Minh cảm nhận được ông Khang đi vào căn phòng của thứ đó rồi chốt cửa phòng lại. Nhưng thần chí của hắn đã theo ông ta vào căn phòng đó, cho nên dù ông ta có chốt cửa hay không, Minh vẫn cảm nhận được ông ta đang làm gì trong đó.
Căn phòng này là một căn phòng thờ, nhưng trên bàn thờ không hề đặt di ảnh của tổ tiên hay thần phật, mà chính giữa bàn thờ đặt một cái hũ sứ, xung quanh cái hũ sứ là la liệt bánh kẹo và đồ chơi trẻ em, tất cả đều đã hỏng.
Ông Khang dọn dẹp hết chỗ bánh kẹo và đồ chơi hỏng trên bàn thờ, sau đó thay bằng bánh kẹo và đồ chơi mới. Ông ta lại thắp ba nén hương, rồi khấn niệm. Minh nghe rõ những gì ông ta khấn:
- Con à, giúp bố chiếm được toàn bộ tài sản của thằng nhóc đang ở trong nhà mình!
Lần đầu tiên Minh thấy có người khấn như vậy, nhưng thế gian vạn vật thiên kì bách quái, có rất nhiều thứ hắn chưa từng nhìn thấy. Thế nên, Minh cũng chẳng để ý vì sao ông Khang khấn đơn giản như vậy.
Minh lại cảm nhận được, ông Khang mở nắp cái hũ sứ, rồi dơ ngón tay chỏ của ông ta ra.
Rõ ràng tay ông ta không có vết thương, nhưng từng giọt máu lại theo đầu ngón tay ông ta nhỏ xuống. Ông ta là đang cho quỷ hút máu của mình để đổi lại việc cầu được ước thấy.
Sau khi ngón tay ông Khang ngừng nhỏ máu, ông ta đậy nắp hũ sứ lại, sau đó mở cửa rời khỏi căn phòng thờ đó, khoá cửa rồi đi sang phòng Thu. Chỉ là, ông Khang dường như không cảm nhận được, con quỷ đó cũng đi ra khỏi phòng cùng ông ta. Ông ta thì đi sang phòng của Thu, còn con quỷ đó lại đi sang phòng của ông ta, nơi Minh đang ở trong đấy.
Minh lúc này lại không ở trên giường, mà đang ở trong phòng tắm riêng trong phòng ngủ ông Khang đánh răng. Con quỷ toàn thân đầy máu đi vào, nó biết Minh không ở trên giường, nên đi thẳng vào phòng tắm.
Con quỷ tưởng rằng Minh không biết nó đi vào, cho nên định trêu đùa Minh một chút. Nó trèo lên vai trái của Minh ngồi. Khiến Minh nhìn thấy trong gương có một đứa trẻ sơ sinh toàn thân đầy máu lúc ẩn lúc hiện, ngồi trên vai hắn.
Nhưng Minh lại không hề sợ hãi, tỏ ra như không có chuyện gì, tiếp túc đánh răng rửa mặt.
Con quỷ vì thế mà lại thổi vào tai Minh từng luồng hơi lạnh lẽo, nó thì thầm:
- Anh à, bố muốn em giúp ông ấy cướp hết tài sản của anh đó!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh vẫn làm như không có chuyện gì, bình tĩnh rửa mặt xong thì đi ra ngoài, ngồi lên giường. Lúc này, hắn mới lên tiếng:
- Em trai, mày đi xuống được rồi đó!
Minh dứt lời, con quỷ vốn đang ngồi trên vai trái của hắn trong nháy mắt lại đứng ở trước mặt hắn. Nó lên tiếng:
- Anh trai, anh có muốn xem xem bố với mẹ đang làm gì không?
Con quỷ dứt lời thì cười, trông bộ dạng đứa trẻ sơ sinh toàn thân đầy máu cười một cách đáng sợ như vậy thật là ghê rợn. Minh vẫn giữ được bình tĩnh, con quỷ này hiện tại đã không thể khiến hắn có cảm giác run sợ nữa rồi. Và hắn biết ông Khang và Thu đang làm chuyện gì, cho nên hắn cũng chẳng cần phải theo con quỷ đi đến phòng Thu, nhìn hai người đó làm chuyện dơ bẩn để làm gì. Minh lên tiếng hỏi: TruyenLau
- Mày muốn cái gì?
Con quỷ lúc này không giấu diếm, làm ra bộ dạng đáng sợ, muốn hù doạ Minh, nó trả lời:
- Máu... Em muốn máu... Em ngửi thấy máu của anh trai rất thơm!
Dứt lời, con quỷ lao đến, há cái miệng đỏ tươi vẫn còn dính máu của nó ra. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh cũng ra chiêu, hắn không dùng nắm đấm để đấu với con quỷ, mà trực tiếp tung ra tối cường tuyệt chiêu “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của mình.
Con quỷ chỉ thấy Minh trừng mắt nhìn thẳng vào nó, bỗng nhiên không gian xung quanh xoay chuyển, biến đổi thành A Tỳ Địa Ngục, trước mặt con quỷ đâu còn là Minh, mà là Thập Điện Diêm La đang trừng mắt với nó. Nó chỉ là một con tiểu quỷ, đối mặt với Thập Điện Diêm La, làm sao nó có sức phản kháng.
Con quỷ nhỏ sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, lập tức quỳ xuống, phát ra những tiếng kêu “ chít chít ” như chuột. Có lẽ đó là ngôn ngữ của loài quỷ, nó đang sợ hãi mà xin tha.
Hoá thân thành Thập Điện Diêm La, Minh lên tiếng ra lệnh:
- Ngươi phải trả lời thành thật những điều ta sắp hỏi!
Con tiểu quỷ quỳ mọp dưới đất, liên tục dập đầu, đáp:
- Vâng vâng vâng!
Minh lên tiếng hỏi câu đầu tiên:
- Ngươi là con của Vũ Văn Khang phải không?
Con quỷ lắc đầu:
- Không, con không phải con ông ta! Con chỉ là lợi dụng ông ta để hút máu tu hành thôi!
Minh lên tiếng hỏi câu thứ hai:
- Vì sao ngươi biết Nguyễn Tiến Minh?
Con quỷ đáp:
- Hắn là con ruột của ông Khang, do con dùng máu của ông Khang để tu luyện nên cảm nhận được những người có huyết mạch giống ông ta.
Minh lên tiếng hỏi câu cuối cùng:
- Ngoài ngươi ra, còn có những ai biết Nguyễn Tiến Minh là con của Vũ Văn Khang nữa?
Con quỷ đáp:
- Dạ, còn người tạo ra con, cùng Hà Hoài Thu nữa. Có lẽ, Nguyễn Tiến Minh cũng đã nhận ra!
Con quỷ trả lời xong, không gian xung quanh nó lại xoay chuyển, biến trở về lại căn phòng của ông Khang.
Thật ra, không phải Minh không muốn hỏi thêm, nhưng dựa vào công lực tinh thần của hắn, đóng giả làm Thập Điện Diêm La lúc này quá tốn sức, nếu như tiếp tục duy trì “ Thiên Môn Ảo Thuật ”, khi đó hắn cũng sẽ bị tổn thương tinh thần.
Con quỷ tuy thoát li khỏi địa ngục, nhưng “ Thiên Môn Ảo Thuật ” vốn dĩ là chiêu công kích vào linh hồn, là khắc tinh của mọi loại ma quỷ. Con quỷ như hồn siêu phách tán, khi thấy mình trở về được phòng ông Khang, liền vội vã điên cuồng chạy trở về trong căn phòng thờ mà ông Khang dành riêng cho nó, không dám đối mặt nhìn Minh thêm lần nào nữa.
Minh tuy đã thu công, hắn cũng chưa có nắm chắc có thể giết con quỷ lúc này, nhưng hắn vẫn nói với theo bóng con quỷ chạy đi, câu nói mà chỉ con quỷ mới nghe được:
- Mày tốt nhất là nên ngoan ngoãn, nếu không, chết!
Thật ra, Minh chỉ doạ con quỷ mà thôi. Hắn rất muốn tiêu diệt con quỷ, nhưng hắn hiện tại không đủ năng lực tiêu diệt hoàn toàn con quỷ này. Nắm đấm của hắn hay bất kì công kích vật lí nào đều không làm tổn thương con quỷ được. Chỉ có “ Thiên Môn Ảo Thuật ” mới có thể áp chế nó. Và cũng chỉ dừng lại ở áp chế mà thôi.
Muốn tìm cách tiêu diệt tà ma, phải dùng đến sức mạnh của tiên phật. Nhưng đạo sĩ và nhà sư hiện nay có mấy người có thể làm được việc ấy, hay chỉ là lợi dụng lòng tin mù quáng vào tâm linh của người dân hiện nay để chuộc lợi. Những đạo sĩ và nhà sư ấy, là tiên là phật, hay là ma quỷ đây?
Minh thu lại toàn bộ tinh thần của mình về, hắn nằm trên giường, bắt đầu tu thiền ngủ. Hắn vẫn luôn nghe lời sư phụ mình, giữ thói quen tranh thủ tu luyện mọi lúc có thể.
Ông Khang cũng không ở phòng của Thu lâu, mà sau khi đã thoả mãn thì bỏ đi, quay về phòng mình, lên giường nằm cạnh Minh, coi như không có gì xảy ra.
Ông ta nào đâu biết, những gì ông ta làm, Minh đều biết cả. Còn những gì Minh và con quỷ đó làm, ông Khang lại chẳng biết một chút gì.
Minh ở lại căn biệt thự này một đêm, hắn biết mình vẫn phải diễn ở trước mặt ông Khang và Loan. Sau khi ăn sáng xong, Minh chủ động ngỏ ý muốn đưa Loan đi làm:
- Anh đưa em đi làm nhé!
Ông Khang không biết vì điều gì, lại lên tiếng:
- Thôi, đêm qua cháu say như vậy rồi, lúc này lái xe vẫn chưa đảm bảo. Để bác gọi tài xế đưa bác với Loan đi làm cùng luôn, không làm phiền cháu nữa.
Nếu ông Khang chỉ nói những lời khách sáo thì Minh vẫn phải tiếp tục chủ động. Nhưng Minh nghe ra lời của ông Khang là thật, cho nên hôm nay hắn không cần phải đưa Loan đi làm nữa. Thật may cho hắn khi hôm nay hắn không phải diễn với Loan. Đối với đứa em gái cùng cha khác mẹ này, hắn thật sự rất day dứt.
Ông Khang gọi tài xế riêng để đưa ông ta với Loan đi làm trước. Minh cũng đang định rời đi, thì bất chợt, một vòng tay ôm lấy hắn từ phía sau. Hắn biết đó là Thu, hắn lại không có tà niệm gì với Thu giống ông Khang, nên hắn cũng chả thích thú gì việc Thu ôm hắn từ phía sau. Nhưng hắn biết, nếu hắn muốn biết thêm nhiều điều khác, lúc này là thời cơ tốt nhất.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.