Bài của Hoàng cũng là bài rác, vừa cầm bài lên xem, Hoàng đã ném bài ra:
- Mẹ nó, tôi cũng là bài rác!
Đến lượt của Minh rồi, hắn đã tính trước được suy nghĩ của Thành, làm sao có thể bị doạ chỉ vì một lần tố to. Minh không để ý đến Thành, mà nhìn sang Loan đang ngồi bên cạnh hắn, mỉm cười:
- Có vẻ cậu bạn này của em cũng có bài tốt!
Nói rồi, Minh nhìn chằm chằm vào ba lá bài trong tay của Loan, giống như là hắn đang khao khát nhìn xuyên thấu ba lá bài trong tay cô vậy.
Loan gộp ba lá bài lại với nhau, lấy tay che đi, kéo về phía ngực mình, sau đó giả bộ trợn mắt, nhưng vẫn tươi cười, nói với Minh:
- Ông tính nhìn trộm bài tôi hả?
Minh rời ánh mắt của mình khỏi ba lá bài trong tay của Loan, cười mỉm, nói:
- Bài anh rất lớn, không cần phải nhìn bài em đâu!
Minh tự tin nói tiếp:
- Một trăm triệu! Tố thêm bốn mươi triệu!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Loan thấy Minh đã tố, nghĩ rằng hắn có bài đẹp, bài của cô sẽ không thắng được, nhưng Loan lại không bỏ bài, mà còn tố thêm:
- Ông tố sao mà lẻ vậy? Một trăm bốn mươi triệu! Tố thêm mười triệu nữa là một trăm năm mươi triệu!
Thấy Loan tố thêm, Minh cười thầm trong lòng, hắn biết nếu hắn tố thêm có thể nắm chắc tám mươi chín mươi phần trăm là Thành bỏ bài, nhưng nếu hắn tố dụ, để Loan tố thêm thì một trăm phần trăm là Thành sẽ bỏ bài. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thật vậy, trong lòng Thành đang chửi Loan ngu liên tục, Thành biết Loan chỉ có đôi năm, vậy mà không chịu bỏ bài đi, lại còn cố mà tố thêm.
Tức là tức như vậy, nhưng Thành nào có dám nổi nóng với Loan, rốt cuộc cũng vì công ty của nhà Loan có tiền và quyền lớn hơn nhà Thành và những người khác ở đây.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thật ra Thành từ lúc quyết định tố doạ Minh đã xác định nếu Minh tố thêm thì sẽ bỏ bài. Nhưng cuộc đời là như vậy, con người luôn muốn tìm cách đổ lỗi cho người khác, trong khi sai lầm lại là của mình. Thế nên trong lòng Thành đổ lỗi cho Loan, bởi vì như thế Thành sẽ không tự trách bản thân mình.
Thành bỏ bài trong ấm ức vì không thể phát tiết cơn giận trong lòng mình ra:
- Tôi bỏ!
Lại đến lượt Minh, mục đích ép cho Thành phải bỏ bài của hắn đã đạt được. Lúc này, hắn không cần thiết phải tố thêm tiền nữa. Minh nhìn Loan, cười nói:
- Chỉ còn hai chúng ta thôi! Mười triệu, anh so bài với em!
Sau đó, Minh mở bài của mình ra, hắn không chơi gian, đương nhiên bài hắn sẽ không phải là đồng chất đỉnh chóp, cao nhất chỉ có lá át mà thôi.
Nhìn thấy bài Minh chỉ có lá át, Thành tức giận, nghiến chặt răng, siết chặt nắm tay của mình lại, gân xanh trên người nổi lên. Còn Loan, cô mở bài của mình ra, chỉ đôi năm cũng đủ để Loan giành chiến thắng.
Thu tiền của mọi người về, Loan cười tươi, vui vẻ hỏi Minh:
- Tôi còn tưởng ông có bài lớn lắm chứ, sao chỉ có lá át mà ông tố to vậy?
Minh lại giả vờ ngốc, nói:
- Mọi người đều là bài rác, bài của anh chẳng phải là lớn nhất rồi sao? Chẳng qua em có đôi nên mới thắng thôi!
Ván thứ năm, do Thành chia bài. Minh biết, Thành và Quân đã biết đánh dấu bài, vậy chắc chắn cũng sẽ biết vài chiêu gian lận khác. Mà Thành đã thua nhiều như vậy, cơn nóng giận trong Thành có lẽ đã bị kích thích đến cực điểm. Thế nên, rất có thể, ván này Thành sẽ gian lận khi chia bài.
Quả nhiên, đúng như Minh suy đoán, Thành đã không chịu được, mà quyết định gian lận ở ván này.
Dù sao cũng chẳng phải cao thủ gì, đến tư cách xưng là lão thiên cũng chưa có, Thành và Quân nào có nhiều chiêu gian lận, chẳng qua cũng chỉ là nhân lúc người khác không để ý, giấu vài lá bài xuống dưới cùng, sau đó dùng cách chia hạ bàn để chia những lá bài đó cho mình.
