Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 118: Bố

Một ngày nhanh chóng trôi qua, Minh mang theo một đống quà mà hắn nhờ Lisa giúp chuẩn bị lên xe đến đón Loan tan làm. Sáng nay, hắn nhắn tin với Loan cả buổi để tìm hiểu sở thích của bố Loan. Sau đó, hắn mới để Lisa đi chuẩn bị giúp hắn.

Chiếc Maserati của Minh đỗ trước cổng công ty cổ phần Logistics VV, không một bảo vệ nào ra ngăn cản. Không phải do Loan đã nhắc nhở bảo vệ công ty từ trước, mà do bảo vệ của công ty này không tập trung vào công việc.

Minh ở bên trong xe nhìn ra ngoài mà lắc đầu, công ty như thế này chắc chắn là do từ trên ảnh hưởng xuống. Theo hắn nhận định, sớm muộn công ty này cũng sẽ làm ăn thua lỗ.

Chỉ là, hiện tại không phải lúc Minh cần quan tâm đến công ty nhà Loan làm gì. Hắn lấy điện thoại ra nhắn tin cho Loan: “ Anh đang ở trước cổng công ty em ”.

Năm phút sau, Loan từ trong công ty bước ra ngoài, nhìn thấy xe của Minh, cô cười tươi chạy đến.

Minh ở trong xe cũng đã nhìn thấy Loan đi từ trong công ty ra, hắn đi ra khỏi xe, hai tay ôm một bó hoa hồng chín trăm chín mươi chín bông.

Loan chạy đến, nhận lấy bó hoa từ tay Minh, còn chưa kịp lên tiếng cảm ơn, cô đã thấy hắn dang tay ra định ôm cô. Loan lùi lại hai bước, ngại ngùng nói:

- Anh làm gì vậy? Đang ở trước công ty đấy! Mọi người đang nhìn kìa!

Minh mặc kệ Loan ngại ngùng, cô càng tỏ ra ngại ngùng, trong mắt hắn cô càng đáng yêu. Hắn kéo Loan lại gần và ôm lấy vào người, không cho cô thoát ra, nói:

- Mặc kệ bọn họ, sao em phải quan tâm đến bọn họ làm gì, họ thích nhìn thì cứ cho họ nhìn.

Loan xấu hổ rúc mặt vào ngực Minh không dám ngẩng lên. Tuy ngại ngùng xấu hổ, nhưng cô cũng cảm thấy rất kích thích, rất thú vị. Chỉ là cô cũng không thể cứ để Minh ôm mình mãi như thế này. Loan nói:

- Lên xe đi! Bố với chị còn đang đợi em với anh ở nhà đó! Bố em biết hôm nay anh đến nên cố tình về sớm để chuẩn bị đấy!

Minh thả Loan ra, mở cửa xe cho cô đi vào. Sau đó vòng sang cửa bên cạnh để ngồi vào vị trí lái.

Vào bên trong xe, Loan nhìn thấy phía sau Minh còn để cả một đống đồ. Cô chờ hắn lên xe rồi hỏi:

- Sao anh mua nhiều đồ vậy? Ở nhà em đâu thiếu đâu!

Minh cười, vừa khởi động xe, vừa đáp lại lời của Loan:
TruyenLau.com
- Lần đầu về ra mắt nhà người yêu nên thiếu kinh nghiệm, mua hơi nhiều một chút!

Loan bĩu môi, cô nổi tính muốn trêu chọc Minh:

- Như vậy, những lần sau anh định đi tay không, rồi đến ăn chực thôi phải không?

Minh biết Loan đang hỏi bẫy mình, nhưng hắn cũng đã học được từ Hồng Diệp câu trả lời cho câu hỏi của Loan:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Lần sau là anh đến hỏi cưới, phải mang sính lễ đến chứ, sao mà đi tay không được. Lần sau nữa là anh đến rước dâu, cũng không thể nào đi tay không được. Còn những lần sau, là cùng vợ về thăm bố vợ rồi, khi đấy càng không thể đi tay không.

Loan nghe Minh trả lời trôi chảy vậy thì bĩu môi:

- Hứ, ai thèm cưới anh?
TruyenLau.com
Minh liền lái xe bằng một tay, tay còn lại nắm lấy tay Loan, vì phải nhìn đường mà không thể dùng ánh mắt chân thành để nhìn Loan. Hắn không lên tiếng, không phải vì hắn không muốn cưới cô, mà vì hắn còn chưa chuẩn bị nhẫn để cầu hôn cô.

Hôm nay Minh lái xe rất chậm, phải ba mươi phút mới từ công ty nhà Loan đến được biệt thự nhà cô. Minh tắt máy, đi xuống trước mở cửa xe cho Loan, sau đó cùng cô đứng ngoài cổng bấm chuông chờ đợi.

Một lát sau, Thu là người ra mở cổng, hôm nay Thu mặc một bộ đầm voan hoa phối ren, trông cứ như là một nàng công chúa nhỏ vậy.

Minh cười, lên tiếng chào trước:

- Em chào chị!

Hắn hơn tuổi Thu, nhưng hôm nay hắn đến là để cùng Loan xác định quan hệ trong tương lai. Mà Loan lại tính là em của Thu, cho nên hôm nay hắn mới gọi Thu là chị và xưng là em.

Ánh mắt Thu lại trở nên phức tạp và thêm một chút buồn khi Minh gọi cô là chị. Chỉ là Loan lại là người thiếu tinh tế, không chú ý đến ánh mắt của người khác. Loan lên tiếng:

- Chị! Chúng ta vào nhà thôi!

Loan nói vậy, nhưng Thu và Minh lại đứng bất động. Bởi vì, thứ đó lại xuất hiện mặc dù trời vẫn chưa tối. Minh nhìn đứa trẻ tà dị đang đứng trên tầng hai cũng đang nhìn xuống hắn cười.

Lần này, Minh không im lặng nữa, mà hắn tự tin nhìn thẳng vào mắt đứa trẻ tà dị đó, nở một nụ cười nửa miệng, môi hắn mấp máy như thể đang nói thầm, chỉ để đứa trẻ tà dị đó nghe thấy:

- Chào em trai!

Thu dường như cũng nghe được lời Minh nói với đứa trẻ tà dị, cô sững người, mở to mắt nhìn Minh kinh ngạc, hai tay cô nắm chặt lấy chiếc đầm đang mặc, bởi cô sợ Loan sẽ nhìn thấy cô đang run. Lần đầu tiên cô thấy có người nhìn thấy nó mà không sợ hãi, còn nhận nó là em trai nữa. Con người của Minh rốt cuộc đáng sợ đến mức nào, chẳng nhẽ Minh còn đáng sợ hơn cả nó?

Đứa trẻ tà dị được Minh gọi là em thì sung sướng, từ từ biến mất.

Loan không nhìn thấy thứ tà dị đó, cô chỉ thấy Minh thì nhìn lên tầng hai biệt thự nhà mình nhếch miệng cười, còn Thu lại nhìn Minh với ánh mắt mang đầy kinh ngạc.

Loan lên tiếng một lần nữa:

- Hai người sao vậy? Chúng ta vào nhà thôi!

Minh mỉm cười thân thiên với Loan, nắm tay cô, nói:

- Không có gì đâu! Anh cho xe vào bãi đã, tiện lấy quà mang vào luôn.

Minh quay trở lại xe, để lái xe vào bãi đậu nhà Loan, tất cả quà mà Lisa giúp hắn chuẩn bị cũng lấy ra. Loan và Thu định đến xách cùng hắn, không ngờ Minh dùng hai tay lại có thể xách hết chỗ quà đó. Hắn cười tươi, nói với hai cô gái:

- Chúng ta vào nhà thôi! Đừng để người lớn đợi!

Loan và Thu gật đầu, Thu đi ở phía trước, còn Loan cố tình đi ở bên cạnh Minh.

Ba người bước vào trong phòng khách, một người đàn ông đang ngồi ở bàn trà xem tivi. Nhìn góc nghiêng, Minh đoán người này khoảng hơn năm mươi tuổi một chút.

Loan lên tiếng gọi:

- Bố, con đi làm về rồi ạ! Hôm nay con dẫn bạn trai về ra mắt!

Người đàn ông quay ra nhìn Minh. Lúc này, hắn mới nhìn thấy được toàn bộ khuôn mặt của ông ta. Minh sững người, người đàn ông đó, hắn chưa từng gặp mặt lần nào, nhưng trong đầu hắn luôn khắc ghi hình bóng thời trẻ của ông ta qua một tấm ảnh. Ông ta chính là người đã hại cả nhà ông ngoại Minh, là người khiến hắn vừa sinh ra đã mang cái tiếng không có cha. Cha ruột của hắn. Như vậy, Loan lại chính là em gái cùng cha khác mẹ của hắn. Hắn lại cùng em gái ruột của mình làm chuyện yêu đương, vượt qua ranh giới. Bảo sao lần trước tới đây gặp Thu, cô ấy lại nói thầm rằng hắn và Loan không thể. Cô ấy đã biết Minh là con của ông Khang từ lâu. Thì ra, tên của cha ruột hắn là Vũ Văn Khang.

Ông Khang thấy Minh cứ nhìn ông ta mà không nói, liền lên tiếng trước:

- Chào cháu!

Minh tỉnh lại khỏi dòng suy nghĩ trong đầu, may mà hắn giỏi khống chế cảm xúc của mình, cho nên ngoài sự ngạc nhiên ban đầu khi nhìn thấy ông Khang ra, không một ai biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.

Minh giả bộ vội vàng lên tiếng:

- Cháu xin lỗi... Chào bác... Cháu là bạn của Loan... Lần đầu cháu gặp một người khí chất như bác nên có hơi thất thần ạ...

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu