Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 159: Dạy học

Minh đi theo dấu của Ban để lại, tìm được cô ấy đang bán trứng ở một khu chợ nhỏ. Hắn không xuất hiện, mà tìm một chỗ khuất tầm nhìn của Ban để quan sát, dựa vào thính giác của mình để nghe Ban giao tiếp với những người khác.



Do khác biệt về ngôn ngữ, lại ở khoảng cách xa, thiết bị chuyển ngữ Minh đeo không có tác dụng trực tiếp, cho nên hắn phải bắt trước lời của Ban và khách của cô ấy nói vào thiết bị để dịch. Về sơ lược, Minh đã nắm bắt được giá trứng mà Ban bán ra là một đồng tiền nước HT, quy đổi ra tiền nước ĐL là ba nghìn năm trăm đồng.



Phần lớn, mọi người đều mua trứng của Ban với số lượng nhỏ, chỉ khoảng mười quả đổ lại. Cho nên khi Ban thu tiền thường rất dễ dàng, phần lớn đều không cần trả lại tiền thừa cho khách. Chỉ là, đến gần trưa, theo Minh quan sát, trong rổ trứng của Ban còn khoảng bốn mươi ba quả, thì lại có một vị khách đến, muốn mua hết số trứng đó.



Sẽ chẳng có chuyện gì nếu như Ban là một người giỏi tính toán và có ăn học. Đáng tiếc, cô gái này có lẽ chưa từng được đi học. Vị khách đó dường như đã biết yếu điểm này của Ban từ trước, liền đưa một tờ năm mươi đồng cho Ban, và nói dối cô:



- Đếm kĩ chỉ có hai mươi bảy quả trứng. Tôi đưa cô năm mươi đồng, cô phải đưa lại cho tôi hai mươi ba tờ năm đồng.



Minh cười khẩy, hắn không ngờ trên đời này lại có người vô sỉ đến vậy. Đã lừa đảo, còn lừa đến tận cùng, bốn mươi ba quả trứng lại bảo chỉ có hai mươi bảy quả. Đưa năm mươi đồng còn đòi người ta trả lại một trăm mười lăm đồng.



Ban chậm chạp không biết phải tính sao, dù biết bản thân chịu thiệt, cũng chỉ có thể gật đầu công nhận lời của người khách đó. Kiếm không ra hai mươi ba tờ năm đồng, lại bị người khách đó chém cho một vố trả lại mỗi tờ năm đồng tương đương ba tờ hai đồng.



Minh tất nhiên không thể để ân nhân của mình phải chịu thiệt như vậy, khi người khách đó định rời đi, hắn đã tới và tóm chặt tay người khách đó.


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh tuy ẩn giấu sát khí cùng bá khí của mình, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh như một con thú dữ, hắn gằn giọng nói:



- Để lại trứng và tiền. Nếu không đừng trách! TruyenLau.com



Người khách nhìn vào ánh mắt của Minh, cơ thể không rét mà run, sợ hãi không dám nói gì. Minh còn chưa bộc lộ khí thế ra đã áp đảo người kia, khiến hắn chỉ có thể ấm ức bỏ lại trứng và tiền đã lừa được của Ban.


TruyenLau.com
Còn Ban, ánh mắt cô nàng nhìn hắn dường như càng sáng hơn bởi những giọt nước mắt long lanh trào ra trên khoé mắt vì cảm động. Những người dân cùng làng với cô tuy yêu quý cô nhưng cũng chưa từng đứng ra bảo vệ cô như Minh, thậm trí những người đó cũng như vị khách vừa rồi, bắt nạt cô vì cô ngốc nghếch không được học hành tử tế.



Minh không xác định ở đây cả đời với Ban, cho nên hắn cũng không làm căng chuyện, mà sau khi vị khách sợ hãi trả lại trứng và tiền thì hắn cũng để người đó rời đi. Ánh mắt vốn lạnh như băng của hắn lại biến thành ánh mắt biết cười khi hắn quay lại nhìn Ban. Minh cười thân thiện, nửa thật nửa đùa nói với Ban:



- Anh đã giúp em đòi lại trứng và tiền. Cho nên chỗ trứng này là của anh rồi. Chúng ta về thôi, nay anh làm trứng bảy món!



Ban nhận lại tiền từ tay Minh, cười tươi vui vẻ gật đầu. Cô vẫn chưa tích đủ tiền để mua quần áo cho Minh. Bởi lẽ cô muốn mua một bộ quần áo vài chục ngàn đồng cho Minh chứ không phải bộ quần áo đồng giá ba đồng một bộ cả quần cả áo như cô đang mặc. Ban ngốc nghếch không hề cho đó là ngu ngốc, không hề biết Minh đầu cần quần áo đắt tiền cô mua cho hắn, hắn chỉ là muốn cô vui vẻ và có động lực cố gắng nên mới nói rằng hắn muốn có thêm một bộ quần áo mà thôi.



Ban đi theo sau lưng Minh để trở về, cô gái ngốc nghếch suy nghĩ lung tung lại chẳng nhận ra rằng cô mới là người bản địa ở đây, đáng lí ra cô phải dẫn đường cho hắn mới đúng. Minh tuy đi phía trước, cũng chẳng quay đầu lại phía sau, nhưng dựa vào cảm nhận dao động không khí, hắn vẫn biết rõ từng hành động của Ban và đoán được cô ấy đang nghĩ gì.



Minh đoán được, Ban muốn Minh dạy cô ấy tính toán, muốn Minh dạy cô ấy bắt cá dưới sông, và nhiều thứ khác nữa. Thế nên, hắn đã chủ động lên tiếng:



- Em trước đó chưa từng đi học sao?



Ban ngại ngùng không lên tiếng, cô cứ cúi mặt đi theo sau lưng của Minh. Minh hiểu tâm lí xấu hổ của cô, hắn nhẹ nhàng nói:



- Anh lúc còn đi học cũng không học giỏi lắm. Nhưng nếu em không chê, anh có thể dạy em!



Ban nghe Minh nói vậy, dù hắn không quay lại nhìn cô, cô vẫn vội vàng xua tay, lắc đầu nói:



- Không chê, không chê!



Minh đi ở phía trước mỉm cười, hắn cười bởi vì sự ngây thơ ngốc nghếch của Ban, hắn cười bởi vì hắn đã có thể bắt đầu trả ơn cho Ban rồi, hắn cười bởi vì đơn giản là hắn cảm thấy vui.



Hai người cùng nhau về đến ngôi nhà đất của Ban, Minh liền gọi to:



- Huệ, Huệ ơi!



Huệ nghe thấy tiếng Minh gọi, liền chạy từ vườn rau ra, nhìn thấy Minh, cô nở nụ cười tươi, bày ra vẻ mặt giống như là trẻ con nhìn thấy mẹ đi chợ về. Đáng tiếc, Minh coi Huệ như em gái chứ không phải là con gái. Hắn không những không có quà cho Huệ, còn ra lệnh cho cô:



- Giúp anh mua mấy cuốn vở với sách vỡ lòng ở đây!



Huệ không hiểu vì sao Minh lại ra lệnh cho mình như vậy. Nhưng cô lại là một người em gái ngoan ngoãn, cho nên vẫn bỏ lại công việc đang làm để làm theo lời của Minh.



Minh cùng Ban đi vào trong bếp, hai người cùng nhau nấu ăn. Tất nhiên là Minh đứng bếp chính, còn Ban chỉ phụ trách giúp hắn rửa rau mà thôi. Tuy nhiên, đối với Ban như vậy cũng rất hạnh phúc rồi.



Tâm trạng vui vẻ hạnh phúc của Ban càng được nhân lên nhiều lần nữa khi cô được ăn những món do Minh làm, sự hưng phấn khi sắp được Minh dạy học cũng theo đó mà được nhân lên. Đến khi ba người ăn cơm, dọn dẹp xong, thì Ban đã không còn kiềm chế được sự hưng phấn trong lòng nữa rồi, cô thúc giục Minh:



- Anh, chúng ta bắt đầu vào học thôi!



Trên cương vị là một người thầy giáo, thấy học trò hiếu học như vậy, Minh rất vui. Hắn gật đầu với Ban, cùng lúc dán bảng chữ cái cùng các con số từ không đến mười lên tường.



Minh trước tiên là dạy Ban nhận biết chữ số từ không đến chín và các phép cộng trừ đơn giản. Sau đó giao bài tập để cô rèn luyện và ghi nhớ. Còn hắn, muốn dạy cho Ban, hắn cũng phải học chữ của nước HT.



Dựa vào tinh thần đỉnh cao cùng trí nhớ siêu việt người thường sau khi trải qua quá trình rèn luyện trong tù, Minh hiện tại chính là siêu thiên tài trong những siêu thiên tài. Lợi dụng công cụ chuyển ngữ đeo trên người, Minh chỉ cần lướt qua một lượt là đã thông thạo ngôn ngữ nước HT và nắm bắp được toàn bộ ngữ pháp.



Tuy nhiên, đấy là Minh, không phải Ban. Minh không tính trả ơn một cách hời hợt, cho nên hắn không xác định chỉ dạy Ban nhận biết mặt chữ và con số, mà hắn sẽ dạy Ban tất cả kiến thức cần thiết, cộng thêm những gì mà Ban muốn học.



Ban luyện xong các phép cộng trừ thì Minh cũng đã thành thạo ngôn ngữ của nước HT. Hắn liền dạy Ban áp dụng kiến thức vào trong đời sống:



- Được rồi! Bây giờ chúng ta cùng học cách áp dụng toán học vào mua bán hàng ngày nhé. Theo như em bán một quả trứng giá một đồng thì chúng ta sẽ...

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu