Minh lúc này bỗng nhiên lại không biết nói gì, hắn gật đầu thay cho lời đồng ý.
Tuy nhiên, ngoài Loan ra, bên cạnh Minh còn có Nguyệt. Hắn không phải kẻ háo sắc tà dâm, ít nhất là hiện giờ không phải. Cho nên hắn cũng chẳng hứng thú gì việc cân bằng cảm xúc hai cô gái ở bên cạnh.
Đối với Nguyệt, Minh không có tí suy nghĩ nào, hắn nói:
- Em tự gọi taxi về và quên chuyện hôm nay đi! Em còn trẻ, còn tương lai ở phía trước, đừng vì chút tiền bạc mà đánh đổi cả tương lai của mình.
Nói rồi, Minh dẫn Loan đi lấy xe, bỏ mặc Nguyệt ở lại một mình.
Nguyệt rất muốn đi theo, nhưng cô bé không có lí do nào để đi theo Minh cả. Đúng là Minh đã đứng ra trả nợ giúp cô, chỉ cần Minh yêu cầu, muốn cô làm gì cô cũng chịu, kể cả là làm chuyện đó. Nhưng câu nói vừa rồi của Minh, thể hiện hắn không cần cô, không muốn cô đi theo. Cô làm sao có thể mặt dày đi theo hắn được, dù sao cô vẫn là một cô bé chưa tròn hai mươi tuổi mà. Nguyệt cứ đứng đó, nhìn theo bóng lưng của người đàn ông mà cô bé cho rằng là đặc biệt nhất trên đời. Nước mắt cô bé đã chảy dài trên má từ lúc nào mà không có người lau đi.
Nếu là bình thường, dù có quay lưng đi, Minh có lẽ vẫn cảm nhận được nước mắt của Nguyệt đang rơi. Nhưng lúc này, hắn vẫn chưa làm rõ thứ tình cảm kì lạ mà hắn dành cho Loan, cho nên không còn tâm trí để tâm đến người khác nữa.
Minh lái xe đưa Loan về, mặc dù Loan ngồi ở ghế phụ bên cạnh Minh, nhưng suốt đoạn đường cả hai không nói với nhau câu nào, ngoài ban đầu Loan đưa địa chỉ nhà cho Minh. Điện thoại của Loan thì liên tục có cuộc gọi đến. Loan lại tắt máy không nghe.
Minh dừng xe trước cổng biệt thự nhà Loan, cả hai đều không xuống xe mà ngồi lại ở trong xe.
Minh không nói, vì hắn vẫn không biết phải nói gì, sợ rằng khi hắn nói ra thì Loan sẽ rời đi.
Loan thì khác, cô chủ động ngồi lại trên xe của Minh không xuống. Cô muốn nói chuyện với Minh, chỉ là cũng chưa biết phải nói gì. Suy nghĩ một lúc, Loan mới lên tiếng:
- Hôm nay ông may thật đấy, tôi thì rõ đen, bài toàn kém hơn người khác!
Minh cười không nói, Loan và nhóm bạn của cô chẳng có lấy một dân chuyên, kể cả hai tên gian lận Thành và Quân. Như vậy, chỉ cần Minh muốn thắng, Loan và những người khác làm sao có thể thắng được.
Loan thấy vậy lại nói tiếp:
- Hay hôm nào tôi với ông phối hợp, vặt hết tiền của bọn kia đi! TruyenLau
Minh lắc đầu:
- Bài bạc, mười sới bạc thì mười sới bịp, có thể không chơi thì đừng chơi!
Website TruyenLau.com
Minh không nói thẳng cho Loan biết Thành và Quân đánh dấu bài, hắn chỉ khuyên Loan sau này đừng có chơi nữa. Nếu Loan suy ngẫm lời của Minh và không sờ vào bài bạc nữa, thì đó là cái tốt. Còn nếu không, hiện tại quan hệ của hai người vẫn chưa đủ để hắn ra mặt giúp cô.
“ Cộc cộc cộc! ” cửa kính xe oto của Minh bị gõ, lúc nãy hắn cũng đã thấy có một cô gái đi ra từ cổng căn biệt thự nhà Loan. Có lẽ đó là chị em gái của Loan.
Bị làm phiền khi đang nói chuyện với Minh, Loan tỏ ra bực tức, xuống xe, nói: Website TruyenLau.com
- Phiền chết đi được! Chẳng phải tao về rồi ư? Gọi gọi gọi, suốt ngày gọi!
Minh lúc này cũng ra khỏi xe, một luồng gió lạnh thổi đến, thổi qua lưng hắn, không ngờ lại cho hắn cảm giác lạnh buốt sống lưng.
Cô gái đến đón Loan rất xinh, xinh hơn Loan, chỉ là cả hai không có nét gì giống nhau. Minh nghĩ rằng có lẽ là do một người giống bố và một người giống mẹ.
Chẳng qua, cô gái này lại có chút thiếu sức sống, khí sắc có vẻ nhợt nhạt. Giống như là người thiếu ngủ lâu ngày vậy.
Nhưng Minh không quan sát cô gái đó lâu, không phải vì phép lịch sự, mà là vì hắn đang nhìn lên tầng hai căn biệt thự nhà Loan.
