Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 142: Sự Thất Thố Của Người Đàn Ông Bản Lĩnh

Minh cùng Lê Sương Vũ đi vào casino lớn nhất thành phố H – casino TD. Rất nhanh đã có người thông báo cho ông chủ Hoa – ông chủ trên danh nghĩa của casino TD.



Minh khi nhìn thấy ông chủ Hoa chạy đến, hắn trừng mắt, không muốn để ông ta tiếp cận. Ông chủ Hoa là người thông minh, hiểu cái trừng mắt ấy của Minh là có ý gì, thế nên ông ta ngay lập tức quay người rời đi.



Lê Sương Vũ nói nhỏ với Minh:



- Anh không hoá trang sao?



Minh kì lạ hỏi cô:



- Sao lại phải hoá trang?



Lê Sương Vũ thản nhiên đáp: TruyenLau.com



- Chẳng phải các lão thiên như anh trước khi bước vào sòng bạc đều phải hoá trang sao?



TruyenLau

Casino nào cũng đều sợ những lão thiên đến phá sòng, cho nên khi biết các lão thiên đến, họ có thể tiếp đón nồng nhiệt, chứ nhất quyết không để lão thiên ngồi vào bàn. Nhưng mục đích của các lão thiên đến casino đâu phải để hưởng thụ sự tiếp đón. Với bọn họ, casino là chỗ kiếm tiền chứ không phải nơi nghỉ dưỡng. Thế nên các lão thiên trước khi vào casino, để tránh bị nhận ra, đều hoá trang trước.



Minh thì khác, chả có casino nào dám cản hắn, nhưng hắn cũng chẳng cần phải vào casino kiếm tiền để làm gì. Thế nên hắn cứ tự do mà tới thôi.



Còn đối với câu hỏi của Lê Sương Vũ, hắn không trả lời, mà hỏi sang việc chính đêm nay: TruyenLau.com



- Em muốn chơi trò gì?



Lê Sương Vũ không thắc mắc nữa, mà trả lời câu hỏi của Minh:



- Có vẻ như em đoán sai rồi, anh không phải lão thiên! Em cũng không phải lão thiên. Nhưng em biết đếm bài. Vào casino thì phải kiếm tiền chứ, chúng ta chơi Blackjack đi.



Minh cười nhẹ, không phản đối lời của Lê Sương Vũ. Cô muốn chơi thì hắn để cô chơi, miễn sao cô cảm thấy vui khi ở bên hắn là được. Còn hắn, hắn khẳng định nhận định trước đó của hắn rằng Lê Sương Vũ không biết chơi bịp là đúng, hắn âm thầm trừ điểm Lê Sương Vũ trong lòng mình. Hắn không thích con gái mê cờ bạc. Nếu Lê Sương Vũ cũng là lão thiên, vậy chứng tỏ cô có thể kiếm tiền từ cờ bạc, như vậy sẽ tính là làm việc, là đầu tư. Nhưng Lê Sương Vũ lại không phải là lão thiên, dựa vào đếm bài đúng là có thể thắng nhiều hơn thua, nhưng bản chất vẫn mà một con bạc, vẫn không thể nắm chắc chiến thắng ở trong tay mình, vẫn có thể thua hết tất cả trong sòng bạc một khi đã mất kiểm soát.



Hai người cùng nhau đổi chip, ngồi vào một bàn blackjack. Minh không chơi gian, hắn chỉ cần dựa vào khả năng ghi nhớ bài đã hoàn toàn có thể giành chiến thắng rồi. Còn Lê Sương Vũ, cô liên tục đặt cược mức nhỏ nhất để đếm bài, đợi khi đảm bảo tỉ lệ thắng cao hơn thì cô mới đặt lớn.



Minh đột nhiên nảy ra ý định để cho Lê Sương Vũ phải thua, xem xem một cô gái có khí chất cao quý như cô, có giữ được bình tĩnh khi chơi bài thua liên tục hay không?



Dealer chia bài, Lê Sương Vũ nhận được lá bồi tép, hắn nhận được lá già rô, còn dealer chỉ có lá bốn tép.



Tiếp theo, Lê Sương Vũ nhận được lá chín cơ, được mười chín điểm. Minh nhận được lá bảy tép, được mười bảy điểm. Lê Sương Vũ không tiếp tục kéo bài, nhưng Minh lại ra hiệu cho dealer rằng hắn muốn kéo bài. Dealer chia cho hắn lá chín bích, quá hai mươi mốt điểm, hắn thua. Nhưng mục đích của hắn đâu phải là thắng tiền, mục đích của hắn là để dealer thắng Lê Sương Vũ.



Dealer kéo lá đầu tiên, là mười rô, nếu vừa rồi Minh không kéo bài, nhà cái đã vượt hai mươi mốt điểm rồi. Dealer không giấu được nụ cười trên môi, tiếp tục kéo bài, là lá sáu cơ, nhà cái hai mươi điểm, thắng hết!



Lê Sương Vũ vẫn giữ được bình tĩnh vì mới thua một ván nằm ngoài tính toán của cô. Cô quay ra nói với Minh:



- Mười bảy điểm là cao lắm rồi, sao anh rút bài làm gì?



Minh giả bộ cười xấu hổ, lên tiếng:



- Anh muốn kéo được hai mốt điểm, để ván sau anh sẽ chú ý!



Lê Sương Vũ không nói với hắn nữa, ra hiệu cho dealer chia bài.



Lần này, Lê Sương Vũ được lá tám cơ, Minh lại được lá át cơ, nhà cái được lá sáu bích. Dealer chia bài, Lê Sương Vũ nhận lá đầm rô, tổng mười tám điểm, cô không kéo thêm. Minh lại nhận thêm được lá một lá át cơ, vậy là hắn có hai lá át cơ, nếu để nguyên hắn chắc chắn sẽ thắng. Nhưng Minh lại ra hiệu cho dealer chia bài ra hai cửa. Hắn nhận được một lá già tép và một lá bồi cơ, cả hai cửa đều là blackjack.



Đến lượt nhà cái, dealer lấy lá đầu tiên, là lá năm tép, nhà cái mười một điểm phải rút thêm bài, lá thứ hai lại là lá năm rô, nhà cái mười sáu điểm phải rút thêm bài, lá thứ ba là là bốn cơ, nhà cái hai mươi điểm, thắng cửa của Lê Sương Vũ...





Liên tục mười ván liền, Minh tuy không chơi gian, nhưng dựa vào việc hắn nhớ hết toàn bộ vị trí từng lá bài của tám bộ bài được xào với nhau, đã để Lê Sương Vũ thua tám trên mười ván cược.



Đến ván thứ mười một, đột nhiên Minh lại cảm thấy lạnh sống lưng, có một luồng sát khí đang hướng về hắn. Hắn không chú ý đến ván bài nữa, vì hắn chắc chắn ván này cả hắn và Lê Sương Vũ đều được blackjack, nhà cái chắc chắn sẽ phải thua. Hắn nhìn về nơi luồng sát khí tỏa ra. Rất dễ để Minh xác định được ai đang hướng về hắn mà tỏa sát khí, bởi kẻ đó không những không che dấu, kẻ đó còn rất nổi bật ở trong casino.



Một người đàn ông mặc áo chàm đen, tay cầm một chiếc ô giấy, trong ô có treo một lá cờ nhỏ in hình Địa Tạng Vương Bồ Tát, đang chơi ở một bàn tài xỉu không xa bàn blackjack của Minh và Lê Sương Vũ. Chính là người mà trước đây cùng linh hồn con quỷ mà ông Khang nuôi đụng độ với hắn trong con hẻm nhỏ. Xung quanh ông ta, theo Minh đếm được có đến chín trăm chín mươi chín linh hồn tiểu quỷ.



Minh nhếch miệng cười khẩy, hắn biết sau khi hắn tiêu diệt con quỷ do ông Khang nuôi, thì chắc chắn người đàn ông này sẽ tìm đến trả thù. Nhưng hắn cũng không ngờ ông ta lại đến sớm như vậy.



Ông ta đã thể hiện rõ sát ý hướng về phía Minh, thì Minh cũng chẳng phải nương tay với ông ta để làm gì. Hắn trừng mắt, “ Thiên Môn Ảo Thuật ” được thi triển, hướng về người đàn ông mặc áo chàm đen cùng chín trăm chín mươi chín linh hồn quỷ đi theo ông ta.



Trúng phải “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của Minh, người đàn ông mặc áo chàm đen cùng chín trăm chín mươi chín con quỷ của ông ta trở nên kinh hãi, ôm đầu của mình.



Minh không ra tay ngay lúc này, không phải vì trong casino còn có rất nhiều người, mà bởi vì bên cạnh hắn còn có Lê Sương Vũ – đối tượng mà hắn đang tìm hiểu.



Minh quay sang Lê Sương Vũ ở bên cạnh, cô đang vui vẻ thu lại chíp vừa thắng được, đang chuẩn bị đặt chip cho ván mới, Minh đã lên tiếng:



- Muộn rồi, anh đưa em về!



Tinh thần Lê Sương Vũ tuy chưa bị cuốn vào bàn cược. Nhưng hôm nay thua nhiều thắng ít, nên cô chưa muốn rời đi:



- Mới chơi được mấy ván mà! Để em gỡ thêm vài ván nữa!



Minh ngay lập tức quát to:



- Đi về!



Lê Sương Vũ kinh ngạc vì tiếng quát của Minh, cô còn chưa kịp tỉnh lại đã bị hắn nắm tay kéo đi. Lúc này, cô không cố thoát ra khỏi hắn, bởi cô biết, một người đàn ông mang khí chất điềm tĩnh và tự tin vì thân mang đầy bản lĩnh như hắn sẽ không dễ gì mà quát lớn như vậy.



Minh kéo tay Lê Sương Vũ đi ra khỏi casino TD, chiếc bently của hắn cũng được bảo vệ sảnh lái đến ngay lập tức. Hắn vẫn không nói thêm lời nào, mở cửa cho Lê Sương Vũ lên xe, rồi lái xe đưa cô trở về khách sạn thành phố.



Minh đi theo Lê Sương Vũ lên tận phòng. Lê Sương Vũ chắc chắn sẽ không để hắn vào phòng của mình, cô nhẹ nhàng nói với hắn:



- Về đi!



Giọng nói dịu dàng của Lê Sương Vũ làm tâm của Minh cũng dịu lại. Hắn nhìn cô, nói bằng giọng chân thành:



- Em chuẩn bị đi! Anh sẽ liên hệ chuyên cơ riêng, đưa em về nước CL trong thời gian sớm nhất! Đợi anh xong việc ở đây, sẽ đến nước CL để tìm em!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu