Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 152: Dụ Dỗ

Minh mỉm cười, hắn không hề thất vọng vì lời của cô thiếu nữ tên Huệ. Ý của cô ấy là cô ấy không phải đối thủ của người đàn ông áo chàm kia. Nhưng hắn đâu cần cô ấy phải tự mình ra tay, muốn giết người đàn ông áo chàm đó, tự mình hắn làm là được, cái khó đối phó là sau khi giết ông ta thì chín trăm chín mươi chín con quỷ kia sẽ mất kiểm soát. Hắn chính là muốn tìm cách tiêu diệt gọn gàng cả chín trăm chín mươi chín con quỷ đó. Và hắn tin, cô thiếu nữ trước mặt hắn có cách. Minh lên tiếng:



- Nếu chỉ là thầy pháp luyện chín con quỷ thôi, không biết thầy có đối phó được không?



Cô thiếu nữ tên Huệ nghe Minh hỏi, tự hào vỗ ngực trả lời:



- Anh đừng coi thường tôi vậy chứ! Tôi rất lợi hại đấy! Nếu chỉ là thầy pháp nuôi chín con quỷ, gặp phải tôi thì tôi có thể tiêu diệt hoàn toàn ông ta cùng chín con quỷ một cách dễ dàng. Còn nếu đối đầu với thầy pháp luyện nuôi chín mươi chín con quỷ, tôi có thể tự đảm bảo an toàn của bản thân, đồng thời khiến kẻ đó phải trả giá một chút.





Minh gật đầu, quả nhiên hắn đoán là đúng, cô thiếu nữ tên Huệ này đối với hắn vẫn rất có ích. Hắn nói:



- Tôi không cần thầy trực tiếp đối phó với kẻ luyện quỷ đó. Tôi chỉ cần biết phương pháp diệt quỷ. Hoặc một loại vũ khí có thể giúp tôi tiêu diệt toàn bộ chín trăm chín mươi chín con quỷ đó. Khi đó tôi sẽ tự mình ra tay.



Thiếu nữ tên Huệ vẫn lắc đầu, cô ấy nói:



- Anh đã từng tiêu diệt một con quỷ rồi phải không? Anh biết đó, tiêu diệt một con quỷ khó khăn đến nhường nào. Đây còn là chín trăm chín mươi chín con quỷ. Người trước đó giúp anh diệt quỷ, bây giờ cũng bất lực với chín trăm chín mươi chín con quỷ đó rồi phải không? Website TruyenLau.com



Minh biết lúc này không thể thuyết phục cô bé, hắn không nói gì nữa, đứng dậy đi ra ngoài. Bật người một cái, Minh đứng trên một cành to của gốc cổ thụ gần căn nhàn sàn. Hắn cảm giác vừa rồi cô thiếu nữ tên Huệ đã nói dối, cô ta chắc chắn có thể giúp được hắn. Chính vì vậy hắn mới không bỏ đi, mà nhảy lên cây cổ thụ gần căn nhà sàn để ngủ.



Hoa Nguyệt sợ làm mất lòng Minh, không muốn hắn ra ngoài ngủ trên cây. Nhưng chị ta cũng chẳng biết phải làm gì khác khi không thể để Minh ngủ cùng hai người trong nhà sàn được. Cho nên, cả đêm hôm đấy Hoa Nguyệt gần như mất ngủ, mãi gần đến sáng vì mệt quá nên mới ngủ thiếp đi.

TruyenLau.com

Sau khi Hoa Nguyệt ngủ say thì cô thiếu nữ tên Huệ lại thức dậy, cô bé di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo, không hề gây ra bất kì một tiếng động nhỏ nào làm ảnh hưởng tới Hoa Nguyệt.


TruyenLau
Minh ở trên cành cây lớn gần căn nhà sàn, thấy cô bé Huệ đi ra vệ sinh cá nhân. Hắn không vội xuất hiện, mà tiếp tục nhắm mắt thiền định, tuy nhiên tinh thần của hắn đã khoá chặt vào người cô bé Huệ.



Huệ dường như cũng cảm nhận được rằng ý thức tinh thần Minh đang quan sát mình, nhưng cô bé lại xem như không có chuyện gì, tiếp tục làm những công việc thường ngày.



Huệ sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô bé lấy trong người ra một ống tre nhỏ. Bên trong chính là cơm lam do cô bé chuẩn bị từ tối hôm qua.



Minh dù ở khoảng cách xa, nhưng dựa vào khứu giác nhạy bén của mình, hắn vẫn ngửi ra được ngoài gạo nếp, Huệ còn dùng thêm ba mươi hai vị thảo dược bỏ vào trong ống tre. Đáng tiếc, tay nghề bếp núc của cô bé không được giỏi cho lắm, cho nên cơm lam cô bé làm không được tính là ngon.



Minh mỉm cười trong lòng, như vậy là hắn có cơ hội rồi. Con người ai lại không thích ăn ngon mặc đẹp, mà kỹ thuật làm bếp của Huệ không tốt, hắn có thể lợi dụng điểm này. Chẳng qua, hắn biết rõ chỉ một điểm này thì vẫn chưa đủ để Huệ giúp hắn. Nhưng chắc chắn đủ để Huệ mở lòng nói ra bí mật cho hắn.



Huệ ăn sáng xong thì đi vào rừng, những con thú trong khu rừng này có vẻ đều là bạn của cô bé. Nên khi cô bé đi đến một bờ suối, vây xung quanh cô bé là hàng trăm con thú rừng, trong đấy còn có cả thú ăn thịt như hổ.



Minh cảm thấy khoảng cách giữa Huệ và căn nhà sàn đã đủ xa. Liền bật người xuống, đi bộ về phía của Huệ. Hắn không hề che giấu khí thế trên người mình, cho nên khi hắn đến gần Huệ, đã doạ những con thú rừng sợ chạy hết, kể cả đó có là chúa tể sơn lâm.



Huệ nhìn thẳng vào mắt Minh, tuy rằng khí thế trên người hắn toả ra rất đáng sợ, nhưng cô bé nhìn ra hắn không hề có ác ý với cô. Cô bé chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, bình tĩnh nói:



- Anh muốn gì?



Minh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Huệ, hắn nhìn cô bé mỉm cười, hỏi lại một câu:



- Thầy có muốn ăn cái gì ngon ngon không?



Huệ đứng hình, cô bé không hiểu ý của hắn, nên chẳng biết phải trả lời hắn như thế nào. Thấy vậy, Minh vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, hắn quay người rời đi, để lại một câu:



- Thầy đợi tôi ở đây một lát!



Chưa đầy mười phút sau, Minh đã trở lại. Trên tay hắn mang theo không ít nấm rừng, rau rừng, một chút gỗ mục và cỏ tranh. Chiếc bật lửa ST Dupont Haute Cre'ation Dragon Ultra Exclusif được Minh lấy ra chỉ để nhóm lửa. Hắn đốt cỏ tranh và củi mục riêng. Dùng đá dưới suối để dựng thành bếp và thay thế nồi niêu xoong chảo. Dùng tro cỏ tranh thay cho gia vị, dùng nước suối thay cho dầu ăn. Sau một loạt động tác hoa mỹ trong hai mươi phút, chỉ bằng số nấm rừng và rau rừng đã hái trước đó, Minh đã làm ra sáu món ăn vừa thơm vừa đẹp mắt.



Thật ra, Minh rất muốn bắt một con thú nào đó để làm thịt và dùng mỡ của con thú đó xào nấu sẽ ngon hơn. Nhưng hắn cảm nhận được tình bạn giữa cô bé Huệ và những con thú trong rừng, thế nên hắn mới lựa chọn chỉ dùng rau với nấm.



Đưa chiếc đũa tre trong tay cho cô bé Huệ, Minh ra hiệu bằng mắt để cô bé ăn thử.



Huệ không một chút đề phòng, hơn nữa các món ăn Minh làm thật sự nhìn rất ngon mắt, mùi lại rất thơm, khiến cô bé không nhịn được mà đưa đũa ra gắp ăn thử.



Ngay miếng đầu tiên, Huệ cảm tưởng như không gian biến đổi, khu vực con suối trong khu rừng cô bé đang đứng thay đổi trong chớp mắt, tuy xung quanh vẫn là suối và rừng, nhưng lại là một rừng hoa thơm cỏ lạ cùng một con suối chảy qua kéo theo hương hoa cỏ hoà quyện vào trong nước suối. Huệ cảm tưởng cứ như mình đang ở trong tiên cảnh vậy. Không nhịn được, Huệ liên tục gắp thức ăn bỏ vào miệng, cảnh sắc tiên cảnh mà cô bé cảm nhận càng lúc càng rõ nét, càng lúc càng chân thật.



Nhưng rồi, thức ăn dù có nhiều bao nhiêu thì ăn mãi cũng phải hết. Huệ lần đầu tiên ăn vượt quá định mức khẩu phần ăn hàng ngày nhiều như bây giờ. Bụng cô bé đã hơi nhô lên vì no căng. Ấy vậy mà trong mắt Huệ vẫn hiện ra sự thèm thuồng đối với đồ ăn Minh làm.



Minh đâu phải kẻ ngốc mà không nhận ra. Hắn bắt đầu dụ dỗ bằng những lời nói tưởng như bình thường nhưng lại có sức mạnh thôi miên:



- Ngon không?



Huệ gật đầu, Minh hỏi tiếp:



- Có muốn ngày nào cũng được ăn những món ngon như vậy, thậm trí là ngon hơn không?



Huệ gật đầu còn mạnh hơn. Minh cười nói:



- Chỉ cần thầy chịu về thành phố H với tôi, giúp tôi đối phó thầy pháp luyện quỷ đó, thì ngày nào tôi cũng cho thầy ăn những món ăn ngon.



Minh không hề vận dụng “ Thiên Môn Ảo Thuật ” vào trong lời nói để thôi miên Huệ khiến cô bé phải làm theo hắn, hắn chỉ dùng cách dụ dỗ trẻ con thông thường nhất để dụ dỗ Huệ. Cho nên, Huệ vẫn luôn tỉnh táo. Và cô bé tuy ngây thơ nhưng không ngốc, cô bé biết những lời nói dối hôm qua của mình đều đã bị người trước mặt nhìn thấu. Tuy nhiên, Huệ lại làm cho Minh phải bất ngờ khi hỏi hắn một câu hỏi:



- Anh cưới em được không?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu