Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 102: Đêm Trên Đảo Nhỏ

Trên đảo nhỏ mà Minh cùng Loan tìm thấy có rất nhiều loài hải sản mà chỉ cần đưa tay ra là dễ dàng bắt được. Nhưng đồ ăn của hai người đã đủ, cho nên cả hai cũng không bắt thêm làm gì nữa.

Cũng đã đến hoàng hôn, cả hai người đến đây là để vui chơi tận hưởng, tắm biển thả diều là điều tất yếu phải làm.

Minh và Loan không mua sẵn diều, nhưng trên đảo có rừng tre mọc, trên du thuyền Minh thuê thì không thiếu giấy báo, dây dù và băng keo. Cùng thời với Minh có lẽ ít ai biết làm diều giấy nữa, Minh khi trước cũng vậy, chỉ là thời gian trong tù, hắn cũng không phải chỉ tu luyện cùng sư phụ, trước khi gặp sư phụ hắn cũng đã được những bạn tù khác dạy cho một số tài lẻ của họ, và tất nhiên trong đó có cách làm diều giấy.

Loan thấy Minh lên thuyền lấy dao chặt cùng một số vật dụng xuống, kì lạ hỏi:

- Anh định làm gì vậy?

Minh nhìn Loan mỉm cười:

- Từ bé đến giờ, mỗi lần anh đi biển đều thích thả diều buổi chiều. Chỉ là bây giờ không phải mùa cao điểm, nên không thấy có người bán diều. Cho nên anh đành tự làm lấy.

Loan mở to mắt kinh ngạc, hỏi:

- Anh biết làm diều á?

Minh gật đầu:

- Ừ! Cũng dễ làm mà.

Nói rồi, Minh đi trước còn Loan chạy theo sau, hai người đi sâu vào trong đảo nhỏ. Minh chọn một cây tre vừa ý, vung dao chém xuống. Chỉ cần một dao, cây tre trưởng thành cao gần hai mươi mét đã bị Minh chặt xuống.

Lần này, Loan lại không hề bất ngờ, cô dù sao cũng là tiểu thư từ nhỏ sống trên thành phố, chưa từng thấy người chặt tre bao giờ, cứ nghĩ bất kì nông dân nào cũng có thể dễ dàng chặt được giống Minh.

Minh chặt tre xong, bắt đầu vót tre để làm diều, dù sao làm một con diều dù có lớn cỡ nào cũng không tốn bao nhiêu tre. Động tác làm rất nhanh, con diều làm xong trong chưa đầy mười phút, lại vừa to vừa đẹp, dù chỉ là diều giấy.

Minh nhìn Loan, ánh mắt mang theo sự dịu dàng, miệng mỉm cười, hỏi:

- Em có muốn thả không?

Loan thực ra từ bé đến lớn đã đi biển vô số lần, nhưng lại chưa một lần chơi thả diều, cô lắc đầu:

- Em chưa chơi bao giờ!

Minh cười, dịu dàng nói:

- Dễ lắm, vừa chạy vừa từ từ thả dây ra là được. Ra ngoài bờ biển đi, nếu em không thả được thì để anh. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Loan cũng cười tươi, ánh mắt long lanh nói:

- Vậy em thả nhé!
TruyenLau
Minh cười gật đầu, một tay cầm diều, một tay dắt tay Loan ra ngoài biển.

Ra đến bãi biển, Minh đưa cuộn dây dù đã buộc một đầu vào con diều giấy mới làm cho Loan, nói:

- Em đứng thả dây, để anh kéo diều ra một đoạn đã!
Website TruyenLau.com
Nói rồi, Minh cầm diều đi theo chiều gió, đứng ra một đoạn cách Loan năm mét, nói tiếp:

- Anh đếm đến ba thì em chạy đi nhé!

Thấy Loan gật đầu, Minh bắt đầu đếm: “ Một, hai, ba,... Chạy! ”. Minh dứt lời thì tung con diều trong tay mình lên cao, còn Loan cũng quay người đi, cắm đầu chạy ngược với chiều gió.

Loan đúng là chưa thả diều bao giờ, chỉ biết cắm đầu chạy thật nhanh mà quên mất phải thả dây ra nữa.

Minh chạy theo cô, nếu dùng tốc độ tối đa, hắn chỉ cần chưa đến một giây là có thể vượt qua khoảng cách giữa hắn và Loan, nhưng hắn không muốn thể hiện ra khả năng siêu phàm của mình, chỉ dùng tốc độ của một người đàn ông trưởng thành chạy đuổi theo Loan thôi.

Tuy vậy, Minh cũng rất nhanh đã đuổi kịp bước chân của Loan, hai tay hắn chạm hờ vào hai tay của cô, giọng dịu dàng nói:

- Em cứ chạy đi, hai tay từ từ thả dây ra!

Tiếp xúc cơ thể gần với Minh, Loan như bị hắn thôi miên mà làm theo lời của hắn. Con diều vì thế càng bay càng cao, đã lên đến tầm mà chắc chắn sẽ không lụi xuống trừ khi đêm đến gió biển đổi chiều.

Hai người nhìn con diều đang bay trên bầu trời, rồi lại đồng điệu quay mặt nhìn vào mắt nhau, cả hai cùng nở nụ cười tươi, nụ cười của sự vui vẻ, nụ cười của niềm hạnh phúc.

Loan ngồi trong lòng của Minh, thích thú với việc thả diều cùng hắn mà quên mất cả thời gian vẫn còn đang trôi. Minh thì khác, hắn lên tiếng:

- Nước biển ở đây trong xanh lắm, em có muốn xuống tắm không?

Loan nhẹ nhàng gật đầu, cô cảm giác như là được ở cạnh hắn, làm gì cũng là hạnh phúc, làm gì cũng vui vẻ.

Cả hai người cùng nhau đứng dậy, Loan đã thả tay ra khỏi cuộn dây, còn Minh vẫn đứng sau lưng cô, vòng tay giữ lấy cuộn dây, cũng là đang vòng tay ôm lấy cô. Hắn giữ nguyên tư thế, không để Loan thoát ra khỏi vòng tay của mình, di chuyển về hướng biển, cụ thể là hướng chiếc du thuyền của hắn thuê, hắn muốn buộc dây diều vào thuyền để diều tự bay.

Hai người lúc này cùng nhau tắm biển, cùng nhau vui đùa, té nước nhau. Sau đó thì thay nhau đi tắm lại bằng nước sạch trong phòng tắm trên thuyền. Lại cùng nhau chuẩn bị bữa đêm. Tuy chỉ có hai người, nhưng cả hai không hề cảm thấy cô đơn, thay vào đó là sự vui vẻ cùng hạnh phúc chân thật.

Đêm trên đảo nhỏ, chỉ có một chiếc khăn trải trên bãi cát, Loan nằm thu mình trong lòng Minh, cả hai cùng nhau ngắm sao, con diều hai người thả lúc chiều cũng đã lụi xuống biển.

Mối quan hệ của hai người đã được xác định, tuy không có một lời tỏ tình, nhưng cả hai người đều đã ngầm thừa nhận đối phương là người yêu mình.

Ôm Loan trong vòng tay của mình, Minh nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời, hỏi:

- Em không sợ sao?

Loan hiểu rằng Minh đang hỏi về vấn đề cô cùng hắn đi du lịch riêng với nhau mà không còn ai đi cùng nữa, trong khi hai người mới gặp nhau đêm qua. Nhưng cô đâu thể nói với hắn rằng do cô bị hắn thu hút, trong lòng tin tưởng hắn tuyệt đối, nên mới đi cùng hắn. Cựa người thoát ra khỏi vòng tay của Minh, Loan đứng dậy và chạy về phía biển đêm.

Trên người cô hiện tại chỉ mặc một bộ bikini màu đỏ sexy, gió đêm thổi mát lạnh khiến da gà trên người Loan hiện ra, nhưng Loan vẫn chạy thẳng xuống dưới làn nước biển, cô hét lên với hắn:

- Em đi tắm tiên đây!

Minh thấy vậy cũng chạy theo Loan xuống biển, chiếc quần đùi duy nhất hắn mặc cùng bộ bikini đỏ sexy của Loan đã được cởi ra, cơ thể, đôi môi của hai người dính chặt vào nhau.

Nước biển lạnh lẽo cùng gió đêm liên tục thổi, nhưng không thể nào dập tắt được ngọn tà hoả trong mắt hai người lúc này. Nói là xuống biển tắm tiên, nhưng cả hai đâu có tắm, cảm giác làm chuyện đó dưới biển ban đêm, ở giữa đất trời, có trăng sao dõi theo và từng đàn chim liên tục bay qua, thật sự quá mới lạ, quá kích thích, quá thú vị.

Cả Minh và Loan hiện tại như hai con thú đang quấn lấy nhau dưới mặt nước biển, đủ loại tư thế mà hai người có thể nghĩ ra được thực hiện.

Hết hiệp một, Loan phải xin đầu hàng đến lần thứ ba thì Minh mới chịu dừng lại. Nhưng cũng chỉ là tạm dừng mà thôi. Mặc kệ quần áo của hai người là bị sóng cuốn đi hay đang bị vùi xuống dưới cát, Minh bế thốc Loan lên bằng hai tay, từ từ đi lên bờ, bước về hướng tấm khăn mà hai người trải trên cát trước đấy.

Vừa rồi là dưới mặt biển, có sóng nước che đi một phần cơ thể, nay được Minh bế lên, trên người lại không một mảnh vải, Loan bỗng nhiên cảm thấy ngại ngùng, rúc mặt vào ngực hắn.

Minh dịu dàng ôn nhu đặt Loan xuống, rồi lại đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn. Ba mươi sáu tư thế khiến cảm xúc thăng hoa được hai người thực hiện tuần tự không thiếu bất kì một tư thế nào. Sau đó là trong nhà tắm trên thuyền, trong khoang thuyền, ngoài khoang thuyền, bất kì nơi đâu có thể làm chuyện đó là có mặt Minh và Loan ở đó. Và tất nhiên, khi hai người đã quen với việc làm chuyện đó cùng nhau, thì đâu chỉ có ba mươi sáu hay bảy mươi hai hay một trăm linh tám tư thế, đó phải là một con số mà cả hai không thể đếm được khi tinh thần đang tập trung vào việc khác.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu