Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 109: Khách Đến Chơi Phòng

Mười Tép cười:

- Tất cả mọi người đều có chuyên cơ riêng để bay đến đảo! Cậu cũng nên sắm một chiếc cho mình đi! Hay tôi tặng cậu một chiếc nhé!

Minh cũng cười, hắn không thiếu tiền, nhưng nếu có người mua cho hắn một chiếc chuyên cơ riêng thì tội gì mà hắn không lấy chứ:

- Được! Vậy tôi xin cảm ơn ông trước!

Mười Tép chỉ sợ Minh từ chối, giờ Minh đồng ý, khiến ông ta cực kì cao hứng, vỗ vai Minh, cười to nói:

- Ha ha ha! Được rồi, chúng ta đi vào thôi! Tất cả mọi người đều đến đông đủ cả rồi, chỉ thiếu duy nhất một mình cậu!

Minh không ngờ những người này lại đến sớm vậy, dù sao cũng vẫn còn gần một ngày một đêm nữa mới đến bữa tiệc gặp gỡ hàng năm giữa những người nắm giữ vị trí đại diện năm mươi hai quân bài tây.

Và khi nghe Mười Tép nói những người khác đều đã đến đủ, Minh liền nghĩ ngay đến sư phụ của mình cũng đã tới, gương mặt hắn không giấu nổi sự vui mừng. Nhưng vẫn hỏi lại Mười Tép:

- Ý ông là tất cả mọi người, kể cả ba vị Át Rô, Át Cơ và Át Bích?

Mười Tép vẫn giữ nụ cười trên môi, không để ý đến sự biến đổi cảm xúc của Minh, nói:

- Xin lỗi! Là tôi lộn rồi, ngài Át Rô không tới. Bao nhiêu năm nay, vẫn không một ai biết được hành tung của ngài ấy!

Trong lòng Minh không khỏi thất vọng, nhưng gương mặt hắn vẫn phải cố tỏ ra bình thường, nói:

- Đi vào thôi!

...

Trên đảo JE lại có đến hai khách sạn đẳng cấp bảy sao ( thực tế chuẩn mực đánh giá các khách sạn hiện nay vẫn là từ một đến năm sao, gọi là bảy sao là do các khách sạn này đã vượt chuẩn mực về dịch vụ và nội thất dùng để đánh giá khách sạn năm sao, như kiểu khách sạn năm sao là tốt nhất, nhưng khách sạn bảy sao còn tốt hơn ) một khách sạn dành cho những người đại diện năm mươi hai lá bài tây, một khách sạn dành cho những người đi cùng bọn họ.

Mười Tép cố tình xếp Minh ở phòng đối diện với phòng của ông ta, hai phòng bên cạnh là hai phòng của hai chị em Bảy Tép và Bốn Tép. Có vẻ Mười Tép có ý định muốn tác hợp Minh với hai chị em bọn họ.

Minh không quan tâm lắm, ở trong khách sạn bảy sao, hắn có đủ sự riêng tư cho mình. Nếu hắn không muốn tiếp khách, vậy thì chẳng có ai có thể làm phiền được hắn. Chỉ là hai chị em Bảy Tép và Bốn Tép thật sự quá xinh đẹp, có lẽ chỉ kém hơn sư bá của Minh hồi còn trẻ. Mà mỹ nhân như thế, có ai mà từ chối cho được, hơn nữa lúc này còn có đến hai mỹ nhân. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Minh đang cùng Mười Tép và hai chị em Bảy Tép và Bốn Tép chơi bài tứ sắc cùng nhau. ( Luật chơi mọi người tự tra google nhé )

Do trước đó Minh chưa từng tiếp xúc với bài tứ sắc bao giờ, nên hắn gần như là không biết chơi, hắn lại không có ý định chơi bịp. Cho nên, trong ba ván đầu Minh làm quen với bài từ sắc, dù ba người kia cũng không chơi bịp với hắn, thì hắn vẫn phải thua một cách dễ dàng.

Đến ván thứ tư, Minh lại vô tình có được bài đẹp, mặc dù là hắn không hề gian lận hay người thắng ván trước là Bảy Tép cũng không hề cố tình chia cho Minh bài đẹp.

Hai mươi quân bài trên tay Minh chỉ có duy nhất quân mã đỏ là lẻ, mười chín quân còn lại gồm một bộ ba tướng sĩ tượng trắng, hai bộ ba xe pháo mã đỏ, thêm mỗi màu một quân tướng, ba quân xe vàng, ba quân pháo xanh. Thế nên Minh chỉ cần một quân mã đỏ hoặc một quân xe vàng hoặc một quân pháo xanh là sẽ giành được chiến thắng. ( Thật ra tác không biết chơi bài tứ sắc, có bro nào biết chơi thấy sai chỗ nào thì xin góp ý cho tác để tác sửa đoạn này nhé, thank you! ) TruyenLau.com

Bảy Tép là người thắng ván trước, cho nên sẽ là người được chia hai mươi mốt lá và đi đầu ván này. Cô đánh ra quân mã đỏ, vừa hay đủ để ghép với quân mã đỏ của Minh lại thành một đôi.

Minh báo ghép đôi, tưởng rằng chiến thắng đã gần kề, không ngờ Mười Tép ở cuối vòng lại báo ghép khạp. Như vậy quân mã đỏ trong tay Minh coi như phế. Hắn hiện tại chỉ có chờ quân xe vàng và quân pháo xanh, hoặc đợi đến lượt ưu tiên của mình bốc trong bộ bài ra thêm một quân tướng nữa.

Mười Tép vừa ghép khạp mã đỏ xong, đang chuẩn bị ra quân thì tiếng chuông trong phòng khách sạn của Minh lại kêu “ Đinh đông đinh đông ”.

Những người đại diện khác của những là bài chất tép còn lại đều hiểu ẩn ý của Mười Tép, không ai dám bấm chuông phòng Minh làm phiền bọn họ. Nhân viên phục vụ của khách sạn thì càng không, do họ chỉ lên phòng khi có người gọi. Vì vậy, người bấm chuông cửa phòng của Minh là một trong những người đại diện lá bài tây nhưng không phải chất tép.

Bốn người trong phòng nhìn nhau, trao đổi ánh mắt trong vòng một phần mười giây, Minh vẫn quyết định ra mở cửa, dù sao giữa những người đại diện lá bài tây với nhau luôn phải có một sự tôn trọng nhất định dành cho nhau. Website TruyenLau.com

Minh đi ra mở cửa phòng, ba người còn lại cũng đi ra theo, ai cũng tò mò không biết người nào lại chủ động đến tìm Minh lúc này.

Cửa phòng Minh mở ra, trước mặt hắn là một cặp nam nữ, vẻ ngoài trông chỉ hai mươi tuổi. Nhưng Minh chắc chắn, hai người này cũng giống như hắn, vẻ ngoài trông trẻ hơn tuổi, còn tuổi thực tế thì phải hỏi mới biết được. Người nam thì anh tuấn bất phàm, ánh mắt mang theo sự tự tin cùng kiên định, xét về khí chất cùng Minh giống đến năm phần, đó là sự sang trọng và lịch lãm của một người quý ông thực thụ. Người nữ xinh đẹp tuyệt trần, từ gương mặt đến cơ thể đều phải nói là hoàn mỹ, so với hai chị em Bảy Tép và Bốn Tép còn xinh đẹp hơn, có lẽ chỉ có sư bá của Minh lúc trẻ mới có thể so sánh được. Trên người cô gái này còn toát ra khí chất cao quý, đó không phải là sự tự cao ảo tưởng mà thành, khí chất này là trời sinh, trong lịch sử cho dù là các công chúa sinh ra trong hoàng tộc cũng chưa chắc có. Nó thu hút, lại thanh nhã, cho người ta cảm giác dễ gần, nhưng lại khiến người ta vì tự ti mà chỉ có thể yêu thích ngắm nhìn từ xa. Cho nên dù những cô gái sở hữu loại khí chất này đều là tuyệt sắc giai nhân, nhưng lại không hề khơi dậy một chút dục niệm nào cho đám đàn ông, vì trong thâm tâm họ sợ sẽ làm nhiễm bẩn người con gái ấy.

Nhìn thấy hai người đứng trước cửa phòng khách sạn của Minh, Mười Tép cùng hai chị em Bảy Tép và Bốn Tép sợ mất hồn, miệng mấp máy liên tục mà không phát ra âm thanh. Minh không chú ý đến họ, chỉ nhìn hai người trước mắt mình, chào:

- Xin chào!

Cô gái gật đầu mỉm cười với Minh thay cho lời chào. Còn chàng trai thì đáp lại lời chào của Minh bằng một lời chào khác:

- Chào cậu! Có làm phiền cậu không?

Minh quay đầu lại nhìn ba người khác ở trong phòng hắn, sau đó mới trả lời:

- Bốn chúng tôi đang chơi bài tứ sắc!

Mười Tép liên tục xua tay, vội vàng nói:

- Chúng tôi chỉ chơi vui thôi, không có phiền gì cả!

Sau đó, ông ta ra hiệu cho Bảy Tép và Bốn Tép, rồi nói:

- Hai vị, Hai Tép, chúng tôi không làm phiền nữa, xin phép được về phòng!

Đợi Mười Tép cùng hai chị em Bảy Tép và Bốn Tép trở về đóng lại cửa phòng, chàng trai lại lên tiếng:

- Chúng tôi vào được không?

Minh gật đầu, đưa tay hướng vào trong phòng:

- Mời!

Tại khu vực đón khách trong khách sạn, Minh thu dọn bộ bài tứ sắc và rót trà mới cho hai vị khách mới đến. Sau đó hắn gật đầu, ra dấu mời hai người dùng trà, rồi hỏi:

- Hai vị đêm hôm đến thăm, không biết là vì lí do gì?

Chàng trai nhấp một ngụm trà, từ từ thưởng thức hương trà thượng hạng do khách sạn chuẩn bị, sau đó đặt chén trà xuống, không trả lời câu hỏi của Minh, mà hỏi ngược lại hắn:

- Cậu có biết hai chúng tôi là ai hay không?

Minh tuy chưa gặp hai người này bao giờ, cũng chưa từng thấy qua ảnh của hai người. Nhưng dựa vào phán đoán khi thấy thái độ của Mười Tép lúc gặp hai người này ở cửa, thì hắn đã đoán được thân phận của hai người:

- Hai người là Đầm Rô và Già Rô phải không?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu