Câu trả lời cho câu hỏi của Phùng Minh thì rất nhiều người muốn biết. Cho nên, khi Phùng Minh hỏi ra câu đó, rất nhiều ánh mặt lại đổ dồn về phía Minh.
Dù sao cũng là câu hỏi chỉ đích danh mình trả lời, nên Minh giữ thái độ lịch sự, nhưng lại đáp một cách hời hợt:
- Từng ăn!
Hắn trả lời thật, nhưng không có trả lời hết, “ Long Phi Phụng Vũ ” là món ăn hắn sáng tạo ra và dạy lại cho đầu bếp trong nhà hàng. Tuy chỉ được làm từ cá chép vàng bắt trên sông, nhưng còn được kết hợp với ba trăm loại nguyên liệu gia vị tự nhiên nữa, thêm cái tên của món ăn đọc ra cũng cảm thấy đáng tiền. Cho nên “ Long Phi Phụng Vũ ” đã trở thành món thương hiệu của nhà hàng Linh Trang, cho dù là những người đứng đầu thành phố H cũng không đủ tư cách để gọi món, ít nhất phải là ông trùm của một vùng như Hoa Nguyệt hay David mới miễn cưỡng có tư cách gọi món.
Nhưng Phùng Minh và những người bạn học khác lại đâu biết được chuyện này. Phần lớn đều nghĩ rằng Minh nói dối, nghĩ rằng hắn may mắn vì một lí do nào đó mà biết được nhà hàng có món này.
Phượng lúc này lên tiếng:
- Được rồi các bạn. Đồ ăn đã lên đầy đủ, tớ đã không giữ được thằng nhóc này rồi. Chúng ta cùng nâng ly cảm ơn Phùng Minh và Nam đã mời mọi người bữa hôm nay, sau đó cùng dùng bữa nhé!
Phượng đã kết hôn được gần bốn năm, nhưng hôm nay chỉ dẫn theo con trai hai tuổi đi, còn chồng cô ấy không đi cùng. Minh sau khi uống cạn ly bia của mình, tự rót thêm một ly khác, vừa rót hắn vừa lên tiếng hỏi Phượng:
- Lớp trưởng! Xin lỗi nhé, ngày đó không thể tham dự đám cưới của cậu! Chồng cậu đâu, sao hôm nay không cùng đến?
Ai chẳng biết ngày đó trước ngày Phượng cưới thì Minh gặp chuyện. Tuy lúc đó còn phải chờ xét xử, Minh mới bị bắt vào tù. Nhưng làm sao Minh có thể về dự đám cưới của Phượng ở quê được.
Phượng mỉm cười, lắc đầu nói:
- Có gì đâu mà! Chồng tớ hôm nay có việc bận, không tới cùng được.
Phượng vừa dứt lời, Hà - người mà thời cấp hai thích thằng Nam, lên tiếng:
- Minh chỉ quan tâm lớp trưởng thôi! Mấy bạn nữ khác cũng không có chồng đi cùng, mà chẳng thấy Minh hỏi đến?
Phượng e ngại, cúi xuống gắp đồ ăn cho con, không lên tiếng.
Còn Minh, hắn bây giờ đâu dễ bị một câu nói làm ảnh hưởng đến cảm xúc. Hắn lên tiếng trêu đùa Hà:
- Phượng là tớ chỉ hỏi thăm thôi, còn Hà là tớ định đưa về!
Nói xong, Minh nở một nụ cười mỉm mang đầy ẩn ý, đôi mắt hắn xoáy sâu vào đôi mắt của Hà.
Vẻ đẹp trai phong độ cộng thêm đôi mắt sâu thẳm như đại dương của Minh làm tim Hà đập loạn xạ, nhất thời trở nên e thẹn ngại ngùng như thiếu nữ mới đôi mươi, cúi đầu không nói. Mặc dù Hà là một người rất bạo dạn, không dễ gì ngại ngùng.
My - cô bạn cùng lớp mà trước đây Minh rất quý, lại lên tiếng hỏi Minh:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Minh làm cách nào mà gần ba mươi rồi mà vẫn trông trẻ vậy, đã thế còn đẹp trai nữa, nhìn cứ như nam thần năm cuối của trường đại học vậy.
My vừa mới lấy chồng không lâu, cả hai vẫn chưa có con. Tuy nhiên, My rất sợ sau này có con rồi, bản thân sẽ trở thành bà cô vừa già vừa xấu. Hôm nay thấy Minh nhìn trẻ hơn tuổi thật rất nhiều, nên đã không kìm được lòng mà lên tiếng hỏi.
Câu hỏi của My là câu mà rất nhiều bạn nữ khác của Minh muốn hỏi. Chỉ là thời còn học cấp hai, Minh không chơi cùng với nhiều bạn nữ, ngoài Phượng ra, cũng chỉ có My là khá thân với Minh. Cho nên, tất cả mọi người đều đang mong đợi My mở miệng hỏi câu này.
Minh lần này lại vẫn trả lời không đầy đủ. Nhưng những gì sư phụ hắn truyền dạy, sao có thể dễ dàng nói cho người khác biết. Minh đáp: Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Cậu cứ chịu khó tập thể dục thường xuyên, ăn uống đủ chất và giữ cho tinh thần vui vẻ là sẽ trẻ lâu thôi.
Mai ngồi gần Minh lại hỏi:
TruyenLau.com
- Minh dạo này làm gì rồi? Cuộc sống có vẻ ổn nhỉ. Như vậy mới có nhiều thời gian để tập thể dục và tận hưởng cuộc sống chứ.
Minh mỉm cười, đáp:
- Tớ cũng mở được một nhà hàng, làm ăn cũng ổn, có thuê người giúp quản lí, nên có nhiều thời gian rảnh.
Thấy Minh nói có nhà hàng, Mai lại nói tiếp:
- Cậu giỏi quá, đã được làm ông chủ rồi. Bảo sao lại biết nhà hàng này có món “ Long Phi Phụng Vũ ”, hoá ra cũng làm ngành này. Lúc nào cho các bạn đến nhà hàng của cậu ăn một bữa nhỉ!
Minh mỉm cười với Mai mà không nói, trong lòng hắn nghĩ “ Chẳng phải mọi người đang ăn trong nhà hàng của tôi còn gì ”.
Tuy nhiên, chẳng ai biết được lời trong lòng của Minh. Thấy hắn chỉ cười mà không nói. Không ai biết được hắn có đồng ý hay không.
Mai lại hỏi tiếp:
- Thế Minh đã có người yêu chưa? Lớp mình còn mấy bạn nữ vẫn chưa lấy chồng đó. Mà nếu cậu thích gái trẻ, bên nhà chồng tớ cũng có mấy em gái vừa mới học xong đại học được mấy năm. Nếu được thì tớ làm mai cho.
Khi Mai đang nói, có vài ánh mắt len lén nhìn Minh, đều là những cô bạn cùng lớp cấp hai của hắn mà chưa lấy chồng.
Minh còn chưa kịp đáp, thằng Đức lại lên tiếng nói móc:
- Cái thằng ở tù ra thì ai thèm yêu chứ! May mắn mở được một cái nhà hàng nhỏ mà thôi. So với Phùng Minh đã mở được công ty riêng thì còn kém xa lắm.
Nghe thằng Đức nói vậy, lại có thêm vài ánh mắt nữa nhìn vào Minh, nhưng không có bao nhiêu ánh mắt là khinh thường, phần lớn chỉ là những ánh mắt tò mò xem Minh sẽ phản ứng sao.
Minh vẫn không thèm để tâm đến sự xúc phạm của thằng Đức, hắn mỉm cười nói:
- Phùng Minh đã mở được công ty riêng rồi sao? Chúc mừng nhé!
Mặt Phùng Minh hơi vênh lên một chút, cười nói:
- May mắn thôi, nhà hàng của ông ở đâu, có gì sau này khi tiếp mấy đối tác nhỏ, tôi sẽ đến ủng hộ.
Phùng Minh nói thế chẳng khác gì đang hạ thấp Minh để nâng tầm bản thân lên cả. Minh đang định đáp lại rằng nhà hàng này là của hắn. Thì một giọng nữ mang theo sự tức giận truyền đến:
- Đừng coi thường người khác thế, nhà hàng nhỏ thì sao chứ, công ty anh mở ra chắc là lớn lắm ấy! Loại người không biết như nào là tôn trọng người khác, có đến nhà hàng của em tôi, cũng sẽ bị nhân viên đuổi ra ngoài thôi.
Minh quay đầu về hướng tiếng nói phát ra, người lên tiếng là Nguyệt, nghe người khác liên tục móc mỉ và hạ thấp em họ của mình, Nguyệt không còn kìm nén được cơn giận nữa, ra mặt trút giận lên những người đã nói móc em họ của cô. Thấy chị họ vì mình lên tiếng, Minh vui vẻ, nở một nụ cười tươi với Nguyệt.
Thằng Nam thấy Nguyệt từ bàn khác chạy sang nói thay cho Minh, thì lên tiếng mỉa mai:
- Phùng Minh nói có sai đâu, giờ cậu ấy là chủ của cả một công ty, làm sao dễ dàng tiếp khách ở nhà hàng nhỏ được. Cái loại nhà hàng mà có ông chủ nhu nhược, cần phụ nữ đứng ra nói chuyện thay khi mới bị người khác nói vài câu, thì chắc đồ ăn của nhà hàng đó cũng chẳng ra gì!
Nguyệt tức lắm mà nhất thời không biết nói gì. Minh thì chẳng quan tâm đến người khác, bạn học cấp hai có người làm bạn được, có người không. Còn thấy chị họ thật lòng đối tốt với mình thì Minh rất vui. Hắn đứng dậy, lên tiếng:
- Chị Nguyệt, chị em mình đi thôi, không cần quan tâm đến tiếng chó sủa bậy làm gì!
Dứt lời, Minh nắm tay Nguyệt định đưa cô đi, thì thằng Nam lại tức giận hét lớn:
- Mày nói ai là chó hả thằng mới ra tù kia. Tưởng bán đất bán nhà ở quê lên thành phố mở được cái nhà hàng rách thì là giỏi giang lắm sao? Chẳng qua cũng chỉ là thằng mới trong tù ra, còn bắt bọn tao coi trọng mày hả!
Nguyệt tức lắm, nhưng lần này lại có người khác nói thay Minh trước cô:
- Nói này là chó thì đã sao chứ! Nói mày là chó còn là đang xúc phạm con chó đấy!
Hai cô gái cực kì xinh đẹp ngồi cùng nhau lúc này đi đến. Người lên tiếng là cô gái lớn hơn.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.