Lái chiếc du thuyền mình thuê lênh đênh trên biển, Minh không chọn những hòn đảo gần được đánh dấu sẵn trên bản đồ của thuyền, mà hắn lái du thuyền đi xa, tìm một hòn đảo mà chắc chắn sẽ không có người thứ ba ngoài hắn và Loan sẽ đến.
Công nghệ ngày càng phát triển, chiếc du thuyền Minh thuê tuy không quá lớn, nhưng vẫn có đầy đủ tiện ích cần có, giống như một ngôi nhà di động trên biển vậy, có đủ đồ dùng thiết bị phòng khách, phòng ngủ và nhà bếp, còn có bể chứa nước ngọt để phục vụ nhu cầu tắm rửa.
Loan ở bên cạnh Minh vừa quan sát hắn lái thuyền, vừa gọt hoa quả để cô cùng hắn ăn. Cô bỗng nghĩ nếu như cứ mãi được bình yên bên hắn thế này cũng thật hạnh phúc. Có lẽ Loan đã chán ngấy những ngày tháng ăn chơi nhưng lại nhạt nhẽo rồi.
Thật ra cái gì mới mẻ thì đều thú vị, cộng thêm mỗi người đều có trường năng lượng khác nhau, có người thường mang năng lượng tích cực, có người thường mang năng lượng tiêu cực, năng lượng ai yếu hơn thì thường bị ảnh hưởng bởi năng lượng của người khác. Minh sau thời gian luyện tập cùng sư phụ, bản thân hắn luôn toả ra năng lượng vượt trên người khác, thế nên Loan mới chịu ảnh hưởng bởi năng lượng tích cực của Minh rồi bị Minh thu hút.
Cả hai người im lặng không nói chuyện, nhưng ánh mắt hai người nhìn nhau đã có cả ngàn lời nói.
Đột nhiên Minh cho dừng tàu, ánh mắt hắn và Loan như dính vào nhau, như có một lực hút vô hình, mặt của hai người càng lúc càng tiến sát vào nhau. Đến khi Loan nhắm mắt lại, Minh lại nghiêng đầu né đi, hắn đứng dậy cầm cần câu và xô, ý định sẽ thả câu ở đây.
Loan đợi mãi mà không thấy đôi môi của Minh chạm vào môi của mình, đôi mắt nhắm hờ của cô mở ra, ngó nghiêng xung quanh lại thấy Minh đã ở ngoài khoang thuyền từ lúc nào, đang nhìn cô tủm tỉm cười.
Loan tức lắm mà không làm gì được Minh, chỉ biết trút giận lên quả táo đang gọt dở.
Một lúc sau, Loan lại thấy tò mò, muốn ra khoang thuyền xem Minh câu cá.
Và có vẻ do năng lượng tích cực luôn tràn ngập, thế nên vận may của Minh rất khá. Minh vừa thả câu được một lúc, đã có cá cắn câu rồi.
Khi Minh kéo được con cá từ dưới biển lên, Loan ở bên cạnh hắn như đứa trẻ con nhảy cẫng lên vỗ tay vui sướng như tự mình vừa câu được cá vậy. Minh cũng cười, khoảnh khắc hạnh phúc cần được lan toả chứ không nên dập tắt nó bằng sự thờ ơ.
Con cá mà Minh câu được là một con cá mú đỏ nặng khoảng hai cân rưỡi. Chưa thoả mãn, Minh thả con cá vào xô, sau đó tiếp tục thả câu.
Sau khoảng một giờ đồng hồ, Minh và Loan cùng nhau câu, ngoài con cá mú đỏ ban đầu, đã câu được thêm một con cá hồng nặng ba cân, một con cá mú đá nặng cân rưỡi, hai con tôm hùm xanh khoảng nửa cân một con, năm con ghẹ khoảng ba lạng một con. Minh hài lòng với chiến lợi phẩm câu được, hắn nói với Loan:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Em có muốn ăn trước rồi đi tìm đảo sau không?
Loan nhìn Minh, cô tưởng ý Minh là để cô vào bếp, xấu hổ cúi đầu, giọng lí nhí:
- Em không biết làm đâu!
Nếu không quan sát biểu cảm của Loan, Minh có lẽ sẽ không hiểu ý của Loan nói là gì, nhưng biểu cảm của cô đã được hắn thu hết vào mắt. Minh cười, nói:
- Nào dám để tiểu thư vào bếp chứ, việc bếp núc cứ để anh nông dân này làm.
Website TruyenLau.com
Nói rồi, hắn thu cần và xách xô hải sản vào trong bếp. Nhìn đống chiến lợi phẩm của mình và Loan câu được, Minh nhanh chóng đưa ra quyết định làm món cá hồng chiên muối xả.
Loan tuy không thạo việc bếp núc, nhưng cũng chạy vào xem có thể giúp Minh được gì thì giúp.
Minh cười, vào bếp cùng nhau cũng là một loại vun đắp tình cảm. Hắn lấy con cá hồng ra khỏi xô, bắt đầu làm thịt con cá. Vừa làm vừa nói với Loan:
- Em giúp anh rửa sạch xả và ớt nhé! Sau đó cắt lát xả ra, rồi cho vào cối giã cùng muối và ớt. Anh định làm món cá hồng chiên muối xả chấm nước mắm chanh tỏi ớt.
Nói rồi, Minh tập chung vào làm thịt con cá hồng. Sau khi giết chết con cá hồng, Minh bắt đầu làm sạch vảy và bỏ ruột con cá hồng. Sau đó dùng nước muối loãng làm sạch cả bên trong và bên ngoài con cá. Tuy con cá hồng này rất to, nặng đến ba cân, nhưng hắn lại không hề chia nhỏ con cá ra thành nhiều phần, mà chỉ dùng dao khứa nhiều đường trên mình con cá. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh làm rất nhanh, sau khi hắn sơ chế cá hồng xong, Loan còn chưa giã xả ớt và muối xong.
Đến bên cạnh Loan, Minh đưa tay ra chạm vào hai tay của Loan, nói:
- Để anh làm cho!
Nhận lấy chày và cối từ Loan, Minh rất nhanh đã giã nhuyễn xả ớt và muối hoà vào với nhau. Lấy hỗn hợp gia vị vừa giã xong, Minh xoa đều lên thân cá để cá thấm gia vị.
Nếu là người bình thường, thì sau khi xoa đều gia vị vào cá thì phải đợi ba mươi phút đến một tiếng cho thịt cá ngấm gia vị. Nhưng Minh đâu phải người bình thường, trình độ của hắn không thua bất kì một đầu bếp nào trên thế giới, hắn biết cách massage thân cá và dùng công lực của mình để thịt cá có thể ngấm gia vị ngay trong năm phút.
Minh cho một chút bột bắp vào chảo, sau đó mới làm nóng chảo và cho dầu ăn vào. Khi thấy dầu trong chảo bắt đầu sủi tăm, Minh bỏ bớt xả dính trên cá rồi mới cho cá vào chiên ở mức lửa vừa. Mùi thơm theo đó bốc lên khiến Loan cảm thấy thèm ăn.
Minh canh lửa còn thiếu một chút thời gian nữa cá mới chín được một mặt. Hơn nữa hắn không tính lật mặt cá nhiều nếu không cá sẽ nát, cho nên khoảng thời gian đợi cá vàng giòn một mặt này vẫn còn khá lâu. Minh tạm thời rời khỏi bếp, lấy thêm hoa quả gọt cho Loan ăn. Tay Minh vừa nhanh vừa khéo, tốc độ gọt hoa quả của hắn so với Loan nhanh gấp nhiều lần. Cho nên hai người có thể vừa ăn hoa quả, vừa đợi cá.
Lật mặt cá, mặt sau lúc nào cũng rán nhanh hơn mặt trước, Minh áng chừng còn khoảng một hai phút nữa là cá sẽ chín đều, hắn tăng lửa lớn để vỏ cá giòn và bớt ngậm dầu.
Tuy rằng chỉ là những thao tác cơ bản, nhưng mỗi một thao tác và chi tiết nhỏ, Minh đều thực hiện một cách hoàn mỹ, cho nên món cá hồng chiên muối xả của hắn trở nên hoàn hảo vô cùng, cho dù là những đầu bếp đẳng cấp thế giới cũng chưa chắc sánh bằng.
Loan gắp thử một đũa cho lên miệng, cho dù không phải là người sành ăn, nhưng Loan cũng có thể cảm nhận được món ăn của Minh làm ngon đến mức nào. Lớp da ngoài của cả hồng vàng giòn lại ráo dầu, mang theo mùi thơm nồng nàn của sả chiên vàng. Thịt cá bên trong lại vẫn giữ được độ mềm ngọt và béo nhẹ, không hề bị khô cứng. Ngoài ra còn có vị mặn nhẹ của muối và chút cay nồng của ớt, thêm hương thơm của sả đã khử đi mùi tanh của cá. Tạo nên một hương vị hài hoà và hấp dẫn.
Mắt Loan như phát sáng nhìn Minh, cô nói:
- Sao mà anh giỏi vậy? Chơi bài giỏi, bi-a giỏi, đến việc bếp núc cũng giỏi. Có cái gì là anh không giỏi không?
Minh lúc này đã đang lái thuyền đi tìm đảo rồi, hắn nhìn Loan ở bên cạnh mình, giả bộ suy nghĩ một chút, nói:
- Có người làm gì cũng ngu, mỗi chơi ngu là giỏi. Anh thì cái gì cũng giỏi, nên chắc chơi ngu là anh không giỏi!
Nói rồi, Minh còn nháy mắt một cách tinh nghịch với Loan. Loan thấy vậy thì bĩu môi:
- Tự cao vậy.
Minh lắc đầu:
- Đó là tự tin, không phải tự cao.
Loan quay mặt đi:
- Xí!
Đúng lúc này, Minh đã nhìn thấy ở đằng xa có một hòn đảo nhỏ, hắn đưa tay kéo Loan trở lại bên cạnh hắn, sau đó chỉ tay về hòn đảo ở đằng xa:
- Em nhìn kìa, chúng ta sẽ đến hòn đảo kia!
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.