Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 78: Khí Chất

Là ánh trăng sáng một thời trong lòng của Minh. Chỉ là lần này, trong lòng của Minh không còn dậy sóng khi nghe thấy giọng của Phượng ở đầu dây bên kia nữa. Minh chỉ đáp lại khách sáo:

- Phượng à! Có chuyện gì không?

Ở đầu dây bên kia, Phượng nghe thấy giọng của Minh không còn tích cực vui vẻ như mọi khi cô gọi điện cho hắn, thay vào đó là sự trầm ổn của người đàn ông trưởng thành, thì có chút bất ngờ và hụt hẫng. Tuy nhiên, mục đích của cô gọi cho Minh cũng không phải chỉ để cảm nhận sự nhiệt tình của Minh dành cho cô:

- Cũng không có gì! Chỉ là lớp cấp hai bọn mình định tụ tập với nhau. Có mấy bạn cũng có chút sự nghiệp ở thành phố H, muốn mời mọi người ăn một bữa.

Phượng dù sao cũng là lớp trưởng của lớp cấp hai Minh học, cho nên việc thông báo liên hoan tụ tập toàn thể lớp vẫn luôn là cô.

Minh không để tâm đến việc hắn từng đi tù, hắn chỉ nghĩ cũng đã lâu rồi không gặp lại bạn cũ, cho nên đã đồng ý ngay:

- Ừ, tớ đang ở thành phố H, lớp mình gặp nhau hôm nào vậy?

Thấy Minh đồng ý, ở đầu dây bên kia, Phượng tỏ ra khá bất ngờ, chuyện Minh đi tù ở quê ai cũng biết, vốn cô đã xác định Minh sẽ tự ti vì chuyện đó mà từ chối, không ngờ hắn lại đồng ý dễ dàng như vậy. Phượng cũng là người giỏi che giấu cảm xúc, vẫn nói chuyện với Minh một cách bình thường qua điện thoại:

- Lớp mình hẹn vào tối thứ bảy tuần sau ở nhà hàng Linh Trang gần hồ tình yêu, cậu nhớ đến nhé!

Những gì Phượng nghĩ trong lòng, Minh không ở trước mặt cô nên không biết được, mà cho dù có biết, có lẽ lúc này hắn cũng chẳng quan tâm đến điều đó.

Nhà hàng Linh Trang chính là nhà hàng năm sao của hắn mở ra, đang để cho Lisa làm quản lí ở đó. Hắn mở nhà hàng này là để tưởng nhớ hai chị em Linh và Trang. Không ngờ lớp cấp hai của hắn lại chọn đúng nhà hàng của hắn để tụ tập gặp mặt. Minh cúp điện thoại mà quên không chào tạm biệt Phượng.
TruyenLau
Tối thứ bảy tuần sau lớp mới tụ tập gặp mặt, mà những phụ kiện với xe sang mà Minh muốn thì chỉ cần ba ngày là hắn đã có thể sở hữu gần như hoàn toàn, chỉ thiếu những thứ mà hắn cần các hãng phải sản xuất chế tác lại mà thôi. Quần áo, giầy dép và ví da hắn cũng tự thiết kế và tự may xong cho mình chỉ trong vài ngày. Cho nên chắc chắn rằng, đến khi gặp lại những người bạn thời cấp hai, Minh nhất định sẽ rất nổi bật.

Rất nhanh, đã đến tối ngày mà lớp cấp hai của Minh hẹn tụ tập gặp mặt. Người đứng ra tổ chức bữa tiệc gặp mặt ngày hôm nay là Phùng Văn Minh - người bạn cùng tên với Minh thời cấp hai, cùng với thằng Nam - thằng mà hồi còn đi học mà Minh rất ghét. Tuy nhiên, Minh của hiện tại lại chẳng để ý đến những cảm xúc vặt vãnh của thời trẻ trâu. Hắn chỉ nghĩ đơn giản là đã lâu không gặp những người bạn học cũ, bản thân cũng rảnh rỗi, thì đi gặp mặt mọi người một chút cũng chẳng sao.

Minh lái chiếc Maserati Levante Ultra Luxury của mình thẳng đến bãi đỗ xe của nhà hàng. Còn những người khác, dù đi xe riêng, hay đi ô tô du lịch chung của mấy người dưới quê thuê chung lên, đều đỗ xe ngoài cửa sảnh nhà hàng, để bảo vệ của nhà hàng giúp cất xe. Cho nên, không một người bạn cấp hai nào của Minh gặp được hắn ở bãi đỗ xe.

Minh đi về sảnh nhà hàng thì những người bạn cấp hai của hắn cũng đã đến đông đủ, chỉ có vài người có công việc ở xa là không đến được. Tính cả Minh thì chỉ có mười bảy người trong lớp, thêm cả những người mang theo vợ chồng con cái, cũng chỉ có hai mươi tám người đến.

Lớp cấp hai của Minh tổ chức tiệc ở ngay sảnh tầng một nhà hàng, đơn giản là vì hai người đứng ra tổ chức bữa tiệc gặp mặt này không đủ đẳng cấp để bao phòng riêng, kể cả phòng riêng đó chỉ là phòng thường của nhà hàng. TruyenLau.com

Nhà hàng năm sao thì trong thành phố H cũng không chỉ có duy nhất nhà hàng Linh Trang của Minh, nhưng nhà hàng năm sao đạt tiêu chuẩn ba sao Michelin trong thành phố H thì duy nhất chỉ có nhà hàng của Minh mà thôi.

Lễ tân sảnh của nhà hàng từ xa đã nhìn thấy Minh, đang định bước đến thì hắn đã ra hiệu cho cô bé không cần phải làm vậy. Thế nên cô bé lễ tân nhà hàng chỉ mở cửa cho Minh và chào Minh một câu: “ Nhà hàng Linh Trang xin chào! ” như bao vị khách khác.

Minh khi đó cũng gật đầu, nói với cô bé:

- Phiền em dẫn anh qua bàn của anh Phùng Văn Minh đã đặt trước!
Website TruyenLau.com
Cô bé lễ tân đáp:

- Dạ vâng! Mời anh đi theo em ạ!

Rồi cô bé đi trước dẫn đường cho Minh đến bàn của lớp cấp hai của hắn. Mặc dù chỉ cần nhìn một chút là đã có thể xác định được vị trí bàn tiệc của lớp cấp hai của Minh.

Tối nay vẫn còn sớm, nhà hàng vẫn chưa đông khách, hiện tại mới chỉ có ba bàn là đang đón khách mà thôi. Đều là bàn lớn, có đến năm mươi vị trí ngồi, nhưng chỉ có duy nhất bàn của lớp cấp hai của Minh là đông người, còn hai bàn kia, một bàn chỉ có hai nữ ngồi, một bàn là hai nữ một nam ngồi.

Khi Minh nhin đến bàn có hai nữ một nam, hắn khá bất ngờ, khi một trong hai người nữ đó lại là người quen của hắn, chị Nguyệt - con gái lớn của bác Cúc. Minh nhớ rõ ràng là chị Nguyệt vừa mới tốt nghiệp đại học và đang ở quê khi hắn vừa mới ra tù. Vậy mà mới chỉ trong thời gian ngắn, chị Nguyệt đã có thể ngồi trong nhà hàng đẳng cấp nhất thành phố H để ăn rồi. Minh vui cho chị Nguyệt của mình, nhưng hắn không bắt chuyện với cô, bởi vì hắn nghĩ rằng người chị họ này của hắn đã giữ khoảng cách với hắn vì chuyện hắn từng vào tù.

Khi Nguyệt nhìn thấy Minh, cô bé cũng khá bất ngờ, nhưng vẫn mỉm cười với Minh, không hề xa cách như những gì Minh nghĩ trong lòng, làm cho lòng Minh cảm thấy rất vui.

Tuy Minh để ý đến bàn của chị họ hắn đang ngồi, nhưng thứ gây chú ý nhất trong nhà hàng hiện nay lại là hai cô gái đang ngồi cùng nhau kia. Lúc Minh lướt qua nhìn hai cô nàng này, hắn cũng phải giật mình vì sự xinh đẹp của cả hai. Hắn cứ nghĩ Lisa đã chạm đến giới hạn của cái đẹp rồi, không ngờ so với hai cô gái này, Lisa vẫn kém hơn một chút.

Mà vẻ đẹp của Lisa đã không có bút mực nào có thể tả được, chứ đừng nói đến hai cô gái kia. Chỉ có thể nhận xét rằng, cả ba người đều là trời sinh mị thể, khiến cho tà niệm của mọi thằng đàn ông bị khuếch đại, mà mị lực của hai cô gái này cao hơn Lisa một chút.

Đáng tiếc, Minh lại không còn cái tà niệm đấy, nếu như gặp hai cô nàng này ở dịp khác, có lẽ hắn cũng sẽ ngoảnh đầu ngắm nhìn một lúc, tuy nhiên cái nhìn của hắn sẽ chỉ là ánh nhìn thưởng thức đối với cái đẹp mà thôi.

Minh đi theo sau lưng cô bé lễ tân, khí chất thanh lich kết hợp cùng sự nam tính từ người hắn toả ra cũng thu hút tất cả những ánh nhìn của mọi người khác giới với hắn đang trong sảnh nhà hàng, khiến cô bé lễ tân đi phía trước hắn đỏ mặt lên vì ngại.

Minh còn chưa đi đến bàn, khí chất mà hắn toả ra đã làm mê mẩn toàn bộ bạn học nữ cấp hai của hắn, kể cả những người đã có chồng. Điều này, vô tình khiến cho một số bạn học nam của hắn sinh lòng đố kị ghen ghét với hắn.

Phùng Minh khoác trên người là một bộ vest xám hàng hiệu sản xuất bởi công ty trong nước, đứng lên chào Minh:

- Minh! Cuối cùng cậu cũng đến rồi. Mọi người đều đã đến đông đủ, chỉ chờ có mỗi cậu thôi đấy!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu