Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 92: Bùng Nổ

Trung ván trước là người chia bài nên ván này là người cuối vòng. Thấy những anh em khác đều không xem bài mà cược úp, Trung quyết định cũng không xem bài:

- Mười triệu, vòng này tao vẫn úp!

Thua liên tục nhiều ván, xưng hô của Trung đã chuyển về cách xưng hô hàng ngày, không còn để ý có người ngoài ở đây. Điều này, cũng kéo theo những người khác cũng trở về cách xưng hô này.

Sang vòng thứ tư, Thành tự tin cầm bài lên xem, dù Thành biết bài, dù Thành đã dùng cách chia hạ bàn chia cho bản thân bộ ba lá át và Quân bộ ba lá già. Nhưng vẫn phải diễn, cầm bộ ba trong tay, nếu như cứ úp bài và tăng cược mãi, chắc chắn sẽ gây nghi ngờ cho người khác.

Xem hay không xem thì ba lá át vẫn là ba lá át, tất cả chỉ là diễn cho mọi người nhìn thấy, Thành tăng cược:

- Hai cô gái của chúng ta có vẻ bài không nhỏ đâu. Tao tố mười triệu thôi!

Đến lượt Hoàng, thấy Thành đã xem bài, Hoàng cũng không tiếp tục úp bài mà mở ra xem. Lần này, bài của Hoàng không phải bài rác, Hoàng có sảnh năm sáu bảy. Có bài đẹp trong tay, Hoàng làm sao có thể bỏ bài không theo, không những phải theo, mà còn phải tố thêm:

- Xem bài rồi mà chỉ tố mười triệu hả? Con gái họ cười cho đấy. Hai mươi triệu!

Thấy Hoàng tố thêm, Thành đạt được mục đích duy trì tăng cược, lại giả vờ tự ái, nói:

- Mày giỏi, mày đàn ông!

Đến lượt Quân, cậu ta lại không xem bài vội, bởi vì trước đó Thành đã xem bài rồi, Hoàng cũng đã giúp tăng cược rồi, vòng này Quân cảm thấy chưa cần phải giả bộ xem bài giống như Thành làm gì:

- Mười triệu! Tao tiếp tục úp thêm một vòng!
TruyenLau
Sau Quân là Kiên, thấy đa phần mọi người đều đã xem bài, Kiên không thể giống như Quân tiếp tục úp bài được. Cầm ba lá bài được chia lên, Kiên, cẩn thận xem bài của mình. Bài của Kiên vậy mà cũng là bài phá bộ ba, chẳng qua, ai dám nuôi bài này theo cược đến cuối chứ?

Ném bài của mình đi, lần này Kiên ngửa bài ra, chứ không úp:

- Mẹ nó! Ván này mà thằng nào có bộ ba là phải chia cho tao một nửa đấy!
TruyenLau.com
Thấy bài của Kiên là bài phá bộ ba, Thành thầm thở ra một hơi trong lòng, cảm khái bản thân ván này may mắn. Vô tình chia cho người khác bài khắc chế bài của mình, may mà người ta lại bỏ bài. Lòng tin tất thắng ván này của Thành lại càng được củng cố. Đáng tiếc, Thành không thể ngờ rằng, trong ván bài này, không chỉ có một mình Kiên có bài phá bộ ba.

Lại đến lượt Minh, bài của hắn giống bài của Kiên, cho nên hắn không thể xem bài sớm được, nếu không hắn sẽ phải giống Kiên mà bỏ bài, tránh bị người khác nghi ngờ:

- Mười triệu, anh cũng tiếp tục úp thêm một vòng! TruyenLau.com

Đến Loan, thấy có nhiều người đều đã xem bài, mà mới chỉ có mỗi Kiên bỏ bài, Loan cảm thấy đôi mười của mình không còn lớn nữa. Vốn định theo cược thêm vài vòng, nhưng Loan đã đánh mất sự tự tin vào bài của mình:

- Hai mươi triệu! Hoàng, tôi so bài với ông!

Hoàng cười, hắn cũng giống như Thành, không dám đắc tội Loan, thế nên tất nhiên là không từ chối so bài ván này:

- Người đẹp đưa bài đây, để tôi xem cho.

Loan đưa bài cho Hoàng xem. Tất nhiên đôi mười của Loan làm sao so với sảnh năm sáu bảy của Hoàng. Bỏ bài của Loan đi, Hoàng nói:

- Vừa vặn, bài tôi cao hơn bài người đẹp một chút!

Đến lượt của Nguyệt, cô bé cầm sảnh đồng, cho nên rất tự tin, tiếp tục theo cược:

- Hai mươi triệu, em theo tiếp một vòng ạ!

Trung ở cuối vòng, thấy chỉ còn Quân và Minh là chưa xem bài, Trung cũng không yên tâm để tiếp tục úp bài, thế nên cũng đã cầm bài lên xem. Trung cầm đôi hai nhỏ, cảm thấy ván này rất có khả năng xuất hiện bài lớn, thế nên cũng không do dự mà bỏ bài:

- Đôi nhỏ nhất này của tao cũng không hơn bài rác là bao nhiêu, tao bỏ!

Tiếp theo là một màn tăng cược từ từ hết vòng này đến vòng khác, đến vòng thứ bảy, khi Hoàng cũng đã bị loại vì so bài với Thành, thì Quân và Minh mới chịu cầm bài lên xem.

Cả hai đều đang diễn, bởi vì nếu đến lúc này còn không xem bài mà cược úp, chỉ có thể là biết bài mà thôi. Quân xem bài là để phối hợp với Thành dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ”. Còn Minh xem bài là để tránh bị người khác nghi ngờ rằng hắn biết bài.

Lại thêm ba vòng cược nữa, tiền cược từ vài trăm triệu đã lên đến gần chục tỷ. Đôi mắt Nguyệt đã đỏ ngầu, trái tim cô bé đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chỗ tiền đó là tiền mà có những người làm cả đời cũng không kiếm được.

Nguyệt đâu nghĩ rằng, tiền Nguyệt đang chơi là tiền do những người đàn ông ở đây cho cô, cho nên dù ván này cô bé có thắng, số tiền này cô bé cũng chẳng thể nuốt trôi được.

Tiền tố đã đủ cao, Nguyệt cũng đã phải kí giấy vay nợ cho Trung. Sau ván này, cô bé nhất định sẽ không thể quay đầu được nữa. Chẳng qua, có lẽ vì tên của cô bé giống với tên của chị họ Minh, thế nên những tay công tử này hôm nay mới gọi cô bé đến. Và cũng bởi vì cô bé cùng tên với chị họ mình, cho nên Minh quyết định dù đêm nay có chuyện gì xảy ra, hắn cũng sẽ cứu cô bé. Minh nói:

- Được rồi! Tiền cược đã lên đến cả tỷ rồi, cô bé kia cũng đã phải kí giấy nợ rồi. Mọi người cùng mở bài thôi!

Thành và Quân nhìn nhau, “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” mà áp dụng có thể dùng bài nhỏ ép chết bài lớn trong kim hoa. Đã từng có người chơi kim hoa lên được bài bộ ba lá át, nhưng lại bị kẻ khác dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” ép đến mức không thể theo cược, sau đó uất ức cầm theo ba lá át mà nhảy lầu tự sát. Chẳng qua Thành và Quân đều đang cầm hai bộ ba lớn nhất, cho nên không cần thiết phải kéo dài đến mức vượt qua giới hạn chịu đựng của người khác.

Nguyệt lại càng không cần phải nói nữa, cô bé đã phải kí giấy vay nợ để theo cược, nếu như kí tiếp, quả thật sẽ vượt qua giới hạn chịu đựng của cô bé.

Vậy nên khi Minh đề nghị mở bài, cả ba người cùng không phản đối.

Nguyệt là người mở bài đầu tiên:

- Em có sảnh đồng tám chín mười rô!

Những người bỏ bài từ sớm đều vì thế mà nhìn thẳng vào bài của Nguyệt mở ra, Loan cứ ngỡ rằng Nguyệt chắc thắng rồi:

- Quả thật là sảnh đồng, em gái, em may mắn thật đó!

Trung là người cho Nguyệt vay tiền để chơi, còn hào phóng nói:

- Anh em đêm nay ăn chơi thoải mái đi, mọi chi phí tao lo tất!

Trung nói như thế là đã rõ ràng, tiền Nguyệt thắng được không phải thuộc về Nguyệt mà là của hắn. Cô bé chỉ được nhận phần tiền lẻ thừa ra mà hắn bố thí cho mà thôi.

Minh thì làm ra vẻ hoảng hốt, mở bài của mình ra:

- Là sảnh đồng chứ không phải bộ ba sao? Như vậy bài phá bộ ba của tôi mất tác dụng rồi.

Loan thấy Minh mở bài hai ba năm phá bộ ba ra thì nói:

- Ông đấy, hai ba năm mà cũng dám theo. Lần sau chừa đi nhé!

Minh gãi đầu, cười hì hì:

- Thấy mọi người tăng cược hăng máu như vậy, anh cứ tưởng có bài bộ ba, nên mới đánh liều cược thử một lần. Ai ngờ đâu, không phải bộ ba mà là sảnh đồng chứ.

Đâu ai chú ý đến mặt của Thành và Quân đã tái mét rồi, cứ nghĩ bản thân cầm bài ba lá át và ba lá già đã là lớn nhất, ai ngờ lại gặp bài nhỏ nhất phá bộ ba.

Đáng tiếc cả Thành và Quân đều không biết kỹ thuật trộm bài và tráo bài, thế nên gặp bài phá bộ ba của Minh, cả hai đều hết cách không biết phải làm gì tiếp theo.

Lần lượt Quân và Thành mở bài ra, là hai bộ ba lớn nhất, khiến tất cả bùng nổ cảm xúc.

Kiên chửi thề “ Địt mẹ thật sự có bài bộ ba ”. Nguyệt thì cảm giác như đang từ trên thiên đường tụt xuống dưới đáy địa ngục, nước mắt đã lăn dài trên má từ lúc nào. Thành và Quân thì thất thần không nói được lời nào. Loan thì vui vẻ như bản thân cô thắng ván này vậy “ Ông may thật đấy, vậy mà thật sự có bài bộ ba ”. Hoàng thì cảm thán “ Thú vị thật, sảnh đồng gặp bài bộ ba, bài bộ ba lại gặp hai ba năm ”. Cuối cùng là Trung, cậu ta cũng tức giận vô cùng, cho Nguyệt kí giấy vay chỉ là giả mà thôi, vốn dĩ là để độc chiếm tiền thắng của Nguyệt, giờ chỗ tiền đó lại là của người khác.

Minh bình thản nhìn xung quanh một vòng, đợi khoảng mười phút, thấy mọi người vẫn còn đang chìm đắm vào ván bài đã kết thúc, Minh mới nói:

- Được rồi, có còn chơi tiếp không đây?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu