Già Rô dường như không quan tâm đến lời của Minh, mà hỏi lại hắn:
- “ Thiên Môn Ảo Thuật ”, cậu học được từ đâu?
Minh lắc đầu, hắn dùng “ Thiên Môn Ảo Thuật ”, nhưng hắn cứ không nhận đó là “ Thiên Môn Ảo Thuật ” thì ai có thể chứng minh rằng hắn nói dối chứ:
- Đấy không phải “ Thiên Môn Ảo Thuật ”, mà đấy là “ Nhiếp Hồn Đại Pháp ”!
Minh dùng lời nói dối của sư phụ nói với mình để nói lại với con trai ông ấy. Tất nhiên, Già Rô cũng như hắn, khi biết về truyền thuyết của “ Thiên Môn Ảo Thuật ” rồi, thì làm sao còn tin trên đời có “ Nhiếp Hồn Đại Pháp ”:
- “ Nhiếp Hồn Đại Pháp ” cái gì chứ? Rõ ràng là “ Thiên Môn Ảo Thuật ” tuyệt kỹ của cha ta!
Minh cười khẩy, nói:
- Tà thuật trong thiên hạ thiên kỳ bách quái, mỗi một thuật tự nhiên đều có tương sinh tương khắc, thế nên môn thiên thuật trong truyền thuyết đó cũng không phải độc tôn!
Lời của Minh nói là dựa trên lời của sư bá hắn từng nói với hắn. Mà theo lời của sư bá, khi sư phụ bỏ lại con cái rời đi, bà ấy đã đến thay người chăm sóc hai người con của người. Thế nên, những lời bà ấy nói với hắn, chắc chắn cũng đã từng nói với Già Rô.
Già Rô vẫn còn chưa bằng lòng với lời giải thích của Minh, nhưng lại không thể làm gì được Minh, cho nên chỉ có thể nén giận, nói với Đầm Rô:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Chúng ta đi!
Nhìn hai người rời đi, Minh mới thở phào nhẹ nhõm. Dù sao tám phần mười Già Rô chính là con trai của sư phụ, còn Đầm Rô không phải con gái thì cũng là con dâu của sư phụ. Nếu như thật sự phải động thủ, hắn cũng chẳng biết nên làm như thế nào mới đúng.
Đêm nay có lẽ là đêm đầu tiên Minh mất ngủ, dù tinh khí thần của hắn đủ để duy trì cho hắn cả tuần không ăn không ngủ mà không gây ra ảnh hưởng gì, nhưng ngủ thiền cũng là một biện pháp tu luyện nâng cao công lực, mà con người sống trên thế gian, không tiến tức là đang lùi rồi.
Sư phụ không xuất hiện, Minh vẫn chưa nghĩ ra cách đối phó với Át Cơ, lại xuất hiện thêm Già Rô cùng Đầm Rô khiến hắn phải quan tâm. Minh không biết Già Rô cùng Đầm Rô có biết vì Át Cơ mà sư phụ hắn mới biến mất khỏi giang hồ thiên môn không? Hắn không biết hai người có đem lòng thù hận với Át Cơ không? Nếu có, trong cuộc đấu bài ngày mai, liệu hắn có nên ra tay giúp đỡ hai người đối phó với Át Cơ không? Nếu hắn ra tay giúp đỡ hai người, hắn rất có thể bại lộ thân phận là đệ tử của Át Rô. Nhưng nếu không ra tay, làm sao hắn có thể ngồi im nhìn hai người thất bại trước Át Cơ được?
Lúc này, trong lòng Minh chỉ mong Già Rô cùng Đầm Rô không biết lí do vì sao Át Rô lại biến mất khỏi giang hồ thiên môn. Nếu không ngày mai, hắn sẽ rất khó xử. TruyenLau.com
Đêm dù dài đằng đẵng cũng phải trôi qua, chỉ có những dòng suy nghĩ không thể thông cứ mãi quanh quẩn trong đầu Minh. Đã đến lúc buổi tiệc gặp gỡ hàng năm giữa những người đại diện năm mươi hai lá bài tây được bắt đầu, mà Minh vẫn chưa thể suy nghĩ thông suốt được, chỉ có thể đi một bước tính một bước vậy.
Mười Tép dẫn đầu hàng chất tép di chuyển ra bờ biển, bữa tiệc ngoài trời chính là sự kiện khai mạc của lần gặp mặt này.
Người đại diện cao nhất của chất tép hiện tại chỉ là Mười Tép, cho nên nhóm người chất tép không có nhiều tiếng nói tại buổi tiệc này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Át Rô không xuất hiện, việc chủ trì cuộc gặp mặt này chỉ có thể do Át Cơ và Át Bích cùng nhau làm. Hai người đứng trên sân khấu, Át Cơ phát biểu:
- Cảm ơn mọi người đã tới tham dự bữa tiệc gặp mặt hàng năm của chúng ta! Năm nay, ngài Át Rô vẫn không xuất hiện. Cho nên, bữa tiệc năm nay vẫn do tôi cùng ngài Át Bích làm chủ trì...
Tiếp theo là những lời phát biểu tâng bốc tất cả mọi người ở đây, Minh tuy là người mới nhưng lại không được nhắc đến quá nhiều, cũng chẳng phải lên sân khấu giới thiệu bản thân làm gì.
Minh tập chung quan sát tất cả mọi người, trong những người đứng đầu, chỉ có Già Cơ, Già Rô và Đầm Rô ba người là còn trẻ. Những người khác bên ngoài nhìn vào thì tầm ba mươi bốn mươi tuổi, nhưng tuổi thật có lẽ dao động từ bốn mươi đến ngoài sáu mươi tuổi. Còn ba mươi sáu người giữ vị trí từ hai đến mười, thì đủ loại độ tuổi, có già có trẻ, có nam có nữ, có les có gay...
Màn phát biểu kết thúc là lúc việc chia chác phần trăm lợi nhuận của tất cả các sòng bạc phụ thuộc trên thế giời được Át Cơ cùng Át Bích chia xong.
Minh tuy chỉ giữ vị trí Hai Tép, vậy mà số tiền hắn được chia cũng đã lên đến con số hàng ngàn tỉ, một số tiền đủ để người bình thường ăn chơi tiêu sài mấy đời không hết.
Thế giới từ xưa đến nay vẫn luôn là như vậy, gần như cả thế giới vất vả nỗ lực hàng ngày hàng giờ, chỉ để phục vụ và làm giàu thêm cho một bộ phận nhỏ gọi là giới thượng lưu. Mà những người đại diện năm mươi hai lá bài Tây này còn không phải là giới thượng lưu bình thường, bọn họ chính là thượng lưu của thượng lưu.
Minh từ một thằng phế vật dưới đáy xã hội vươn lên đến tầng lớp cao nhất trên thế giới trong thời gian ngắn, tất cả là nhờ duyên phận gặp gỡ giữa hắn cùng sư phụ. Minh lại càng lúc càng biết ơn người thầy đã dạy dỗ hắn này. Bởi ông chẳng có lí do nào để dạy hắn cả, vậy mà ông vẫn dốc lòng truyền lại cho hắn toàn bộ bản lĩnh của ông mà không đòi hỏi gì. Đây chính là điều may mắn nhất trong cuộc đời của Minh.
Bữa tiệc chính thức bắt đầu khi hai người chủ trì kết thúc bài phát biểu. Xung quanh Minh toàn là sơn hào hải vị ngon nhất trên toàn thế giới, từ thức ăn đến đồ uống đều khiến người ta phải thèm thuồng chảy dãi. Nhưng những người tham dự buổi tiệc này có gì chưa thấy, có gì chưa ăn, đối với bọn họ việc ăn uống lúc này chỉ là hình thức mà thôi. Điều quan trọng vẫn là mọi người gặp gỡ, nói chuyện phiếm với nhau.
Cứ nói chuyện làm quen từng người một, buồn buồn lại ăn một chút gì đó hoặc nhấp môi một ngụm rượu. Vậy mà thời gian lại trôi nhanh, mặt trời đã lặn. Át Cơ lại lên bục sân khấu phát biểu:
- Mọi người, chúng ta đều là những lão thiên đứng đầu thế giới. Chúng ta đã tụ họp, làm sao có thể không ngồi lại với nhau chơi vài ván được. Vẫn quy tắc cũ hàng năm, chúng ta quanh năm ngồi vào bàn là bịp, hôm nay chúng ta cáo già thành thật, không chơi bịp nữa, thắng thua dựa hết vào vận may.
Trời tuy tối, nhưng trên đảo đâu đâu cũng là đèn đuốc sáng chưng. Các lão thiên ngồi vào bàn bài mà lại không chơi bịp, thật đúng là chỉ có ở đây mới thế.
Đêm qua, khi Minh cùng Mười Tép và hai chị em Bảy Tép, Bốn Tép chơi bài tứ sắc, bọn họ đã phổ biến cho hắn biết luật chơi khi những người đại diện năm mươi hai lá bài tây tụ tập ngồi vào bàn cược với nhau.
Hiện tại, nếu tính cả Át Rô, có bốn mươi bốn người là đại diện bốn mươi bốn trên năm mươi hai lá bài tây. Bốn người một nhóm, vậy sẽ có mười một nhóm chơi với nhau. Việc xếp nhóm này hoàn toàn là ngẫu nhiên do người quản lí phục vụ phụ trách làm. Mỗi nhóm sẽ tự lựa chọn cách chơi và luật chơi riêng, và có nhân viên phục vụ giúp xào bài chia bài riêng. Sau đó là luân phiên năm lượt tích điểm, những người có số điểm cao nhất lại ngồi lại và chơi với nhau một ván cuối cùng.
Tuy luật là không chơi bịp, thắng thua dựa vào vận may của mỗi người, nhưng ai nấy cũng đều là cao thủ, khả năng nghe bài, nhớ bài đều kinh người. Thế nên đây vẫn là đấu xem năng lực của ai hơn ai. Tất nhiên cũng có ngoại lệ, người kém hơn lại nhờ có vận may tốt hơn mà giành được chiến thắng.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.