Có lẽ Thành nghĩ hôm nay gặp vận xui, cho nên Thành đã trực tiếp thu ba lá át và ba lá già xuống dưới cùng bộ bài, mục đích để tự chia cho mình và Quân, sau đó cả hai sẽ dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ”, mục đích vơ vét một khoản thật lớn.
Đáng tiếc cho Thành, nếu ván trước Minh không đưa ra quyết định loại Nguyệt ra khỏi nhóm đang chơi trong ván này, có lẽ hắn sẽ để Thành thắng ván này.
Khi Thành chia bài xong, Minh một lần nữa dùng “ Thâu thiên hoán nhật ” để đổi bài. Thành và Quân giữ ba lá át và ba là già ra, Minh không thể đổi bài được, vì nếu hắn ra tay với hai người, cả hai đều sẽ xác định hắn là kẻ gian. Mà ở đây không phải sòng bạc, muốn nói một người là chơi gian lận, không cần phải đưa ra bằng chứng gì.
Minh hiện tại lại chưa muốn lật mặt với những người ở đây. Càng không muốn để ván này trở thành ván cuối, cho nên hắn chỉ đổi bài của hắn và cô bé Nguyệt. Những người khác cầm bài gì, hắn đều để nguyên bài đó chứ không thay đổi.
Minh đổi ba lá bài của hắn thành bài phá bộ ba, còn ba lá bài của Nguyệt, hắn đổi thành sảnh đồng chất rô tám chín mười, để cô bé cược tất tay ván này, cho cô bé thua hết sạch tiền, không còn tiền để chơi ván sau nữa.
Việc dẫn dắt Nguyệt cược hết toàn bộ số tiền, Minh không cần thiết phải trực tiếp ra tay, mà đã có Thành và Quân dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” thay hắn làm điều đó.
Cược úp đến vòng thứ ba, lần này Minh không xem bài, bài hắn là bài phá bộ ba, nếu xem bài sớm trước khi có người bắt đầu dẫn dắt mọi người tăng cược, như vậy hắn sẽ không có lí do để theo bài. Bởi lẽ tỉ lệ ra được bộ ba trong một ván bài là rất thấp, nên nếu gặp bài phá bộ ba, hầu hết mọi người đều sẽ lựa chọn bỏ bài.
Quân và Thành dù có thể nhận biết bài, nhưng Minh đã khéo léo gom ba lá bài của mình gọn lại với nhau, hai người kia chỉ có thể thấy được lá năm cơ trên đầu mà thôi. Nên nhất định cả hai không biết Minh đang giữ bài khắc chế bài của bọn họ.
Thấy Minh theo cược úp mà không xem bài, Loan cười hỏi:
- Ván này ông không xem bài nữa hả? Định theo cược úp đến bao giờ đây?
Minh nhìn Loan, mỉm cười, lắc đầu, nói:
- Mấy lần xem bài sớm đều đen quá, ván đáng ra ăn thì lại bỏ sớm, ván không được ăn thì lại theo rõ là sâu. Thế nên, ván này thử cược úp chờ người khác xem bài trước.
Câu trả lời của Minh liên quan đến mặt tâm linh may mắn, cũng quá phù hợp để trả lời câu hỏi Loan. Bởi vì cờ bạc còn được người ta gọi là đỏ đen mà.
Loan cười:
- Vậy ván này để tôi xem bài trước cho! Dù sao tôi cũng đã thắng ván trước rồi.
Loan cầm ba lá bài được chia cho mình lên, cẩn thận xem bài. Bài cô cũng không thấp, có một đôi mười, so với đôi năm ván trước thì cũng là cao hơn rồi.
Loan quyết định theo tố thêm vài vòng:
- Theo hai mươi triệu!
Thấy Loan đã xem bài mà vẫn theo, thằng Hoàng lên tiếng:
- May mắn hôm nay bị hai cô gái hút vào người hết rồi hay sao vậy? Em Nguyệt thì thắng liền hai ván. Giờ Loan xem bài xong mà không bỏ còn theo cược, vậy bài chắc chắn không phải bài rác rồi.
Loan cười. Những người khác trong bàn, có cả Minh và Nguyệt đều nhìn Loan, tuy không ai nói thêm gì, nhưng ngoài ba người biết bài, những người khác cũng đều khẳng định Loan có bài tốt.
Nguyệt thấy Loan đã xem bài, cũng nghĩ Loan có bài tốt, lượt cô bé ngay sau lượt của Loan, thế nên cũng chủ động xem bài:
- Chị Loan đã xem bài, vậy em cũng xem thử đã ạ!
Từ từ mở bài của mình, sảnh đồng chất tám chín mười rô hiện ra trước mặt. Nguyệt cảm tưởng như ba lá bài này đang phát sáng, trong mắt cô bé không còn gì ngoài ba lá bài này. Cô bé ảo tưởng rằng ván này mình sẽ thắng đậm. Tuy nhiên, dù bài có đẹp, Nguyệt vẫn phải nói có theo tố hay không theo cho cả bàn biết:
- Em cũng theo hai mươi triệu!
Nguyệt không cần hạ quyết tâm, mà tự nói với lòng mình rằng, dù ván này có tố to đến mức nào, cô cũng phải theo cược tới cuối cùng.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.