Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 157: Lần Đầu Thất Bại Với Đồ Ăn

Minh tỉnh lại trong một căn nhà đất, hắn đang nằm trên một chiếc giường trúc, đầu hắn liên tục kêu ong ong, toàn thân hắn đau nhức không cử động được. Lần đầu tiên trong cuộc đời, hắn ở vào tình cảnh thê thảm thế này. Cho dù trải qua trận chào buồng khi hắn vừa vào tù cũng không thảm hại như vậy.



Minh mở mắt quan sát xung quanh được một lúc, hắn lại ngất đi vì tinh thần hắn vẫn còn rất yếu. May mà đã quen với việc thiền định mọi lúc, lần này dù ngất đi, cơ thể hắn vẫn tự động rơi vào trạng thái thiền chứ không phải trạng thái chết giả nữa.



Trước khi Minh ngất đi, hắn có nhìn thấy một cô gái nông thôn, nhan sắc thô kệch đi vào trong căn nhà đất. Chỉ là, hắn quá mệt, tinh thần không chống đỡ nổi nữa nên chẳng thể làm gì được.



Ở trong trạng thái thiền, Minh cảm nhận được rằng hắn đang được người khác chăm sóc, không hề cảm thấy nguy hiểm, cho nên tinh thần của hắn không cưỡng ép hắn phải tỉnh lại, mà cứ để hắn ngủ thiền cho đến khi tinh thần của hắn hoàn toàn bình phục.



Và lần tỉnh dậy thứ hai của Minh đã là nửa tháng sau. Sói Ba Đầu, chị họ của hắn và cô bé Huệ đang ở bên cạnh chăm sóc cho hắn. Chỉ là, hắn vẫn ở trong căn nhà đất này, vẫn nằm trên chiếc giường trúc này. Cô gái nông thôn có nhan sắc thô kệch cũng ở đây.



Thấy hắn tỉnh lại, tất cả mọi người đều tỏ ra vui mừng, người vui mừng nhất lại là cô gái nông thôn kia – người mà Minh không hề biết là ai. Cô gái chạy đến bên cạnh Minh, vui vẻ nói:
TruyenLau


- Anh tỉnh rồi!


Website TruyenLau.com
Minh nhìn thấy được sự vui vẻ trong sáng trong ánh mắt của cô bé. Ánh mắt ấy nhìn hắn không hề có một chút toan tính nào. Điều đó làm Minh thấy vô cùng kì lạ, tuy nhiên hắn vẫn gật đầu với cô gái đó.



Cô gái thấy Minh gật đầu lại càng cười tươi hơn, gương mặt cô gái không được xinh đẹp, khi cười lên lại trông càng xấu xí hơn, nhưng Minh nhìn vào lại thấy rất đáng yêu. Cô gái chỉ vào ba người còn lại trong nhà, cô nói:


TruyenLau.com
- Bọn họ nói bọn họ là người quen của anh!



Minh lại gật đầu. Hắn thấy cô gái nông thôn trước mặt đang vui thì cảm xúc bỗng nhiên lại tụt xuống theo cái gật đầu của hắn, gương mặt cô thoáng qua một nét buồn man mác. Hắn nhìn biểu hiện của cô gái nông thôn, hắn đoán được là cô gái này đã cứu hắn và mang hắn về nhà để chăm sóc. Và trong thời gian hắn hôn mê, người của hắn đã tìm được tới đây, muốn đưa hắn đi, nhưng cô gái này đã không đồng ý.



Cô gái nông thôn ngây thơ không kém gì Huệ, cô hỏi Minh:



- Anh phải đi cùng bọn họ sao?



Minh lại gật đầu, hắn tất nhiên phải đi, dù người của hắn có tìm được đến đây hay không. Bởi nơi đây, không phải nơi hắn thuộc về.



Cô gái nông thôn liền bật người dậy, chạy ra khỏi nhà, đầu không ngoảnh lại. Minh nhìn theo bóng lưng cô gái chạy đi, hắn biết cô ấy đang khóc, nhưng hắn cũng chẳng thay đổi được điều gì. Minh thở dài một hơi, hắn nói với ba người kia:



- Anh Nam! Anh đưa chị Nguyệt về trước đi! Tôi và Huệ sẽ ở lại đây một thời gian!



Sói Ba Đầu trước giờ luôn nghe theo lời Minh, lần này cũng không ngoại lệ:



- Vâng, thưa thiếu gia!



