Hồng Diệp đã gửi cho Minh định vị ngay sau khi Minh tắt máy. Minh vì thế mà vừa ngồi lên xe đã biết mình phải lái đi đâu.
Minh không hề nghi ngờ Hồng Diệp, vì hắn biết chắc chắn rằng từ lúc hắn và Nguyệt nhận nhau, thì Lisa đã thông báo đến toàn bộ những người liên quan đến hắn, để những người này biết Nguyệt có Minh bảo vệ.
Mất mười phút để Minh lái xe đến trước mặt Hồng Diệp, sau lưng Hồng Diệp là cửa của hộp đêm AV - hộp đêm lớn nhất thành phố H. Minh vừa bước xuống xe, Hồng Diệp đã lên tiếng trước:
- Thiếu gia, Lục Nam và hơn năm mươi anh em đang ở trong đó, nhưng vẫn chưa hành động gì, đợi thiếu gia đến.
Minh gật đầu, Hồng Diệp rất hiểu tính hắn, biết hắn muốn tự mình đến đây giải quyết, nên khi Nguyệt còn chưa gặp nguy hiểm, thì thuộc hạ của Minh còn chưa ra mặt.
Hồng Diệp dẫn Minh đi vào bên trong. Đây là lần đầu tiên Minh bước vào hộp đêm, có lẽ hắn cũng không nghĩ lần đầu mình vào đây lại không phải để giải trí xả stress.
Rất nhanh, Minh đã nhìn thấy Nguyệt đang bị ép rượu ở một bàn trong góc. Hắn quan sát bàn Nguyệt đang ngồi có bảy người, trong đó có năm nam, hai nữ. Người nữ còn lại mặc một chiếc váy bằng lụa đỏ, ôm sát cơ thể, trông rất sexy.
Tuy ở khoảng cách xa, Minh vẫn nhìn ra tà ý trong mắt năm thằng đàn ông kia hướng về cô gái áo đỏ.
Vậy mà, cô gái áo đỏ lại như muốn đẩy Nguyệt ra thay thế, để cho năm thằng kia thoả mãn thú tính tạm thời.
Sáu người hợp lại liên tục ép Nguyệt uống cạn hết ly này đến ly khác, còn bọn họ lại chỉ nhấp môi mà thôi.
Rất nhanh, Nguyệt đã không chịu nổi, phải xin phép sáu người kia để vào nhà vệ sinh.
Minh lúc này mới tiến về phía của Nguyệt, cả hai chạm mặt nhau ngay sau đó. Chỉ là, Minh còn chưa có hành động gì, hắn đã cảm nhận ánh mắt của Nguyệt đang ra hiệu cho hắn đừng lên tiếng.
Nguyệt lách qua người Minh, tiếp tục đi về hướng nhà vệ sinh.
Còn Minh cùng Hồng Diệp đi về bàn mà Lục Nam đang ngồi, gần với bàn của Nguyệt.
Minh ngồi vào chỗ có thể quan sát vị trí của Nguyệt rõ nhất. Hắn thấy khi sáu người kia chắc chắn Nguyệt không cách nào quan sát được hành động của bọn họ nữa, thằng ngồi gần Nguyệt nhất đã lấy ra hai viên thuốc, bỏ vào ly rượu của Nguyệt.
Tai Minh không chỉ thính, nó còn có thể loại bỏ tạp âm để Minh tập trung nghe những thứ mà hắn muốn nghe. Mà cuộc đối thoại của sáu người ngồi cùng với Nguyệt là điều hắn quan tâm hiện tại:
- Loan à, con bé này được đấy!
Một thằng vừa lên tiếng, mấy thằng khác lập tức phụ hoạ:
- Không sai, trông ngon hơn mấy con trước nhiều/ Nhìn tươi đấy, nạc đấy/ Không biết có cuồng nhiệt không nhỉ/ Mày nói thừa, có thuốc của tao, có triệt sản thì cũng hoá thú thôi... hahaha...
Cô gái mặc váy lụa đỏ tên Loan lên tiếng:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Ý mấy ông là con bé này xinh hơn tôi?
Một thằng trong đó vội vàng lên tiếng:
- Nào có ai xinh được bằng tiểu thư Loan của chúng ta! Nếu em mà gật đầu, mai là bọn anh bảo bố mẹ qua nhà em hỏi cưới luôn!
Loan lại nói:
TruyenLau
- Bọn anh cơ á? Mấy người chơi gái chung nhau quen rồi, giờ muốn chung vợ luôn hả?
Mấy thằng nhìn nhau, cùng cười dâm, thằng vừa lên tiếng lại nói:
- Em đẹp cỡ này! Chỉ cần được làm chồng em, thì bọn anh không có ngại chung nhau đâu!
Nhóm này còn định nói thêm, nhưng đã có người ra hiệu cho cả bọn là Nguyệt đang trở lại.
Khi Nguyệt trở lại chỗ ngồi của mình, Loan ngồi cạnh liền lên tiếng trách:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Đi đâu mà lâu vậy? Có biết tôi phải vì cô uống bao nhiêu rồi không? Không uống được thì lần sau khỏi đến nữa.
Làm gì có lần sau, Minh thừa biết đám này sau khi đạt được mục đích, thì sẽ vứt bỏ cô gái bị chúng hãm hại như vứt bỏ một túi rác. Tệ hơn nữa là cô gái đó lại chẳng làm gì được chúng, bởi bọn chúng vừa có tiền lại vừa có quyền.
Tuy không thể một tay che trời trong thành phố H này giống như Minh, nhưng đám công tử nhà giàu này vẫn thừa khả năng bắt nạt những người thân cô thế cô.
Nếu như chúng không chạm vào người mà Minh quan tâm thì Minh cũng lười đi quản chuyện của bọn chúng làm gì, dù sao xã hội thì muôn đời đều có người tốt kẻ xấu. Ỷ thế hiếp người, cậy mạnh hiếp yếu đã là chuyện thường xuyên xảy ra trong mấy nghìn năm nay rồi.
Đáng tiếc, đối tượng lần này mà những người này định hãm hại lại là Nguyệt - chị họ của Minh.
Nguyệt nghe Loan trách mắng, vội vàng cúi mặt, giọng hoảng hốt xin lỗi:
- Dạ dạ, em xin lỗi giám đốc, em xin lỗi mọi người, là lỗi của em, em xin uống cạn ly này để tạ lỗi ạ!
Dứt lời, Nguyệt cầm ly rượu của mình lên. Nhưng chưa để cô nâng ly rượu lên môi, Minh ngồi ở bàn đối diện đã bắn một viên xúc xắc từ trong tay ra, ly rượu của Nguyệt vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ.
Những mảnh thủy tinh bắn ra xung quanh, rơi vào người những người ngồi cùng bàn với Nguyệt, chỉ duy nhất không có mảnh thủy tinh nào rơi vào người của Nguyệt.
Rượu mạnh đã được hoà với thuốc bắn ra, Loan ngồi gần Nguyệt nên là người bị dính nhiều nhất. Vô cùng tức giận, Loan hét lên:
- Áaaa... Mày ... Mày cố tình phải không?
Nói rồi, Loan định vung tay tát vào mặt Nguyệt. Nguyệt thấy thế hoảng sợ, nhắm chặt mắt lại, cơ thể run rẩy.
Nguyệt đợi mãi mà không thấy gì. Không gian xung quanh bỗng trở nên yên ắng lạ thường, không còn tiếng chơi nhạc, không còn tiếng hò hét của các dân chơi trong hộp đêm. Tò mò, Nguyệt he hé mở mắt ra, bàn tay đang tát xuống mặt cô của Loan đã bị Minh giữ lại. Những người khác trên cổ đều đang có mã tấu kề sát bên cạnh. Thử hỏi trong tình cảnh này, còn có ai dám hé răng nửa lời.
Nguyệt nhìn quanh hộp đêm, không có nhiều người cầm mã tấu, cô đếm nhanh chỉ cỡ năm sáu mươi người. Tuy nhiên, mỗi người đều đang cầm mã tấu đứng ở chỗ trọng yếu, có mấy người bị bịt mồm lại. Có lẽ là do khi thấy người khác cầm hung khí, định hét lên, nhưng chưa bịp phát ra âm thanh đã bị bịt mồm rồi.
Lúc này, Nguyệt mới biết em họ của mình đáng sợ đến mức nào. Nếu không cô chỉ nghĩ Minh tài giỏi, có thể làm ông chủ của nhà hàng sang trọng nhất thành phố H. Chứ ban đầu Nguyệt đâu có nghĩ đến, để làm được ông chủ của nhà hàng sang trọng nhất thành phố H, thế lực phía sau làm sao có thể nhỏ được.
Có lẽ, Loan vẫn dám hét lên, từ bé đến lớn làm tiểu thư của gia đình tài phiệt quyền quý, Loan chưa bao giờ sợ hãi bị người khác đe doạ.
Chỉ là, khi Minh nắm lấy cổ tay Loan, cả hắn và cô đều cảm nhận được một cảm giác khác lạ, một thứ tình cảm xuất phát từ trong con tim của mình.
Minh cảm thấy rất khác, tình cảm này của hắn không giống với tình yêu non nớt trước kia hắn giành cho Phượng, càng không giống tình cảm hắn giành cho chị em Linh và Trang. Hắn chỉ cảm thấy rõ ràng là hắn đang rất tức giận, muốn bảo vệ chị họ của mình, nhưng hắn lại chẳng thể xuống tay với cô gái trước mặt.
Loan cũng giống Minh, ban đầu vốn đang cực kì tức giận, cơn giận đang bùng phát thì lại có thứ đến ngăn cản. Rõ ràng Loan cảm thấy mình càng tức giận hơn, nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Minh, Loan cảm thấy tim mình như nhảy thót một cái, sau đó lại như ngừng đập một giây, sau đó lại là đập mạnh liên hồi. Cái cảm giác này, Loan cũng chưa từng gặp trong đời bao giờ.
Cả hai người bất động nhìn nhau, tưởng rằng thời không sẽ mãi mãi ngưng đọng lại. Hai bàn tay mát lạnh, xuyên qua cả lớp vải may của Minh, nắm lấy tay của hắn, Nguyệt lên tiếng:
- Minh! Đừng mà em! Bảo người của em thu đao lại đi!
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.