Câu hỏi của Minh khiến năm thằng kia đứng hình. Vừa mấy tiếng trước, Minh còn cho đàn em kề đao vào cổ bọn chúng. Cả năm thằng hận không thể chém chết Minh, làm sao muốn để Minh vào chơi chung. Nhưng cả năm thằng này đều không có lá gan dám nói một tiếng “ không ”.
Cô gái váy đỏ tên Loan thì lại mỉm cười đồng ý:
- Đang chơi tiến lên, vẫn còn thiếu một chân, ông không ngại thì vào chơi chung với bọn tôi.
Trung tâm của cả nhóm đã lên tiếng, năm thằng kia dù có muốn phản đối lúc này cũng đã muộn rồi. Minh cầm ly Cocktail Blue Lagoon của mình đi tới, ngồi xuống cạnh cô gái váy đỏ.
Hắn mới chỉ biết cô gái váy đỏ này tên Loan, còn lại những người khác hắn vẫn chưa biết tên, thế nên vừa ngồi xuống, Minh đã lên tiếng:
- Giới thiệu một chút, mình tên Minh, năm nay hai chín tuổi!
Cả đám lại kinh ngạc nhìn hắn, bởi vì vẻ bề ngoài của hắn trông chỉ hai mốt hai hai tuổi, không ai nghĩ hắn đã gần ba mươi.
Sau đó, mọi người lần lượt cũng giới thiệu, năm thằng con trai bằng tuổi nhau, đều đã hai sáu tuổi, tên năm thằng là Quân - Hoàng - Trung - Kiên - Thành.
Loan thì nhỏ tuổi hơn, hai mươi ba tuổi, chỉ mới vừa tốt nghiệp đại học hơn một năm.
Cô gái còn lại, lúc trước Minh không chú ý, nhưng khi cô giới thiệu tên tuổi, hắn cũng nhìn thoáng qua một lát. Gương mặt khá xinh, so với Loan thì xinh hơn. Có thể là do cô bé trẻ hơn, mới mười bảy tuổi rưỡi. Cũng có thể do cô bé tên là Nguyệt, cùng tên với chị họ của Minh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mọi người giới thiệu xong thì cũng nên tiếp tục cuộc chơi. Bài bắt đầu được chia cho từng người. Nhóm chơi của Minh ngoài hắn và Loan thì có Hoàng và Thành.
Trước cả khi ngồi xuống, Minh mới chỉ nhìn thoáng qua, hắn đã biết cả hai bộ bài đều đã được đánh giấu. Trong bảy người này có người chơi gian, không chỉ có một người, ít nhất là có hai người.
Đáng tiếc, bọn họ chơi là tiến lên, nên dù có biết bài cũng không có nhiều lợi thế, thắng hay thua còn phải xem cách đánh của ba người cùng chơi.
Chẳng qua là Minh không ngờ lại có người chơi gian ở đây, thật đúng là mười sới bạc thì mười sới bịp, cho dù ở đâu cũng có thể gặp người chơi gian.
Năm mươi hai lá bài đã được chia đều cho mỗi người mười ba lá. Vì có sự tham gia của Minh, thế nên ván này tính lại là ván khởi đầu. Những bài đặc biệt như cầm một con rồng, có sáu đôi, năm đôi thông, hay tứ quý hai lại không được tính là tới trắng, mà vẫn phải chơi bình thường. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cờ bạc coi khí sắc, giàu nghèo coi số mạng. Mặc dù không phải người chia bài, cũng chưa ra chiêu gian lận, bài của Minh lại là bài đặc biệt trong đặc biệt. Không những lá ba bích nhỏ nhất để giành quyền đánh trước đang trong tay hắn, mười hai lá bài còn lại của hắn lại là mười hai lá bài lớn nhất bộ bài, tứ quý già, tứ quý át và tứ quý hai.
Minh vừa ra lá ba bích, Loan liền ra lá bảy cơ, Thành và Hoàng lại bỏ bài không theo. Thế nên, hắn trực tiếp ngửa bài ra, bắt cháy hai nhà.
TruyenLau.com
Nhìn thấy mười hai lá bài lớn nhất trong bộ bài, cả ba người chơi cùng Minh đều không nhịn được mà đồng thanh chửi thề:
- Con mẹ nó, ông may mắn vậy!
Minh chỉ nhếch miệng cười, sau đó thu bài lại, còn tiền ba người tự khắc phải tự giác nộp cho hắn. Chơi vui một triệu một lá, thua từ mười lá trở lên thì nhân hai, cháy nhân ba. Loan chỉ đánh được một lá nên phải đưa cho Minh hai mươi tư triệu. Thành và Hoàng đều cháy, mỗi người phải đưa cho Minh ba mươi chín triệu.
Mới qua ván đầu tiên, nhìn biểu cảm trong ánh mắt ba người, Minh đã xác định người đánh dấu bài ở đây là Thành. Đáng tiếc, Thành hôm nay đã gặp phải lão thiên trong những lão thiên, không cần đánh giấu bài, cũng có thể biết được bài. Hơn nữa, còn biết rõ hơn khi Minh không cần phải nhìn điểm đánh dấu mới có thể biết bài giống như Thành.
Không những biết bài, Minh còn dễ dàng có thể chia bài theo ý muốn của mình, hắn muốn để ai giữ lá bài nào, thì người đó nhất định giữ lá bài đó. Lần này, Minh chia cho Thành một con rồng. Nhưng người phía trước Thành là Loan lại cầm tứ quý hai, tới trắng trước. Khiến Thành chưa kịp vui đã lại phải chửi thề. Mà nóng là đại kị của cờ bạc, Thành hôm nay chắc chắn phải thua sạch túi.
Tuy rằng người chia bài là Loan, nhưng Minh muốn chơi gian tráo bài thì cũng chẳng cần phải động tay vào bài làm gì.
Nhấc ly Cocktail Blue Lagoon lên và nhâm nhi một ngụm nhỏ. Hương vị tươi mát chua chua ngọt ngọt của nước chanh tươi kết hợp cùng bluecuracao lại có thêm sự cay nhẹ của rượu vodka khiến vị giác của Minh được kích thích. Ngoài những nguyên liệu chủ đạo, Minh còn nếm ra được một chút hương dứa ngọt thanh. Bartender đã lựa chọn dứa để ép nước rất khéo.
Thưởng thức hương vị ly cocktail của mình xong, Minh làm ra vẻ thoả mãn đặt ly xuống bàn, cùng lúc với khi Loan đang chia bốn lá bài cuối. Chiêu “ Thâu thiên hoán nhật ” Minh chơi cực nhanh, đám gà con này làm sao có thể phát giác ra được.
Minh lại cho Thành một con rồng, hơn nữa còn là một con rồng đỏ đồng chất cơ, đáng tiếc ván trước Loan vừa tới trắng, ván này lại tính lại là ván khởi đầu.
Ba bích lại ở trong tay của Minh, tuy rằng có ba con ba, nhưng hắn lại chỉ ra đôi ba đen mà thôi.
Đôi ba của Minh vừa ra, Loan liền chặn đôi năm, Thành không có đôi nên phải bỏ lượt, đến Hoàng lại có đôi sáu. Minh ra đôi bảy, Loan bỏ lượt, Hoàng ra một đôi bồi. Minh lại chặn đôi già. Minh tiếp tục đánh đôi bốn, lần này cả Loan và Hoàng đều bỏ. Minh ra đôi át và đôi hai, cuối cùng là chốt lá ba rô giành chiến thắng, bắt cháy bài Thành.
Thật ra vẫn còn lại bốn đôi, cả Loan và Hoàng chia nhau giữ , nhưng cả hai đều phá lẻ xếp vào bộ dây chứ không xếp đôi. Tuy nhiên không bị bắt cháy giống như Thành, cả hai cũng chẳng tiếc gì đánh thêm một đôi, mặc dù Loan cũng phải nhân hai tiền thua.
Ba lần liên tiếp giữ bài đẹp mà lại không có cơ hội được chơi, Thành tức giận đập vào bàn một cái, làm đồ uống của cả bốn người sóng ra ngoài. Bảy người hai bàn đều đổ dồn ánh mắt về phía Thành.
Loan trừng mắt với Thành, hỏi:
- Sao đấy?
Mặc dù biết Thành thua nhiều cay cú, nhưng Loan vẫn hỏi khiến Thành càng cay hơn, quyết tâm phải thắng lại. Nhưng Thành biết, nay hắn khá đen, không thể tiếp tục chơi tiến lên nữa, phải chơi kim hoa hoặc liêng mới có thể phát huy tối đa lợi thế biết bài của hắn. Thành tức tối nói:
- Không chơi tiến lên nữa!
Sau đó, quay sang bàn bên cạnh, nói tiếp:
- Chơi xong chưa, sang đây chơi ba cây!
Bên kia vẫn đang chơi vui vẻ, chưa đến đoạn cao trào, thế nên khi nghe Thành nói vậy, thằng Quân đã đề nghị:
- Thôi hủy ván này, anh em gộp lại chơi ba cây chung cho vui.
Ba người còn lại bàn bên cũng vui vẻ bỏ bài để gộp bàn với bàn của Minh.
Minh thì chả quan tâm chơi cái gì, chơi gì thì hắn cũng vẫn là người chiến thắng cuối cùng mà thôi. Thế nên vừa thu tiền, vừa thu lại bài, vừa xào bài vừa đợi hai bàn gộp lại với nhau.
Xác định hai tay gian mới vào nghề Thành và Quân có lẽ sẽ chơi cái trò “ Nhị quỷ khiêng kiệu ”, Minh chỉ cười thầm trong lòng và bắt đầu chia bài.
Mới chỉ ván đầu tiên, Minh cố tình chia cho tất cả mọi người đều là bài rác, bài cao nhất cũng chỉ là đôi già của Thành. Ý định để cho Thành ăn nhỏ trước ván đầu.
( Bài kim hoa hay ba cây phương bắc luật chơi tác đã nói qua ở các chương trước, nếu đọc giả không nhớ có thể tìm đọc lại phần Minh chiếm thành phố B, hoặc vào google để tra )
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.