Trên tầng hai căn biệt thự nhà Loan, một đứa trẻ sơ sinh toàn thân đầy máu đang nhìn Minh và cười. Nó giống hệt với đứa trẻ sơ sinh tà dị mà Minh từng gặp trong con ngõ vắng thành phố H khi hắn đi điều tra cái chết của Tôn Vân Phong. Không, Minh khẳng định không phải là giống hệt, mà chính xác là một.
Một giọng nữ nhỏ vang lên bên tai của Minh:
- Anh cũng nhìn thấy nó à?
Là cô gái ra đón Loan, lúc này Minh mới phát hiện Loan đã đi vào trong, chỉ còn hắn cùng cô gái này đứng đó. Minh không lên tiếng, chỉ nhìn cô gái.
Lúc này, hắn mới có thể đánh giá tổng quan cô gái trước mặt. Là một cô gái cao gầy, nhưng ngực lại rất phát triển, tuy rằng cô mặc một bộ đồ ngủ pijama rộng, nhưng bộ ngực của cô vẫn vươn cao, nhô ra ngoài. Phối hợp cùng với gương mặt xinh đẹp của cô, có lẽ đủ để khiến bao chàng trai phải say đắm.
Minh không trả lời câu hỏi của cô gái, vì hắn không chắc vừa rồi có phải hắn nghe nhầm không. Tiếng nói vừa rồi rất nhỏ, không phải kiểu nhỏ nhẹ của thiếu nữ, mà là kiểu thều thào yếu ớt của người bệnh.
Tinh thần và năm giác quan của hắn đã được luyện đến mức tối đa, đạt tới giới hạn của con người, không ngờ lúc này lại có thể không chắc chắn vào đôi tai của mình.
Nhưng không để Minh kịp lên tiếng phản ứng lại, đứa trẻ sơ sinh tà dị kia đã ngồi trên vai của cô gái, nói vào tai của cô bằng giọng nũng nịu:
- Mẹ ơi, con đói, cho con ăn!
Lúc này, Minh không còn nghi ngờ là mình nghe nhầm nữa. Hắn không trả lời câu hỏi của cô gái, bởi vì bây giờ cô gái đã có câu trả lời của mình rồi.
Cô gái dường như không quan tâm đến đứa trẻ sơ sinh tà dị đang ôm lấy cổ mình làm nũng. Mà nói với Minh:
- Người bình thường muốn nhìn thấy nó, phải được nó cho phép. Anh là được nó cho phép, hay anh không phải người bình thường?
Minh biết lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi, hắn đang gồng sức khắp cơ thể, để cơ thể không run lên, vì hắn biết, hắn đang sợ.
Câu trả lời cho câu hỏi của cô gái, hắn không biết trả lời như thế nào. Hắn không phải người bình thường, hắn hiện tại là một con người phi thường, người bình thường không thể nào so sánh được với hắn. Nhưng hắn biết, hắn là được đứa trẻ sơ sinh tà dị cho phép hắn nhìn thấy nó. Nếu không, hắn mà có năng lực nhìn thấy những thứ tà dị này, khi hắn ở trong nghĩa địa, có lẽ đã có thể nhìn thấy chị em Linh và Trang rồi.
Thấy cô gái không quan tâm đến mình mà chủ động nói chuyện với Minh, đứa trẻ tà dị tỏ ra ghen tức, kéo cổ cô gái xuống, giọng nói trở nên độc ác:
- Mẹ không được thiên vị như thế, mẹ phải yêu con nhất, con phải là đứa con mà mẹ yêu nhất, mẹ nói mẹ yêu con đi!
Bị đứa trẻ sơ sinh tà dị kéo cổ, cô gái không có sức chống đỡ, cổ của cô lệch hẳn sang một bên trước mắt của Minh. Cô gái vội vàng nói:
- Đúng đúng, mẹ yêu bảo bối nhất, vào nhà mẹ cho bảo bối ăn nhé!
Vừa nói, cô gái vừa đưa tay lên xoa vào người đứa trẻ sơ sinh tà dị, để dỗ dành nó. Sau khi đứa trẻ sơ sinh tà dị không kéo cổ cô gái nữa mà chỉ vòng tay ôm nhẹ cổ của cô, thì cô gái cũng chẳng quan tâm đến Minh nữa, quay người đi vào trong căn biệt thự, chỉ để lại một câu nói:
- Tôi tên là Thu! Vừa rồi Loan bị nó che mắt, không biết anh vẫn còn đứng ở đây. Chúng ta, có lẽ sẽ còn gặp lại nhau.
Minh nhìn theo bóng lưng cô gái đi vào trong qua một cánh cổng. Hắn thấy đứa trẻ sơ sinh tà dị lại quay người, nhìn về phía hắn mà cười. Minh thấy hai tay đứa trẻ biến hoá dài ra, bịt chặt hai lỗ tai của Thu lại, nó nói với Minh:
- Anh trai! Anh thấy mẹ của chúng mình có đẹp không? Anh có muốn yêu mẹ như là ba yêu mẹ không? Không! Anh không được yêu mẹ, mẹ là của một mình em thôi!
Nói rồi, đứa trẻ sơ sinh tà dị lại bỏ tay ra khỏi tai của Thu, nó cười nói:
- He he he, mẹ, con yêu mẹ!
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.