Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 140: Con Gái Sáng Nắng Chiều Mưa

Lê Sương Vũ dứt lời, cô nhìn hắn cười thành tiếng. Nụ cười của cô cũng giống hắn, rất tươi, rất tự nhiên.



Chính nụ cười ấy khiến Minh cũng cười theo. Hai người vô tình tiến vào trạng thái hoà hợp với nhau. Có thể thấy, đôi khi không nhất thiết phải là những câu tán tỉnh hoa mỹ, những kịch bản được chuẩn bị sẵn, và đặc biệt là đôi khi cũng không nhất thiết phải là người đàn ông chủ động. Hai người hoà hợp một cách tự nhiên như vậy mới thật sự là hoà hợp. Còn hoà hợp theo cách mà bạn gượng ép học theo hướng dẫn của người khác, liệu có thật là hoà hợp thật hay không? Con người thu hút đối tượng của bạn có thật sự là con người thật của bạn hay không?



Minh vừa cười vừa quan sát bầu trời trong xanh phía xa, hắn nói một câu cảm thán:



- Trời hôm nay đẹp thật đấy, không khí cũng trong lành. Kể mà mát mẻ thêm một chút thì tập thể dục thích phải biết!



Lê Sương Vũ vẫn không chịu tha cho Minh, cô bắt bẻ:



- Vậy là bình thường anh ít tập thể dục lắm đúng không? Hôm nào mát mẻ mới chịu tập!



Minh không phản bác lại lời của Lê Sương Vũ ngay, hắn vén tay áo và khoe con chuột trên tay mình to như thế nào. Tất nhiên cơ bắp của Minh không thể nào khổng lồ quá cỡ như mấy người lực sĩ hay vận động viên thể hình. Nhưng so với những thanh niên trẻ tuổi ưa dâm dục ghét thể thao thì bắp tay hắn to hơn hẳn.



Minh khoe cơ bắp ra rồi, nên cũng chẳng cần phải nói mấy lời thừa thãi để làm gì. Đọc truyện tại TruyenLau.com



Lê Sương Vũ bĩu môi, nhưng Minh biết cô không hề chê cơ bắp của hắn, bởi cơ bắp như của hắn mới thật sự là chuẩn, nếu to hơn nó sẽ thành quá cỡ sẽ làm phản tác dụng thu hút.
TruyenLau.com


Hai người tiếp tục trò chuyện với nhau, nói những câu chuyện phiếm không đầu không đuôi, có người dắt chó dắt mèo đi qua thôi cũng thành một chủ đề để cả hai nói chuyện.



Chẳng mấy chốc lại đã đến giờ ăn trưa, Minh tất nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội thể hiện tài năng của mình trước Lê Sương Vũ, hắn chủ động rủ cô:


Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Trưa rồi, anh mời em ăn cơm nhé!



Lê Sương Vũ tới thành phố H một mình, xung quanh cô không người quen biết, nên thường xuyên phải dùng bữa một mình. Lúc này có Minh mời dùng bữa buổi trưa, cô liền vui vẻ đồng ý:



- Được thôi! Nhưng em không ăn được đồ ăn không ngon đâu nhé!



Ý của Lê Sương Vũ đã rất rõ ràng, cô cho hắn cơ hội mời cô đi ăn, nhưng hắn phải dẫn cô đi ăn những món ăn ngon, hợp ý của cô. Nếu không vừa ý của cô, vậy chắc chắn sẽ không có lần sau, Minh cũng đánh mất cơ hội để theo đuổi cô ấy.



Minh quyết đoán chủ động nắm tay Lê Sương Vũ, dẫn cô đi ra ngoài bắt taxi. Địa điểm đến của hai người tất nhiên là nhà hàng Linh Trang của hắn rồi.



Minh dẫn Lê Sương Vũ đi vào nhà hàng, khí chất của hai người toả ra thu hút mọi ánh nhìn của cả nhân viên và thực khách. Ngay từ lúc thấy Minh đi tới, lễ tân nhà hàng đã vội báo cho Lisa, để đích thân Lisa sẽ ra đón tiếp.



Thế nên, khi Minh dẫn Lê Sương Vũ vào nhà hàng, đối diện hai người là Lisa cùng năm nữ nhân viên phục vụ xinh đẹp.



Lê Sương Vũ nhìn Lisa, tự nhận nhan sắc bản thân so với Lisa thì kém hơn. Còn khi Lisa nhìn sang Lê Sương Vũ, ánh mắt cô cũng thoáng qua một tia tự ti, bởi khí chất cao quý của Lê Sương Vũ toả ra. Chính vì vậy, nên Lisa lần đầu tiên thất thố, quên mất phải chào hỏi Minh.



May mắn Minh không tính toán đến thái độ thiếu chuyên nghiệp của Lisa, hắn ra lệnh:



- Báo nhà bếp chuẩn bị nguyên liệu lên thuyền cho anh!



Minh là muốn cùng Lê Sương Vũ ngồi trên thuyền ăn trưa, tận hưởng sự riêng tư của hai người khi để thuyền tự động trôi trên mặt hồ tình yêu.



Về phần Lisa, khi nghe tiếng Minh ra lệnh thì đã tỉnh táo lại, dù trong lòng ghen tị với Lê Sương Vũ, nhưng Lisa cũng chẳng dám làm trái lệnh của Minh:



- Dạ vâng! Để em bảo nhà bếp chuẩn bị ngay cho anh ạ!



Lisa không dùng hợp từ “ anh chị ” là không muốn gán ghép Minh với Lê Sương Vũ. Nhưng dù Lisa có muốn hay không, cũng không tới lượt cô quyết định. Tình cảm của Minh và Lê Sương Vũ có thể phát triển đến mức nào, là do chính hai người bọn họ quyết định.



Minh không để tâm đến lời của Lisa, bởi hắn cảm giác Lê Sương Vũ ở bên cạnh hắn có biểu hiện lạ. Hắn liền nắm tay Lê Sương Vũ, đi vào khu vực chờ bàn dành cho khách.



Lisa tự mình đi vào trong bếp để đảm bảo nhà bếp chuẩn bị đầy đủ đồ cho Minh. Thế nên, người bê nước cho Minh phải để một người khác trong nhà hàng làm.



Cô bé nhân viên phục vụ xinh gái đặt hai cốc nước xuống trước mặt của Minh và Lê Sương Vũ, lễ phép nói:



- Dạ, em mời anh chị uống nước ạ!



Minh mỉm cười gật đầu với cô bé. Còn Lê Sương Vũ lại nói ra lời khen:



- Quản lí với nhân viên của nhà hàng này đều xinh đẹp ghê!



Tuy là một lời khen, nhưng khi lời khen đó được nói ra từ cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp của Lê Sương Vũ thì lại mang theo băng sương, khiến Minh cảm giác nhiệt độ xung quanh như giảm xuống. Hắn nhấp một ngụm nước lọc, lại nói với cô bé nhân viên phục vụ:



- Em cho nhầm dấm trắng vào đây rồi! Chua quá! Đổi cho anh ly nước lọc bình thường thôi!



Lê Sương Vũ trừng mắt với Minh, cô biết thừa vừa rồi là hắn đang nói cô. Nhưng thật sự lúc này cô cũng chẳng biết phải nói hắn như thế nào. Nhìn cái điệu cười của hắn lúc này, trong mắt cô thấy thật khó chịu.



Đợi nhân viên phục vụ đổi nước cho Minh xong và rời đi. Lê Sương Vũ hỏi Minh câu hỏi bẫy:



- Anh chắc hay đến nhà hàng này lắm nhỉ?



Minh cũng biết thừa đây là câu hỏi test của cô, hắn lại bày ra vẻ mặt tự đắc, trả lời:



- Ừ! Anh thường xuyên qua đây!



Ánh mắt Lê Sương Vũ nhìn Minh như có tia lửa. Cô tức giận không nói. Nhưng Minh hiểu, ý của cô là hắn mau mau giải thích đi, nếu không cô sẽ bỏ đi, từ nay sẽ không gặp lại hắn nữa. Thế nên, Minh vẫn giữ vẻ mặt đắc ý, cười và nói tiếp:



- Nhà hàng này là của anh! Anh không thường xuyên tới đây thì tới nhà hàng nào nữa?



Minh không phải đang khoe với Lê Sương Vũ, vì hắn biết với cái khí chất cao quý trên người cô, gia đình phía sau cô chắc chắn không đơn giản, chỉ một nhà hàng năm sao thì không đáng để khoe ra với cô.



Lê Sương Vũ thì không nghĩ như vậy, cô lại hỏi hắn:



- Anh đang khoe với em sao?



Minh lắc đầu, cười đầy thần bí, nói:



- Đúng là anh muốn khoe với em! Nhưng không phải là khoe nhà hàng của anh! Chút nữa em sẽ biết là anh muốn khoe cái gì với em!



Lần này, cuối cùng Minh cũng đã thành công khơi dậy lên sự tò mò của Lê Sương Vũ. Cô không còn để tâm đến nhan sắc của Lisa nữa mà chủ động hỏi Minh:



- Anh muốn khoe với em cái gì vậy? Nói đi, nói đi mà!



Minh cười mỉm, giữ im lặng không chịu nói. Về phần nhà hàng, vì là Minh, nên nhân viên không dám chậm trễ, cũng không dám sai sót với yêu cầu của hắn. Chiếc du thuyền bằng gỗ đặc biệt nhất của nhà hàng Linh Trang đã được chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu cùng đồ dùng trên đó. Lisa tiến đến bên cạnh Minh và nói:



- Dạ mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ rồi ạ! Anh có muốn lên thuyền luôn không?



Lê Sương Vũ ban đầu còn cảm thấy khó chịu vì sắc đẹp của Lisa. Nhưng khi biết Minh là chủ của nhà hàng này, thì khí chất cao quý trên người của cô đã quay trở lại. Đối với cô, Lisa không còn đáng để cô phải bận tâm nữa.



Minh đương nhiên cảm nhận được sự thay đổi nhanh chóng của Lê Sương Vũ, hắn chỉ biết cảm thán rằng, con gái ai cũng có cái tính sáng nắng chiều mưa. Nhưng thật sự hắn rất hài lòng về biểu hiện của Lê Sương Vũ, bởi lẽ dù cô có sáng nắng chiều mưa thật, nhưng nó không hề vô lí, không hề thất thường không báo trước.



Đối với thái độ không tốt của Lisa dành cho Lê Sương Vũ, Minh không trừng phạt, nhưng vì thế mà hắn trở nên càng lạnh nhạt với Lisa hơn. Hắn chỉ hờ hững gật đầu thể hiện mình đã biết. Sau đó nắm tay Lê Sương Vũ dẫn lên du thuyền gỗ quý của hắn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu