Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 153: Đi Tìm Sào Huyệt Quỷ

Minh giật mình, hắn bất ngờ khi Huệ lại hỏi hắn câu hỏi đó, trong mắt cô bé, hắn nhìn thấy sự chân thành, nhưng không nhìn thấy tình yêu. Tại sao một người không có tình yêu hỏi ra câu hỏi đó lại có sự chân thành? Minh không biết, hắn cũng không muốn tự trả lời, hắn hỏi lại Huệ:



- Chúng ta tối qua mới gặp nhau lần đầu! Tôi có gì mà thầy muốn gả cho tôi?



Huệ ngây thơ trả lời:



- Anh đẹp trai, lợi hại, lại nấu ăn rất ngon. Ông tôi bảo sau này tôi lớn lên phải gả cho một người đàn ông bản lĩnh, nếu không thì đừng gả cho ai cả!



Minh cười khổ, thì ra là vì lời của ông cô bé nói với cô bé nên cô mới muốn gả cho hắn. Hắn nói với cô:



- Xin lỗi, tôi không thể cưới thầy! Giữa chúng ta không có tình yêu và trong lòng tôi đã có người khác rồi.



Khi nghe Minh nói vậy, Huệ cũng chẳng tỏ ra chút nào là thất vọng. Cô ấy nói:



- Theo anh về thành phố H cũng được! Nhưng tôi vẫn không thể giúp anh!



Minh biết Huệ vẫn còn là một cô gái ngây thơ và rất thành thật, hắn hỏi: TruyenLau



- Tại sao vậy? Thầy có thể giúp tôi diệt quỷ phải không? Tại sao thầy lại nói vậy?

Website TruyenLau.com

Huệ cũng không giấu diếm nữa, cô trả lời hắn:



- Tôi có thể diệt quỷ! Nhưng nhiều quỷ như vậy, cho dù chúng có đứng im để tôi giết, thì tôi cũng không đủ sức để giết. Tuy nhiên, ông tôi lúc trước có để lại cho tôi một món vũ khí diệt quỷ, nó có thể giúp anh. Nhưng ông tôi bảo, nếu không phải người thân của tôi thì tôi không thể đưa món vũ khí đấy cho người đó!



Nói dứt lời, cô bé Huệ còn lấy trong người ra một cái vòng nhỏ có ba màu vàng bạc và tím. Có lẽ đây chính là vũ khí diệt quỷ mà cô bé nhắc đến. Minh cũng cảm nhận được chiếc vòng đó không hề đơn giản. Website TruyenLau.com



Vốn dĩ, cô bé Huệ chỉ lấy chiếc vòng đó ra để cho Minh xem mà thôi, không hề có ý định đưa cho hắn. Nhưng Minh là một lão thiên, đôi tay của hắn nhanh và khéo léo vô cùng, so với những tên trộm móc túi thì hơn bội phần. Trong chớp mắt, cô bé Huệ còn chưa kịp phản ứng, Minh đã bằng một cách thần kì vô thanh vô tức đoạt lấy chiếc vòng trong tay cô bé. Đến khi Huệ kịp phản ứng, Minh đã nhảy qua bờ suối bên kia, cô bé chỉ có thể liên tục hét lên với hắn “ Trả cho tôi! Trả cho tôi... ”



Minh không quan tâm đến tiếng hét của Huệ, hắn cũng không định cướp chiếc vòng của cô, hắn chỉ muốn quan sát thật kỹ chiếc vòng này, xem xem nó rốt cuộc có bí mật gì mà có thể trở thành vũ khí diệt quỷ.



Theo Minh cảm nhận chiếc vòng này thực chất là được làm bằng bạc, hơn nữa còn là loại bạc chất lượng cực kì cao, người xưa gọi là “ Bách Luyện Ngân Tinh ”. Còn hai màu vàng kim và tím là sức mạnh bên trong của chiếc vòng quá lớn mà hiện ra bên ngoài, Minh chắc chắn rằng đó là sức mạnh của lôi điện trên trời. Trong đầu hắn lúc này hiện ra hai chữ “ Thiên Khiển ”. Và nó làm Minh liên tưởng đến chiêu cuối cùng trong “ Bá Vương Bôn Lôi Quyền ”



Dù vẫn đang trong trạng thái thiền, Minh vẫn nhắm mắt lại để thiền sâu hơn, đeo chiếc vòng bạc “ Thiên Khiển ” vào tay phải, Minh đánh ra chiêu cuối cùng trong “ Bá Vương Bôn Lôi Quyền ” có tên “ Thần Lôi Ma Chấn Kinh Thiên Khiển ”.



Huệ đứng bên kia bờ suối, nhìn Minh xuất quyền, chỉ thấy trời đất tối sầm, thiên lôi cùng địa lôi hiện ra, hoá thành những quả lôi cầu, nổ tung, oanh tạc cả khu rừng cùng con suối. Chính bản thân cô bé cũng suýt chút nữa là bị lôi điện đánh trúng người.



Minh tuy nhắm mắt, nhưng hắn vẫn cảm nhận được những gì vừa xảy ra xung quanh. Thật là đáng sợ, đây không phải là ảo ảnh trong “ Thiên Môn Ảo Thuật ” cũng không còn là ý cảnh cộng hưởng với trời đất khi hắn ở trong trạng thái thiền. Mà chính là chân chính sức mạnh hủy diệt của lôi điện trong trời đất, là thiên khiển thật sự.



Minh mở mắt ra, nhìn chiếc vòng bạc đeo trên tay mình, rốt cuộc là thầy pháp lợi hại nào đã tạo ra nó. Lôi điện chính là khắc tinh của ma quỷ, mà lôi điện do thiên khiển tạo thành càng đáng sợ hơn nữa. Minh đeo chiếc vòng bạc trong tay, đừng nói chỉ có chín trăm chín mươi chín con quỷ, cho dù là hàng vạn con quỷ, hắn cũng có tự tin có thể tiêu diệt toàn bộ.



Đáng tiếc, Minh lại là một người mang một thân đầy chính khí hiên ngang, chứ không phải là một tên mặt dày vô sỉ. Cho nên, hắn không thể không trả lại chiếc vòng bạc cho cô bé Huệ.



Bật người nhảy trở lại bờ suối nơi Huệ đứng, Minh tháo chiếc vòng bạc trong tay ra một cách dứt khoát, không một chút lưu luyến đưa chiếc vòng bạc trả lại cho Huệ, hắn nói:



- Trả lại cho thầy!



Một màn lôi điện oanh tạc vừa rồi thật sự đáng sợ. Nhưng Huệ biết Minh không có ý xấu với mình, nên cô bé không hề run sợ, đưa tay nhận lại chiếc vòng bạc của mình.



Cả hai người im lặng không nói một lời, cùng nhau trở về căn nhà sàn của Huệ. Minh thì mải nghĩ cách để Huệ tặng hắn, hoặc ít nhất là cho hắn mượn chiếc vòng thần kì đó. Còn Huệ, trong đầu cô bé chỉ quanh quẩn có đúng ba từ “ Đáng sợ thật! ”.



Hai người đi cùng nhau được ba phần tư quãng đường thì thấy Hoa Nguyệt đang chạy đến. Có lẽ chị ta đã tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng sấm chớp nổ khi Minh đánh ra chiêu “ Thân Lôi Ma Chấn Kinh Thiên Khiển ”.



Dựa vào đôi mắt cực tinh của mình, Minh đã nhìn thấy Hoa Nguyệt chạy đến từ xa. Trong đầu hắn vì thế mà nảy ra một ý tưởng. Hắn bước nhanh, chắn trước người cô bé Huệ, lên tiếng hỏi:



- Nếu là chị Nguyệt lên tiếng mượn thầy chiếc vòng đó, thì thầy có cho mượn không?



Cô bé Huệ bị Minh chắn trước mặt thì giật mình dừng lại, đối với câu hỏi của Minh, Huệ thành thật trả lời, tuy nhiên, giọng cô bé lại có chút run vì bị Minh làm cho giật mình:



- Chị Nguyệt là... là người thân... tất nhiên có thể!



Minh cười, hắn không có ý định để Hoa Nguyệt ra mặt mượn chiếc vòng bạc đó của Huệ, hắn không có ý định mắc nợ Hoa Nguyệt nữa, nhưng hắn có cách để không phải cưới cô bé Huệ mà vẫn mượn được chiếc vòng bạc đó:



- Nói như vậy, tôi cũng đâu cần phải cưới thầy mới trở thành người thân của thầy được phải không? Tôi có thể nhận thầy là em gái nuôi mà!



Cô bé Huệ không đáp lại lời của Minh ngay lập tức. Và Minh biết như thế chứng tỏ cô bé đang suy nghĩ, mà suy nghĩ chứng tỏ cô bé đã động lòng rồi. Lúc này, dù không muốn nói ra hoàn cảnh của mình, nhưng Minh vẫn phải lợi dụng hoàn cảnh của hắn để làm Nguyệt cảm động:



- Tôi có một người cha nuôi quỷ, để loài quỷ giúp ông ta hoàn thành dã tâm. Ông ta háo sắc, đến cả con gái ruột của mình cũng không tha. Ông ta tham lam, vì tiền tài quyền lực mà đến cả cha mẹ đẻ ra ông ta cũng hãm hại.



Cô bé Huệ còn ngây thơ, mới chỉ nghe Minh kể đã cảm động, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thương cảm, cô bé vẫn không nói gì, mà chăm chú nhìn Minh như thể muốn nghe Minh kể tiếp:



- Tôi đã giết cha tôi cùng con quỷ ông ta nuôi. Nhưng tôi không cứu được cô em gái cùng cha khác mẹ của mình. Tôi và em gái mình vẫn chưa có cơ hội nhận nhau. Tôi vẫn chưa cưng chiều em gái mình như những người anh trai bình thường khác.



Minh nói đến đây, miệng hắn méo xệch, nước mắt hắn cũng đã chảy dài trên hai gò má, hắn đã khóc chỉ là không khóc lớn lên như những đứa trẻ con hay khóc mà thôi.



Cô bé Huệ ngây thơ, chỉ vì vài lời nói cùng vài giọt nước mắt của Minh đã làm cho cô bé cảm động. Cô bé chủ động tiến lại gần Minh hơn, dùng bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn của mình, giúp hắn lau đi nước mắt trên mặt.



Chỉ chờ khoảnh khắc này, Minh chủ động ôm chặt cô bé vào lòng, không để cô bé phản ứng, hắn đã nói nhanh:



- Em gái, theo anh về thành phố H nhé! Hãy để anh yêu thương và chăm sóc em!



Một cảnh này đều bị Hoa Nguyệt nhìn thấy từ phía xa. Chị ta cứ tưởng Minh giở thói trăng hoa, muốn lừa gạt tình cảm ngây thơ của Huệ. Hoa Nguyệt liền càng chạy nhanh hơn, đến bên cạnh hai người, dùng tay tách Minh và Huệ ra, miệng hét lên: “ Buông con bé ra! ”



Cả Minh và Huệ đều gật mình. Minh gật mình là vì Hoa Nguyệt vậy mà có can đảm lớn tiếng với hắn. Còn Huệ giật mình là vì Hoa Nguyệt xuất hiện ở đây.



Huệ ngập ngừng không biết nói gì. May mà vẫn có Minh, hắn nhìn Hoa Nguyệt, nở một nụ cười, nói:



- Chị Nguyệt! Có lẽ chị đã hiểu lầm rồi! Tôi là muốn nhận Huệ làm em gái nuôi, chứ không như chị nghĩ đâu!



Hoa Nguyệt nhìn sang Huệ, thấy cô bé ngoan ngoãn gật đầu, Hoa Nguyệt biết những lời Minh vừa nói ra thật. Sự dũng cảm vì muốn bảo vệ Huệ ngay lập tức biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi do vừa rồi có lẽ đã đắc tội Minh.



Huệ nhìn ra được ánh mắt sợ hãi của Hoa Nguyệt. Cô bé cũng muốn bảo vệ Hoa Nguyệt, liền lên tiếng nói với Minh:



- Anh à...



Huệ muốn nói mà chẳng biết phải nói gì, dù sao thì Minh cũng chưa có trách phạt Hoa Nguyệt. Bản thân Minh cũng chẳng bận tâm về Hoa Nguyệt, lại thêm tiếng gọi “ Anh à ” của Huệ lọt vào tai đã làm hắn mủi lòng. Hắn liền lên tiếng:



- Chị đưa con bé về thành phố H trước đi! Tôi còn có việc cần giải quyết!



Minh đưa tay ra trước mặt Huệ. Huệ liền hiểu ý đưa chiếc vòng bạc “ Thiên Khiển ” cho hắn. Cô bé biết, hắn cần đi giải quyết thầy pháp nuôi quỷ kia.



Minh nhận lấy chiếc vòng bạc mà Huệ đưa, hắn liền di chuyển sâu vào rừng, đi về hướng Bắc, hướng biên giới giữa hai nước ĐL và HT. Hắn linh cảm rằng người đàn ông mặc áo chàm đen không còn ở thành phố H, mà đã trở về địa bàn của ông ta để dưỡng thương. Và tất nhiên, phương hướng Minh đi lần này cũng hoàn toàn do linh cảm mách bảo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu