Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 130: Lão Thiên Phối Hợp

Sông Ni là một con sông lớn đầy thơ mộng, ban ngày có không ít thuyền đánh cá đánh bắt trên sông. Ban đêm, sông Ni lại là nơi ăn chơi xa hoa bậc nhất trong thành phố H.

Hai chiếc du thuyền một lớn một nhỏ lặng lẽ trôi từ từ trên dòng sông thơ mộng. Thuyền lớn có sức chứa đến mấy trăm người, thuyền nhỏ lại chỉ chứa được tầm năm mươi người. Được bước lên hai chiếc du thuyền này là ước mơ của biết bao nhiêu gã đàn ông. Những gã đàn ông ấy đâu có biết rằng, bước lên hai chiếc thuyền ấy lại chẳng khác nào rơi vào hố sâu không đáy, chẳng có mấy người có thể thoát ra.

Chiếc du thuyền lớn là du thuyền casino của ông chủ Thọ, casino du thuyền tuy không lớn, nhưng nó đẳng cấp, có thể so sánh với bất kì casino nào ở trên bờ. Những người bước lên du thuyền casino này không phải có chức có quyền thì cũng là đại gia có tài sản nghìn tỷ.

Chiếc du thuyền nhỏ, tuy quy mô nhỏ hơn, nhưng lại xa hoa lộng lẫy hơn, nó là nơi các mỹ nhân đẹp nhất của ông chủ Thọ, được ông ta sắp xếp ở trên du thuyền. Là nơi ăn chơi giải toả căng thẳng cho những vị khách vip trên chiếc du thuyền lớn.

Trong nhà vệ sinh trên chiếc du thuyền casino của ông chủ Thọ, ông Khang nói với Minh:

- Con à, con là chồng tương lai của Loan, cũng là con rể tương lai của bố. Ngày hôm nay, con ngồi vào bàn, nhưng đừng có chơi!

Minh giả vờ không hiểu ý của ông Khang, hắn hỏi:

- Dạ! Nhưng sao vậy ạ?

Ông Khang không ngờ lại không giấu Minh, ông ta nói thật:

- Trước giờ, những ông bà già đó mồm thì gọi bố là con, tài sản đều giao cho bố quản lí. Nhưng thật sự bọn họ chỉ coi bố là thằng làm thuê cho họ mà thôi. Bố đã nhờ ông chủ Thọ tìm lão Thiên chơi thay bố! Hôm nay, bố sẽ thắng hết tất cả! Bố sẽ làm chủ tịch của bốn tập đoàn trong thành phố H sau đêm nay.

Minh nở một nụ cười nịnh nọt, giả vờ chúc mừng ông Khang: Website TruyenLau.com

- Con xin chúc mừng bố trước! Sau này mong bố chiếu cố người con rể tương lai này nhiều hơn!

Minh tuy nói thế, nhưng trong lòng Minh lại không hề tin tưởng ông Khang một chút nào. Trước đó, chẳng phải ông ta đã nhờ con quỷ đó hỗ trợ đoạt lấy tài sản của hắn hay sao? Con người đến cả cha mẹ vợ con mình cũng có thể phản bội và hãm hại thì còn có việc gì ông ta không dám làm. Hôm nay ông ta gọi Minh ra nói chuyện riêng, nhắc nhở hắn ngồi vào bàn nhưng đừng có chơi, chẳng qua là vì ông ta nghĩ rằng, sau lưng hắn có giám sát trại giam thành phố H, nên tạm thời ông ta không dám đụng vào hắn.

Hôm nay ông chủ Thọ sắp xếp cho bọn họ chơi Poker với nhau. Khi Minh cùng ông Khang đi ra khỏi phòng vệ sinh thì mọi người cũng đều đã đến đủ. TruyenLau.com

Ngoài ông nội của Minh và ông Khang ra, không ngờ còn có một người nữa cũng mời lão thiên đến giúp. Là ông ngoại của Loan. Ông ta vậy mà còn mời được hai siêu cao thủ đến, là Thoát Tướng Mai Liên và Trừ Tướng Hồng Đạt trong Thiên Môn Bát Tướng. Hai người đó còn là cha mẹ ruột của Hồng Diệp.

Minh thắc mắc rằng ông ngoại Loan rốt cuộc làm sao có thể mời được hai vợ chồng bọn họ. Nhưng điều đó lúc này không quan trọng. Đợi đến khi mọi chuyện kết thúc, hắn hỏi cũng chưa muộn.

Người giúp ông Khang tất nhiên là Lục Nam do Minh sắp xếp để ông chủ Thọ làm cầu nối giới thiệu cho ông Khang.

Người giúp ông nội Minh cũng là người quen cũ, chính là Quỷ Thủ - người làm việc dưới trướng Hoàng Xà trước kia.

Ngoài bốn lão thiên này, còn có một lão thiên nữa cũng đến, chính là Sói Ba Đầu được Minh sắp xếp đến. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đẳng cấp của Sói Ba Đầu cũng chỉ ngang tầm với Quỷ Thủ chứ không thể so với Lục Nam hay hai người trong Thiên Môn Bát Tướng kia. Nhưng để phối hợp với Lục Nam trong trò Poker là cũng đủ rồi.

Tại sao Sói Ba Đầu có thể xuất hiện ở đây, đương nhiên là dựa vào đẳng cấp thân phận của anh ta trong thành phố H rồi. Với cái thân phận tổng giám đốc công ty thực phẩm sạch, cùng với là cổ đông lớn của toàn bộ các công ty đang nghiên cứu và phát triển công nghệ trong thành phố H, nếu như còn chưa đủ để lên du thuyền casino này chơi, thì toàn bộ người trong thành phố H cũng chưa đủ tư cách để lên con thuyền này.

Mười một người cùng ngồi vào bàn chơi Poker, khi vừa nhìn thấy Minh cùng Lục Nam và Sói Ba Đầu, ba lão thiên kia đều hiểu kết quả của cuộc chơi Poker này đã được định sẵn rồi, chẳng qua cái kết quả đó xảy ra sớm hay muộn mà thôi. Tuy nhiên, đều là lão thiên, ba người bọn họ vẫn giữ gương mặt lạnh lùng như tiền, không để lộ ra bất kì dấu hiệu nào khiến cho người khác nghi ngờ.

Ông nội của Thu lên tiếng:

- Mười một người cùng chơi một bàn Poker, có vẻ hơi đông nhỉ!

Tất cả mọi người đều gật đầu tán thành lời của ông nội Thu. Dù biết là có không ít người đang diễn, ông chủ Thọ vẫn phải vội vàng cười giải thích:

- Đúng là có hơi đông thật! Nhưng mọi người chơi là Poker mà, cũng chẳng tốn bao nhiêu bài!

Không ai lên tiếng phản đối nữa, ông nội của Thu cũng chỉ nói vậy thôi, chứ thực tế ông ta cũng chẳng quan tâm có bao nhiêu người chơi. Càng nhiều người chơi, chẳng phải là sẽ thắng được càng nhiều sao? Chẳng qua, vì nếm được vị ngọt của chiến thắng trong cờ bạc nhiều lần rồi, ông ta lại quên mất, số tiền có thể thắng được càng nhiều thì tỉ lệ thua càng lớn.

Dealer bắt đầu chia bài, ván đầu tiên, Minh giữ được đôi đầm, là một thế bài khá lớn. Và hắn chắc chắn, nếu như không ai gian lận, và nếu hắn theo đến cuối cùng, thì hắn sẽ có cù lũ đầm, giành được chiến thắng. Bởi bài của những người khác đều khá xấu, chỉ có bài của Mai Liên nếu theo đến cuối sẽ được hai đôi, một đôi già và một đôi ba. Và bài của Lục Nam đến cuối sẽ có sám cô ba.

Minh vậy mà lại lựa chọn bỏ bài, bởi hắn bước đầu không cần thắng, mà cần giả vờ nghe lời ông Khang.

Và vì Minh bỏ bài ván đầu tiên, dĩ nhiên chiến thắng ván này chính là Lục Nam với sám cô ba.

Tiếp đến các ván tiếp theo, Minh đều không sớm thì muộn sẽ bỏ bài, cho dù bài của hắn có lớn đến đâu. Chiến thắng dĩ nhiên đa phần thuộc về năm lão thiên còn lại. Những người khác chủ yếu chỉ được có một vài ván mà thôi.

Có đến mười một người chơi chung một bàn Poker, tỉ lệ xuất hiện bài lớn là rất cao, vậy mà mười hai ván liên tục, bài lớn nhất xuất hiện cũng chỉ là sảnh nhỏ, nếu như không tính đến bài của Minh. Và như vậy, không khí của cuộc chơi hôm nay vẫn chưa được làm nóng.

Đến ván thứ mười ba, Minh quyết định ra tay, giúp không khí cuộc chơi nóng lên.

Khi dealer chia bài xong, khi mọi người còn chưa kịp sờ vào bài, Minh đã nhanh tay chạm vào hai lá bài của mình, bộ dạng trông có vẻ nóng vội vì liên tục lên bài xấu. Nhưng sự thật đâu phải như vậy, hắn đã chơi chiêu “ Thâu Thiên Hoán Nhật ” đổi bài của ông nội Thu và Lục Nam. Hắn cố tình chơi chiêu này không quá nhanh để những lão thiên trên bàn có thể nhận ra, để họ biết ván này họ không được chơi gian.

Bài của Lục Nam sau khi được Minh đổi đến cuối cùng chắc chắn sẽ được một cái sảnh lớn. Còn bài của ông nội Thu thì vừa vặn cao hơn một chút, là một bộ thùng nhỏ.

Vì sao Minh sắp xếp cho ông nội Thu thắng ván này, đơn giản là vì hắn hiểu rõ bản chất của con bạc. Nếu cứ thua mãi, con bạc thật sự sẽ nóng giận, nhưng cơn nóng giận đó không đủ để con bạc đó phát điên, mang cả gia tài của mình ra đặt cược. Còn nếu cho con bạc đấy thắng rồi thua, khi đó cơn nóng giận mới như núi lửa phun trào, không cách nào ngăn cản được, con bạc sẽ mờ mắt, bất chấp tất cả để theo cược, dù cho có biết là bản thân sẽ thua đi chăng nữa.

Các lão thiên khác tuy không nói, cũng không hẹn, nhưng ai nấy cũng đều hiểu rõ ý đồ của Minh, cho nên hết sức phối hợp, làm nóng ván này cùng những ván tiếp theo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu