Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 166: Vô Địch Đắc Thắng Thủ

Minh cố gắng bình ổn lại hơi thở, sau đó mới quét mắt tìm kiếm người bên trong căn phòng. Căn phòng không lớn, người bên trong phòng cũng chẳng có ý định lẩn trốn, thế nên Minh rất nhanh đã nhìn thấy một người có ngoại hình giống y hệt giám sát trại giam thành phố H đang ngồi trên chiếc giường trước đây của sư phụ hắn. Minh đoán chắc người này chính là bố của giám sát trại giam thành phố H. Minh lên tiếng chào hỏi trước:



- Vãn bối Nguyễn Tiến Minh xin ra mắt tiền bối!



Người đó gật đầu:



- Ngoan lắm, lễ phép hơn sư phụ của mày nhiều. Tao tên là Phạm Mạnh Hùng, tuy lớn tuổi, nhưng cùng sư phụ mày cũng coi như là bạn bè, cứ gọi tao là bác Hùng là được!



Minh vẫn giữ thái độ lễ phép đáp:



- Vâng, bác Hùng!



Bác Hùng gật đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt của Minh. Minh thấy vậy lại không hề né tránh, cũng nhìn thẳng vào đôi mắt của bác ấy. Đôi mắt của cả hai đều sâu thẳm như biển cả, cả hai đều không thể nhìn thấu được đối phương. Minh bất giác, lại vô thức thi triển “ Thiên Môn Ảo Thuật ”.

Đọc truyện tại TruyenLau.com

Vậy mà bác Hùng vẫn chẳng hề hấn gì, trong mắt bác không gian xung quanh chỉ mờ ảo đi một chút, bác nhận ra Minh đã dùng “ Thiên Môn Ảo Thuật ” với bác. Bác Hùng nhắm mắt lại, “ hừ ” một tiếng, tuyệt kỹ của Minh ngay lập tức mất đi tác dụng.


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Điều này khiến Minh giật mình, ngày đó ngay cả Át Cơ cũng không phá được “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của hắn, vậy mà người trước mặt hắn hiện tại lại có thể dễ dàng phá giải. Tuy rằng, lần này là hắn vô thức thi triển ra, không có dùng toàn lực, nhưng như vậy cũng đủ để chứng minh người trước mặt hắn đáng sợ đến nhường nào.



Bác Hùng mở mắt ra, thái độ không có vẻ gì là tức giận khi Minh dùng “ Thiên Môn Ảo Thuật ” với mình. Ngược lại, gương mặt bác Hùng còn tỏ ra một chút thất vọng, bác nói: Website TruyenLau.com



- Nhóc con, mày kém hơn tao tưởng đấy.



Minh bị chê bai lại không hề tỏ ra chút thất vọng nào, người trước mặt thực lực cao hơn hắn, chê hắn yếu thì đâu có gì đáng để thất vọng chứ. Bác Hùng thấy biểu cảm thản nhiên của Minh, thì nói với hắn:



- Giao lưu một chút đi!



Nói rồi, bác Hùng đứng dậy, đi ra khỏi giường, đứng đối diện với Minh, bày ra tư thế khiêu khích.



Minh hiểu ý bác Hùng muốn kiểm tra công phu của hắn, liền nhắm mắt lại, để trạng thái thiền định đạt mức cao nhất, hắn tung ra chiêu “ Thiên Thủ Phật Chưởng ” trong “ Hoàng Cực Chưởng ”. Tuy Minh chỉ có hai tay, nhưng khi thi triển chiêu thức này, hai tay hắn múa rất nhanh, thật sự giống như có cả ngàn chưởng ảnh cùng tấn công đến người bác Hùng vậy.



Ấy vậy mà bác Hùng lại chỉ dùng tay phải, đánh ra một trảo, thi triển “ Cầm Nã Thủ ” trong môn võ cổ truyền “ Cầm Long Công ”, bác đã có thể tóm gọn hai tay của Minh rồi.



Tay trái, bác thuận thế vung quyền đấm thẳng vào mặt Minh, nắm đấm dừng lại trước mặt Minh một centimet, quyền khí ập vào mặt hắn khiến hắn bị cưỡng ép thoát ra khỏi trạng thái thiền.



Minh thua rồi, thua trong tích tắc, thua một cách tâm phục khẩu phục. Hắn lên tiếng:



- Cháu thua!



Bác Hùng gật đầu, lên tiếng dạy dỗ Minh:



- Tuổi trẻ, biết nhận thua chưa chắc đã là điều không tốt!



Bác lại ngồi vào chiếc bàn uống trà của sư phụ Minh, chỉ tay ra hiệu cho Minh ngồi xuống vị trí đối diện. Bác lại ra lệnh cho Minh:



- Mày là lão thiên phải không? Tao nghe nói, trên người của lão thiên lúc nào cũng mang theo bài và xúc xắc. Chúng ta chơi một ván bài đi!



Minh tuy không có lòng háo thắng, biết thực lực của bản thân không đủ, không hề muốn gỡ, liền nói:



- Cháu không phải đối thủ của bác!



Nhưng bác Hùng lại không để hắn từ chối:



- Tao bảo mày chơi thì mày cứ lấy bài ra và ngồi vào bàn!



Minh ngoan ngoãn lấy một bộ bài từ trong người ra, ngồi vào bàn, sau đó đặt bộ bài ra trước mắt bác Hùng:



- Mời bác kiểm bài!



Bác Hùng lắc đầu, gương mặt tràn đầy tự tin, nói:



- Bài của mày, chắc chắn không có vấn đề gì đâu, không cần phải kiểm, chia bài đi!



Minh cầm lại bộ bài, tùy tiện xào qua một chút, sau đó chia cho mỗi người hai lá bài, hắn nói:



- Bác cháu mình, chơi xì tố năm lá!



Bác Hùng gật đầu đồng ý, đối với ông ta, chơi kiểu gì cũng như nhau cả thôi, Minh thích chơi gì thì chơi cái đấy.



Hai người xem bài, sau đó cùng ngửa bài ra, lá bài Minh ngửa lên là già bích, lá bài bác Hùng ngửa lên là át cơ. Theo luật bác Hùng được bốc bài ngửa lên trước. Lá bài ngửa tiếp theo của bác Hùng là mười rô. Đến lượt Minh, hắn lấy được là ba tép, nhưng hắn lại dùng thiên thuật, dùng chiêu “ Man Thiên Quá Hải ” thay đổi thành lá đầm bích.



Tiếp theo đó, Minh liên tục gian lận để lấy bộ thùng phá sảnh mười bồi đầm già bích, còn bác Hùng lại chỉ có đôi mười đỏ ngửa trên bàn.



Thế bài đang nghiêng hoàn toàn về phía Minh, với thế bài này, con bài tẩy hắn mở ra không cần kết hợp với những lá bài khác thành thùng phá sảnh làm gì, chỉ cần tạo thành một bộ thùng hoặc một bộ sảnh là hắn đã có thể thắng rồi.



Thế nhưng, lúc này, từng giọt mồ hôi đang chảy dài phía sau lưng Minh, rõ ràng thế bài đang hoàn toàn nghiêng về hắn, nhưng vẻ mặt của bác Hùng lại cực kì bình thản và tự tin, như thể bác nắm chắc chiến thắng trong lòng bàn tay, điều này làm Minh lo lắng. Nếu đổi lại là hắn ở vị trí của bác Hùng, hỏi hắn có cách nào giành chiến thắng hay không? Hắn nhất định sẽ trả lời là có, bởi vì hắn còn luyện được một chiêu có tên “ Vô Địch Đắc Thắng Thủ ”.



Thiên thuật là thuật che trời lấp biển, nghịch đảo âm dương. Đối với một lão thiên, đổi bài của bản thân là điều hết sức đơn giản, đổi bài của đối thủ mà khiến đối thủ không hề hay biết mới là chí cao vô thượng. Việc này ngày trước, khi Minh so tài cùng Lục Nam và Hồng Diệp, hay trận hắn so tài với Thiên Môn Bát Tướng, hắn đều đã từng dùng rồi.



Mặt bài ngửa bác Hùng đang thấp hơn nên bác là người phải mở lá bài tẩy ra trước, dáng vẻ ung dung mở lá bài tẩy của bác Hùng làm khí thế của bác lại tăng lên, chỉ là lá năm tép, chẳng liên quan chút nào tới bốn lá bài ngửa trước đó của bác.



Minh vậy mà như bị thôi miên, nhìn chằm chằm vào lá năm tép đó, lá bài tẩy của hắn là hai bích, không cần tráo bài, ván này hắn vẫn hoàn toàn có thể thắng. Nhưng hắn lại chần chừ không dám mở bài. Xét về khí thế, Minh đã thua hoàn toàn rồi.



Bác Hùng thua mặt không thua thế, bác lên tiếng thúc giục:



- Còn chần chờ gì nữa, mở bài đi!



Minh không thể không mở bài, hắn nhìn lại lá bài trong tay lần cuối, xác định vẫn là lá hai bích, lấy lại một phần tự tin đã mất vì bị khí thế của bác Hùng áp đảo, hắn mở bài.



Lá bài tẩy của Minh vốn dĩ là hai bích, vậy mà sau khi hắn mở bài ra, lá bài lại biến thành lá năm tép. Hắn thua, lại còn bị tính là gian lận, bởi lá bài tẩy của hắn mở ra giống y hệt lá bài tẩy của bác Hùng. Hắn biết, bác Hùng đã ra tay, chiêu “ Vô Địch Đắc Thắng Thủ ” bác chơi nhanh quá, đến cả hắn cũng không phát giác ra được.



Bác Hùng lại lên tiếng:



- Hình như người gian lận khi bị bắt thì phải bị chặt một tay!



Minh nuốt nước bọt, lúc này hắn không thể loạn, càng loạn hắn sẽ càng thua thảm mà thôi, hắn phải ra chiêu phản lại bác Hùng:



- Cháu không gian lận, người gian lận là bác. Bài chúng ta chơi là bài màu đỏ, nhưng lá năm tép của bác lại là bài màu xanh.



Dứt lời, Minh đập tay xuống bàn, cả mười lá bài đang ngửa lập tức úp lại, hắn cũng dùng “ Vô Địch Đắc Thắng Thủ ” để đáp lại “ Vô Địch Đắc Thắng Thủ ”.



Bác Hùng cũng không hề chậm, biết Minh đã dùng “ Vô Địch Đắc Thắng Thủ ” ngay lập tức bác dùng tay phải, úp xuống lá năm tép bị Minh đánh tráo.



Mười lá bài ngửa ra bị lật úp lại, một lá đã bị tay bác Hùng che đi, tám lá bài màu đỏ, lá bài năm tép bên Minh vậy mà lại là bài màu xanh. Tay bác Hùng từ từ nhấc lên, vẫn là lá bài đỏ. Minh thua, thua hoàn toàn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu