Nhận thấy được điều bất thường, Minh đẩy nhẹ Loan ra, rời môi mình khỏi môi cô, Minh nói:
- Được rồi, đợi anh về nhé!
Loan ngoan ngoãn gật đầu, nhìn cô lúc này như một con cún nhỏ, cực kì dễ thương.
Minh đẩy cửa xe ra ngoài trước, định vòng sang bên cạnh mở cửa xe cho Loan, nhưng cô cũng đã tự mình mở cửa xe đi xuống.
“ Cạch ” một tiếng, cổng biệt thự nhà Loan được mở ra, là Thu. Lần này, gặp Thu ra mở cổng, Loan không còn xưng là tao nữa, cũng không tỏ ra bực tức. Loan nói với Thu bằng giọng nhẹ nhàng:
- Chị à! Em về rồi!
Thu nhìn Loan, tuy có hơi ngạc nhiên, Thu vẫn mỉm cười nhẹ. Đây là lần đầu tiên Loan gọi Thu là chị.
Minh và Thu nhìn nhau thoáng qua, gật đầu một cái coi như chào hỏi.
Minh khó hiểu, thứ tà dị đó gọi Thu là mẹ, nhưng lại gọi hắn và Loan là anh chị. Trong khi Loan và Thu có lẽ là hai chị em. Hắn lại đoán rằng, Thu và Loan không phải chị em ruột, mà Thu chỉ là người làm trong nhà của Loan, sau đó bí mật trở thành người phụ nữ của bố Loan, và thứ tà dị đó sợ rằng là sản phẩm của bố Loan và Thư. Nhưng tại sao thứ tà dị đó lại gọi Minh là anh trai, nó làm sao có thể biết trước Minh và Loan sẽ thành một đôi. Minh không hiểu, nhưng hiện tại hắn cần dùng tâm trí vào việc khác.
Quan sát xung quanh một lượt, không nhìn thấy thứ tà dị đó, có lẽ nó chỉ có thể xuất hiện bên ngoài căn biệt thự vào ban đêm. Minh liền không quan tâm nữa, lên tiếng chào tạm biệt Loan lần cuối:
- Anh về đây! Chờ anh nhé! Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh định rời đi, Thu lại là người lên tiếng ngăn cản chứ không phải Loan:
- Khoan đã! Xin anh đợi một chút!
Minh dừng lại, nhìn Thu rồi lại nhìn Loan. Loan cũng vậy, cô khó hiểu nhìn Thu rồi lại nhìn Minh. Thu trước tiên nói với Loan:
- Em vào nhà trước đi! Chị có chuyện muốn nói với anh ấy! TruyenLau.com
Loan thật sự muốn ở lại nghe xem Thu muốn nói gì với Minh. Nhìn sang Minh, thấy hắn ra hiệu cho mình bằng một cái gật đầu nhẹ, Loan lại cảm thấy yên tâm mà đi vào nhà trước.
Đáp lại lời Thu, Loan “ Vâng ” một tiếng rồi đi vào cổng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đợi đến khi nhìn thấy Loan đã đi vào trong nhà qua khe cổng, Thu mới lên tiếng nói với Minh:
- Anh xem tôi và cô ấy, ai trẻ hơn ai?
Minh không lên tiếng trả lời câu hỏi của Thu, hắn nghĩ mình không cần thiết phải trả lời câu hỏi này.
Thấy Minh im lặng, Thu lại nên tiếng:
- Tôi với Loan bằng tuổi nhau, nhưng tôi sinh vào mùa thu, con Loan sinh vào mùa đông...
Minh biết nếu để Thu tiếp tục nói thì những nghi vấn trong lòng hắn về căn biệt thự tà dị này sẽ được giải đáp, nhưng hiện tại hắn còn việc khác quan trọng hơn. Cho nên đã ngắt lời Thu:
- Được rồi! Hiện tại tôi và Loan là một đôi. Nhưng mà nói sau đi, tôi còn có việc gấp!
Minh khẳng định hắn và Loan là một đôi, những gì Thu định nói với hắn không phải là hắn không quan tâm, chỉ là hắn còn có việc gấp, nên sẽ tìm hiểu vào dịp sau.
Không để Thu giữ lại, Minh trực tiếp quay người rời đi. Hắn không nghe thấy Thu lên tiếng ngăn cản, lại nghe thấy những câu nói nhỏ thì thầm: “ Anh với Loan không thể... Anh với em thì có thể... Nhưng anh có chê em không... ”
Loan chỉ nói thầm như đang tự nói với chính mình, chắc cô không hề biết tai của Minh rất thính, cho nên những lời thì thầm đó của cô đều đã bị Minh nghe thấy hết.
Minh vẫn không quan tâm, hắn không quay đầu lại nhìn Thu, mà mở cửa xe ô tô đi vào, hắn phải rời đi.
Trước khi đến đảo JE, Minh phải sắp xếp ổn thoả chuyện ở đây đã. Hắn trở lại nhà hàng Linh Trang của mình.
Khi Minh đến nhà hàng, nhân viên nhà hàng luôn phải thông báo cho Lisa ngay lập tức, trừ khi là hắn cản lại. Cho nên khi hắn vừa bước vào trong sảnh nhà hàng, Lisa đã có mặt chờ sẵn. Không để Lisa kịp lên tiếng, Minh đã ra lệnh trước:
- Gọi những người khác đến nhà hàng!
Nói rồi, Minh lại một mình đi lên phòng vip trên tầng cao nhất của nhà hàng chờ những người mà hắn tin tưởng có thể giao việc đến.
Vì Minh không phải đến dùng bữa, nên hắn không cần nhân viên phục vụ. Lisa hiểu điều này, cho nên ra lệnh cho toàn bộ nhân viên nhà hàng không được lên làm phiền Minh.
Nhắm mắt dưỡng thần khoảng mười lăm phút thì những người cần đến cũng đã có mặt đầy đủ. Sói Ba Đầu, Đỗ Si, Lục Nam, Hồng Diệp và chị họ của Minh là Nguyệt, còn Lisa thì vẫn chưa đủ tư cách để đứng ở đây.
Có một điều làm Minh bất ngờ là trong thời gian hắn cùng Loan đi chơi không ở thành phố H, Hồng Diệp vậy mà lại tán đổ chị Nguyệt của Minh.
Minh nhìn hai người đứng cạnh nhau, cả Nguyệt và Hồng Diệp đều hơi cúi đầu xuống lảng tránh ánh mắt của hắn. Nhất thời Minh cũng chẳng biết phải nói gì, cuối cùng hắn vẫn quyết định không nói. Hồng Diệp là một người thông minh, cho nên Minh cảm thấy dù hắn có nói gì cũng là thừa.
Đi thẳng vào vấn đề chính mà Minh gọi những người này tới đây, Minh nói:
- Tuần sau tôi phải đến đảo JE để tham buổi gặp mặt hàng năm giữa những người đại diện năm mươi hai quân bài tây trên thế giới. Lục Nam, cậu chuẩn bị, năm ngày nữa cậu sẽ đi cùng tôi.
Minh chọn Lục Nam là người đi cùng bởi dưới trướng của Minh, thì Đỗ Si và Lục Nam là hai người có kỹ thuật cờ bạc lợi hại nhất. Mà Đỗ Si đã lớn tuổi, ý định của ông ta vẫn luôn là muốn đào tạo Lục Nam và Hồng Diệp. Hơn nữa, theo Minh được biết, bố của Lục Nam đã chết một cách thần bí trên đường trở về khi thách đấu thua Hai Cơ. Minh dẫn Lục Nam đi lần này cũng là để cho Lục Nam cơ hội tìm hiểu về cái chết của bố mình.
Sau đó, Minh lại nhìn Đỗ Si, nói:
- Đỗ Si tiền bối, năm ngày này lại phải làm phiền tiền bối rồi. Tiền bối dọn vào ở cùng tôi cho tiện nhé!
Nếu ngồi vào bàn chơi, Minh chắc chắn không bao giờ thua Đỗ Si. Nhưng xét về sự đa dạng kỹ thuật cùng kinh nghiệm thì Minh còn xa mới theo kịp được Đỗ Si. Cho nên trước khi đến đảo JE, ngoài việc khôi phục trạng thái đỉnh cao, Minh còn muốn học thêm kinh nghiệm từ Đỗ Si nữa.
Tiếp theo là Sói Ba Đầu và Nguyệt:
- Anh Nam, vẫn phải phiền anh hướng dẫn thêm cho chị họ của tôi.
Cuối cùng là Hồng Diệp:
- Hồng Diệp, tôi muốn trước khi tôi cùng Lục Nam trở về, cậu phải điều tra giúp tôi toàn bộ thông tin gia đình và bạn bè của cô gái mấy hôm nay ở cạnh tôi.
Để Hồng Diệp đi điều tra gia đình Loan, Minh không phải muốn biết những thông tin mà ai cũng biết, cái hắn muốn biết là vì sao thứ tà dị đó lại ở trong nhà cô. Hắn muốn khi trở về, loại bỏ thứ đó ra khỏi nhà Loan, cho dù vì bất cứ điều gì mà thứ đó xuất hiện.
Lời của Minh lần này là mệnh lệnh chứ không phải xin ý kiến, hơn nữa ai cũng có năng lực làm nhiệm vụ riêng của mình, cho nên không ai có thể thay ai được. Vì vậy từ đầu khi Minh lên tiếng, không một ai có thể phản đối là như vậy.
Minh vốn không thích dài dòng, những người khác đã không có ý kiến với lời của hắn, hắn cũng không muốn ở lại nói chuyện phiếm hay giải thích gì, liền đứng dậy rời đi, tranh thủ từng chút thời gian một để khôi phục trạng thái đỉnh cao của mình. Đỗ Si cùng Lục Nam cũng im lặng rời đi cùng với Minh.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.