Cô gái nông thôn vậy mà lại không trả lời câu hỏi của Minh. Cô ấy nhìn Minh, rồi lại nhìn Huệ, rồi hỏi:
- Hai người là vợ chồng của nhau sao?
Cô gái sống ở vùng nông thôn, quanh năm khắc khổ, cho nên không được xinh đẹp, và những người dân vùng này cũng giống như vậy. Khi thấy Minh trắng trẻo, lại đẹp trai, da thịt mịn màng, thật sự rất thích. Cô gái lại thấy Huệ cũng xinh xắn đang yêu, nên nghĩ Minh và Huệ là một đôi.
Minh không tỏ ra bất ngờ trước câu hỏi của cô gái nông thôn. Hắn biết vùng này dân trí còn thấp, cái khí chất hơn hẳn người bình thường của hắn, người dân ở đây khó mà phân biệt được với những người thành phố khác. Cho nên, cô gái nghĩ Huệ và hắn là một đôi cũng là chuyện hết sức bình thường.
Minh mỉm cười, hắn không có ý định lừa dối ân nhân của mình, nên lắc đầu, nói với cô gái:
- Không phải, Huệ là em gái của anh. Anh vẫn chưa có vợ. Em vẫn chưa trả lời câu hỏi trước đó của anh!
Nghe Minh nói Huệ chỉ là em gái và hắn vẫn chưa có vợ, cô gái nông thôn tỏ ra vui mừng. Với cô ấy, Minh là người đẹp trai nhất từ trước tới nay mà cô từng gặp. Nên nếu Minh mà đã có vợ, tâm trạng cô sẽ rất buồn.
Vì tâm trạng cô gái nông thôn vui vẻ, nên các món ăn Minh làm lúc này đã phát huy công dụng thường ngày của nó, chính là làm cho người ăn cảm thấy hạnh phúc. Cô gái nông thôn chìm đắm trong sự khoái cảm khi tận hưởng các món ăn Minh làm, mà quên mất trả lời câu hỏi của Minh.
Minh thấy vậy, liền không lỡ nói cho cô gái nông thôn biết rằng hắn đã có người trong lòng, hắn không muốn tạt gáo nước lạnh vào mặt ân nhân của mình, không muốn trước khi trả ơn cho cô gái xong thì đã bị cô gái đuổi khỏi đây.
Còn Huệ, thấy cô gái nông thôn vui vẻ tận hưởng các món ăn do Minh làm, liền thả lỏng cơ thể, cũng cắm đầu vào mâm cơm. Hai cô gái chẳng có một tí thục nữ nào, càn quét mâm thức ăn của Minh chuẩn bị như hai chú heo nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn vậy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh nhìn hai người ăn thì mỉm cười, hắn nhớ đến bốn đứa em của hắn ở thành phố B, lúc trước chúng ăn đồ ăn hắn làm cũng có biểu hiện như thế này.
TruyenLau
Đến khi toàn bộ mâm cơm sáng bóng không còn dính một chút thức ăn nào, cả hai cô gái nhỏ mới chịu dừng lại. Cô gái nông thôn định bê mâm cơm đi rửa thì bị Huệ tranh lấy, Huệ nói:
- Để em rửa cho! Chị còn chưa trả lời câu hỏi của anh em đâu!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô gái nông thôn sững người ra, để Huệ giành lấy mâm cơm mang đi rửa, còn cô sau khi sững người thì ngại ngùng nhìn Minh, không biết nói gì.
Minh đối với một cô gái trong sáng và lương thiện như thế này thì rất là có thiện cảm, cho dù cô gái đó không có nhan sắc xinh đẹp. Hắn bình tĩnh nhìn thẳng vào cô, mỉm cười, chờ đợi cô lên tiếng. Nhưng cái Minh đợi được không phải câu trả lời, mà lại là một câu hỏi:
- Lúc nãy, anh hỏi em cái gì sao?
Minh vẫn giữ nụ cười thân thiện, hắn nói:
- Ban nãy, anh có hỏi tên của em.
Cô gái nông thôn như nhận ra rằng cô vẫn chưa giới thiệu tên cho Minh, giật mình một cái, cô gái thẹn thùng nói:
- Em tên Ban!
Minh nghe cái tên kì lạ của cô gái nông thôn, hắn không cho đấy là quê mùa, chỉ mỉm cười nói với cô:
- Ban có thể đưa anh đi dạo một vòng quanh làng được không? Anh muốn biết Ban tìm được anh ở đâu.
Ban nghe Minh nói thì gật đầu, cô quên mất phải đáp lại lời của hắn, mà quay người đi ra bên ngoài. Minh thấy vậy thì cũng đứng dậy đi theo Ban.
Hai người một trước một sau đi vòng quanh làng, người dân nơi đây ai cũng quen biết Ban. Khi thấy cô cùng Minh đi với nhau, ai cũng hiểu Minh chính là người bị thương bất tỉnh mà mấy hôm trước Ban mang về nhà làm chồng. Gần như ai cũng lên tiếng trêu Ban: “ Ban kiếm được người chồng cao to đẹp trai quá, thật là một con bé có phúc! ”. Ban nghe họ nói vậy thì đỏ mặt, nhưng cô ấy lại chẳng tỏ ra một chút em thẹn nào, ngược lại liên tục cười cảm ơn. Nụ cười của Ban trông thật ngốc, nhưng cũng thật dễ thương, khiến cho những người dân trong làng không ai là không yêu quý cô bé.
Ban đưa Minh đến một nhánh sông nhỏ, cô gái nông thôn chỉ tay xuống sông, nói với hắn:
- Hôm đấy, em đang ra sông giặt quần áo, thì thấy anh đang trôi đến, nên vô tình vớt được anh lên. Lúc đó người anh lạnh ngắt, em cứ nghĩ anh đã chết đuối rồi. Không ngờ sau khi em chạy đi gọi người đến, thì anh lại thở được. Trưởng làng bảo em mang anh về để làm chồng...
Nói đến đây, Ban ngại ngùng quay mặt đi, không dám để Minh nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng của mình.
Minh thì cứ nghĩ rằng Ban chỉ vớt được hắn ở bên bờ suối, không ngờ hắn lại trôi xa như vậy, trôi một mạch ra tận sông luôn. Như vậy mà không chết, thật sự đó cũng là một loại kì tích.
Mắt Minh rất tinh, hắn đứng trên bờ nhìn xuống dòng sông đang chảy, vẫn có thể nhìn rõ những con cá đang bơi dưới sông. Nổi hứng muốn ăn thịt cá, Minh nhặt một cành cây khô dưới đất lên, ném mạnh một cái xuống sông. Tuy công lực của Minh đã suy giảm do bị thương, nhưng muốn bắt một con cá cũng chẳng phải chuyện khó gì. Cành cây xé gió lao thẳng xuống sông, rẽ nước mà đi, đâm xuyên vào giữa người một con cá chép nặng khoảng năm cân.
Ban không hiểu chuyện gì, chỉ thấy Minh chạy theo dòng sông đang chảy, nên cũng chạy theo Minh. Chỉ đến khi cành cây xuyên thân con cá nổi lên, Ban mới biết người đàn ông mà cô đang đuổi theo là một người rất lợi hại.
Minh không thể hiện ra khinh công của mình, hắn không muốn bốc lộ quá nhiều tài năng siêu phàm, cho nên đã nhảy xuống sông, bơi về chiếc cành cây kia để mang nó lên bờ.
Nhìn Minh bơi dưới sông vẫn khiến cho Ban càng thêm hâm mộ hắn. Đơn giản vì động tác bơi của hắn rất chuẩn, cộng thêm thân hình hoàn hảo của hắn, cho nên Ban bị mê mẩn đầu óc mà thôi.
Minh lên bờ, tay cầm theo chiến lợi phẩm của hắn, mỉm cười với Ban, hắn nói:
- Chúng ta về thôi! Tối nay có món cá sốt chua ngọt.
Ban cười tươi gật đầu với Minh, đối diện với hắn, cô chẳng biết phải nói gì, chỉ sợ nói ra những lời quê mùa khiến hắn chê bai cô. Cả hai người lại sánh bước cùng nhau trở về căn nhà đất của Ban.
Bữa tối, Minh không làm nhiều món, hắn dùng phần thân con cá của mình làm món cá sốt chua ngọt, còn phần đầu thì hắn nấu canh với măng và dưa chua.
Trong bữa ăn, Minh thấy Ban cứ nhìn mình, lại có vẻ đăm chiêu suy nghĩ, không tập chung vào mâm cơm, hắn bèn hỏi:
- Em đang nghĩ gì vậy?
Ban giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, ngập ngừng hỏi ngược lại hắn:
- Anh có nhiều quần áo không?
Minh nhìn vào bộ quần áo hắn đang mặc, đây là Sói Ba Đầu khi trở về thành phố H đã quay lại một lần nữa mang đến cho hắn. Hắn đoán được suy nghĩ của Ban, có lẽ cô nàng định mua hoặc tự tay may cho hắn vài bộ quần áo. Vốn dĩ hắn đã định từ chối rồi, nhưng khi nhìn vào mắt của Ban, hắn lại nói:
- Cũng không có nhiều lắm, nếu có thể thêm một hai bộ quần áo nữa sẽ thoải mái hơn.
Nghe Minh nói vậy, Ban tỏ ra vui mừng. Hắn biết, hắn đã đoán đúng, cô gái này chắc chắn đang âm mưu tặng hắn vài bộ quần áo. Còn kế hoạch cụ thể của cô ấy là gì, thì hắn không định hỏi mà sẽ lặng lẽ quan sát.
Đêm hôm đó, Minh nhất quyết để Ban và Huệ nằm trên chiếc giường trúc mà hắn dưỡng thương. Còn hắn mang chiếu xuống bếp ngủ.
Đến sáng sớm, Minh đã nghe thấy tiếng Ban lục đục bên chuồng gà. Cô ấy chỉ nuôi hai con gà mái để lấy trứng. Chẳng lẽ cô ấy định bán trứng gà để mua quần áo cho hắn sao? Trứng gà thì bán được bao nhiêu tiền chứ?
Nhưng sự thật lại đúng là như vậy. Ban không chỉ lấy trứng gà mới đẻ hôm nay, cô ấy còn lấy những quả trứng mà cô ấy để dành trong bếp ra. Sắp xếp cần thận vào một cái rổ lớn để đem đi bán.
Ban cứ nghĩ mình làm chuyện này trong im lặng, có thể tạo được bất ngờ cho Minh. Sự thật thì Minh không cần mở mắt ra cũng cảm nhận được rõ chi tiết những hành động của Ban. Hơn nữa còn có Huệ, cô bé đã lén lút quan sát Ban ngay từ lúc Ban tỉnh dậy.
Đợi đến khi Ban đi ra khỏi nhà được một đoạn, cả Minh và Huệ đều đi ra khỏi cửa. Đứng ở cửa bếp, Minh lên tiếng nói với Huệ:
- Nay em ở nhà coi nhà nhé! Anh đi theo cô ấy xem sao!
Nói xong, Minh lại không vội bám theo Ban, mà hắn lại đi vệ sinh cá nhân trước, sau đó mới theo dấu con đường mà Ban đi.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.