng đến dòng suy nghĩ của hắn.
Minh nở một nụ cười với Thu thay cho lời cảm ơn. Một người con gái xinh đẹp lại hiểu chuyện như Thu thật đáng để trân trọng. Đáng tiếc, cô lại bị vấy bẩn bởi loài ma quỷ trong nhân gian.
Minh lên tiếng:
- Chúng ta đi thôi, tiếp tục tìm cách tiêu diệt con quỷ đó!
Sau đó, Minh lái xe đưa Thu đi khắp thành phố H, cứ mỗi lần đi đến một ngôi chùa, Minh đều dừng lại một lúc, sau đó hắn lại lắc đầu rời đi. Sau nhiều lần như thế, Thu cảm thấy kì lạ, lên tiếng hỏi:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Anh đang làm gì vậy?
Minh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Thu, mà nói:
- Những ngôi chùa đó tuy rộng lớn, nhiều tăng nhân, nhưng cũng có nhiều khách thập phương thường xuyên lui tới, hương khói đốt nhiều không xuể, làm nóng cả vùng không gian quanh chùa. Có thể thấy, những ngôi chùa đó chỉ là những ngôi chùa làm dịch vụ. Các nhà sư trong chùa tụng kinh niệm phật không phải vì an lạc, mà vì cho thiên hạ thấy, cho thiên hạ kính ngưỡng, sư như vậy liệu còn đáng làm con của phật?
Minh lái xe đưa Thu đi đến khắp các ngôi chùa lớn nhỏ của thành phố H, hai người chỉ dừng lại khi ăn cơm trưa và đổ xăng. Việc nhắn tin duy trì mối quan hệ sai trái với Loan, Minh cũng để Thu làm giúp hắn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đến bốn giờ chiều, cuối cùng Minh cũng tìm được ngôi chùa mà hắn muốn tìm kiếm. Đó là một ngôi chùa nhỏ trên một ngọn núi thuộc địa bàn thôn N ngoài vùng ngoại ô thành phố H.
Đỗ xe dưới chân núi nhìn lên, Thu chẳng nhìn thấy gì ngoài những cây lớn bao phủ cả ngọn núi. Chỉ có người tinh mắt như Minh mới có thể nhìn thấy ngôi chùa nhỏ. Tuy chỉ là một ngôi chùa nhỏ, nhưng Minh lại cảm nhận được từng luồng linh khí phát ra từ nơi này. Luồng linh khí đó thanh mát, dịu nhẹ, làm cho đầu óc con người thư thái, tâm trạng theo đó mà cảm thấy thanh thản bình yên.
Minh lái xe quanh thôn tìm chỗ đỗ lại. Ở nơi đây, vẫn còn một cái sân kho nhỏ của thôn, hắn liền dừng xe hỏi người đàn ông bán nước bên cạnh sân kho:
- Con chào chú! Chú cho con hỏi. Trong thôn có chỗ nào cho đỗ xe ô tô không chú?
Người đàn ông bán nước vậy mà lại là một người thật thà, ông ta chỉ tay vào trong sân kho, nói: TruyenLau.com
- Cậu cứ lái xe vào trong sân kho. Nhớ khoá xe lại cẩn thận là được. Mọi người ở đây đều đỗ ô tô trong đó. Không mất tiền đâu!
Minh cười tươi nói:
- Dạ, con cảm ơn chú!
Nói rồi, hắn lái xe đi vào trong sân kho tìm chỗ đỗ. Vì vẫn chưa đến thời gian mọi người đi làm về, cho nên không có nhiều xe ô tô đang đỗ trong sân. Minh nhanh chóng đỗ được xe ô tô của mình.
Hắn cùng Thu đi ra, đi đến trước quán nước bên cạnh sân kho, Minh lại mỉm cười với người đàn ông bán nước một lần nữa. Nhân lúc ông ta không chú ý, hắn liền để một tờ năm trăm nghìn ở dưới chiếc giỏ ủ ấm tích của quán nước.
Hai người cùng nhau tìm đường lên ngôi chùa trên núi. Mất thêm một tiếng đồng hồ cả hai mới lên được tới cổng chùa. Minh đứng ngoài cổng quan sát, biết được tên của ngôi chùa này là Hạc Minh Tự. Ý nghĩa của cái tên này là gì, hắn không quan tâm, bởi chùa thì chính là chùa, không có tên thì chùa vẫn là chùa.
Cổng chùa luôn mở, nhưng lại không thường xuyên tiếp khách, làm Minh nhớ đến câu cảnh sách buổi sáng của phật môn do sư phụ hắn từng truyền dạy: “ Ngoài sáu thời chuyên tâm tu tập. Không chuyện trò đón tiếp vãng lai. Nếu còn giao thiệp bề ngoài. Chỉ e tịnh nghiệp phí hoài công phu. ”
Hai người cùng nhau bước vào trong sân chùa, lại thấy một vị hoà thượng già đang quét sân. Minh liền chắp tay lại, chào theo nghi thức của phật môn:
- A Di Đà Phật!
Bên cạnh Minh là Thu lại đang che miệng, trong mắt cô hiện rõ sự bất ngờ. Minh tuy không nhìn Thu, nhưng lại cảm nhận được cảm xúc của Thu đang thay đổi.
Vị hoà thượng già đang quét sân chùa liền dừng lại, nhìn Minh rồi nhìn Thu. Ông ta dường như cũng nhận ra Thu, liền đáp lại lời chào của Minh:
- A Di Đà Phật!
Dừng lại một chút, vị hoà thượng già lại nói thêm:
- Phật gia đề cao chữ duyên cùng nhân quả luân hồi. Hai vị thí chủ, xin mời vào trong!
Dứt lời, vị hoà thượng già cất cây chổi tre đang dùng để quét sân sang một bên, rồi dẫn Minh và Thu đến nơi tiếp khách của nhà chùa.
Minh vẫn rất tự nhiên cùng Thu đi theo vị hoà thượng già. Hắn đoán chắc chín phần, vị hoà thượng già này chính là vị sư thầy đã đối đầu với con quỷ đó trong lời kể của Thu. Hắn cảm thấy, có lẽ mình đã tìm được đúng nơi cần tìm rồi.
Minh cùng Thu ngồi ở bên đối diện với vị hoà thượng già. Hắn tuy theo sư phụ hắn, chứ không theo phật, hay theo tiên. Nhưng cũng giống như sư phụ của mình, Minh luôn giữ một thái độ tôn trọng với phật giáo và đạo giáo. Hắn không hiểu lễ nghi trong chùa, nhưng vẫn dùng cách nói chuyện tôn trọng để nói với vị hoà thượng già:
- Thưa thầy, lá cây ngày nào cũng rụng, quét mãi mà chẳng hết, vậy tại sao ngày nào cũng phải quét!
Vị hoà thượng già nghe Minh hỏi, hiểu ý hắn muốn thử mình, liền trả lời:
- A Di Đà Phật! Hoà thượng không phải đang quét lá, hoà thượng là đang quét tâm của mình. Lá quét rồi lại rụng, sân sạch rồi lại bẩn, đó là lẽ của tự nhiên. Điều quan trọng là tâm của hoà thượng được quét sạch.
Minh gật đầu, đây mới là tu sĩ chân chính chứ. Hiện nay ở nhiều ngôi chùa, các nhà sư thường chẳng phải động tay động chân làm cái gì, tất cả công việc thường ngày đều được các phật tử của chùa thay nhau làm. Để rồi các nhà sư đó lại giữ thái độ tự cao, tự cho mình thanh cao hơn người, coi việc phật tử giúp quét chùa là lẽ đương nhiên, là nghĩa vụ của phật tử.
Biểu hiện của vị hoà thượng già làm Minh càng thêm tôn trọng ông. Nhưng hắn vẫn muốn thử tiếp:
- Thưa thầy, trên đường đi lên chùa, con có thấy ruộng lúa ở trên núi!
Vị hoà thượng già vẫn chắp tay, đáp lời của Minh:
- A Di Đà Phật! Hoà thượng vẫn là thân xác phàm nhân, vẫn cần ăn uống. Cho nên, hoà thượng vẫn phải tự trồng lúa để ăn. Phía sau chùa còn có vườn rau và vườn trái cây!
Minh lại lên tiếng:
- Người dân quanh đây lại không cúng dường công quả cho nhà chùa sao?
Vị hoà thượng già liền đáp:
- Lúc trước khi hoà thượng đến ngôi chùa này thì có. Nhưng nếu cứ nhận đồ của dân, hoà thượng sẽ sinh lòng lười biếng và tự cao. Như vậy hoà thượng đã đi vào tà đạo rồi, không còn dám ngày ngày đối mặt với các vị phật và bồ tát nữa.
...
Minh cùng vị hoà thượng già trao đổi với nhau rất nhiều. Cả hai bên luôn có sự tôn trọng dành cho nhau. Chỉ đến khi mặt trời hoàn toàn xuống núi, bóng đêm dần dần kéo đến. Vị hoà thượng già đang nói chuyện với Minh thì đứng bật dậy, lên tiếng:
- Nó tới rồi!
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.