Nguyệt vẫn luôn coi Minh là người thân, rất muốn ở lại chăm sóc hắn, nhưng cô cũng tin tưởng vào năng lực của hắn, cho nên cô chỉ dặn dò:



- Em nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé!



Minh gật đầu cho xong chuyện, để Sói Ba Đầu đưa chị họ của hắn đi. Lúc này Minh mới lên tiếng nói với Huệ:



- Em gái, có thể nói cho anh nghe là đã có chuyện gì xảy ra không?



Huệ đến ngồi bên cạnh chiếc giường trúc Minh đang nằm, cô bé biết Minh là một người thông minh và rất lợi hại, biết Minh đã đoán được đại khái vấn đề, nhưng chi tiết mọi chuyện ra làm sao thì vẫn cần cô bé kể cho hắn mới được:



- Một tuần sau khi em cùng chị Nguyệt đến thành phố H mà anh vẫn chưa trở lại, điện thoại cũng không liên lạc được. Thế nên, chị Nguyệt đã điều động nhân lực đi tìm anh. Mười ngày trước, một thuộc hạ của chị Nguyệt tìm được anh ở đây và thông báo cho chị ấy. Bọn em liền ngay lập tức tìm đường đến đây. Chỉ là, cô gái vừa rồi cùng dân làng ở đây không cho mọi người mang anh đi. Họ nói anh là chồng của cô gái đó.



Minh lại gật đầu, cả hắn và Huệ đều hiểu rằng, ở những nơi vùng núi hẻo lánh, tục lệ bắt chồng bắt vợ vẫn còn. Cô gái nông thôn kia mang Minh về đây, trong mắt cô ấy và dân làng thì hắn chính là chồng của cô ấy. Đây là tục lệ ở nơi đây, hắn hay Huệ đều không thay đổi được. Nhưng nếu hắn và Huệ muốn rời đi, nơi đây không người cản được.



Minh sẽ rời đi, nhưng không phải lúc này, cô gái nông thôn kia đã cứu hắn, hắn cần trả ơn cho cô ấy trước.



Dù cơ thể vẫn đang rã rời, dù xương cốt vẫn đang nhức nhối, dù cơ bắp vẫn đang truyền tới những trận đau nhói, Minh vẫn đứng dậy, đi ra khỏi giường.



Huệ muốn chạy tới đỡ Minh, nhưng Minh lại dơ tay lên, ra hiệu cho cô bé là hắn có thể tự lo được. Hắn nói với Huệ:



- Giúp anh tìm cô gái ấy về đây! Anh đi chuẩn bị cơm trưa!



Huệ gật đầu với Minh, cô bé lập tức đi ra khỏi căn nhà đất, đi tìm cô gái nông thôn chủ của căn nhà này. Còn Minh, hắn không vội xuống bếp, mà hắn ra sân, tập toàn bộ “ Hoàng Cực Công ” một lượt, dù cơ thể có đau đớn nhức nhối như thế nào thì hắn cũng vẫn phải kiên trì. Bởi hắn biết, trong thời gian hắn bị thương và hôn mê, hắn đã thụt lùi rồi.



Minh luyện xong một lượt, hắn lại đi vệ sinh cá nhân cho cơ thể sạch sẽ, sau đó hắn mới chịu xuống bếp nấu ăn.



Trong nhà bếp chỉ có gạo và thịt thú rừng khô, không hề có rau. May mà gia vị vẫn rất đầy đủ. Minh liền ra vườn. Không ngờ trong vườn của cô gái nông thôn này lại đầy đủ đến vậy. Hắn hái năm quả mướp hương, một mớ rau ngót rừng, một mớ rau tầm bóp và các loại gia vị như hành tỏi ớt.



Khi đã có đủ nguyên liệu, Minh không chê dụng cụ nhà bếp đơn sơ, hắn nhóm lửa, ở trong bếp bắt đầu thể hiện tài năng nấu nướng của mình. Và khi hắn xào xong món cuối, cũng là lúc Huệ đưa cô gái nông thôn trở về.



Minh nhìn hai cô gái trở về cùng nhau, hắn mỉm cười, lên tiếng:



- Cả hai rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm! Đúng lúc anh vừa mới nấu cơm xong.



Cô gái nông thôn không nói gì, chỉ ngoan ngoãn làm theo lời Minh. Còn Huệ thì đáp “ dạ ” một tiếng rồi cũng ngoan ngoãn làm theo lời Minh.



Ba người dùng bữa với nhau trong im lặng, mặc dù cơm canh Minh chuẩn bị rất ngon. Huệ rất muốn nói chuyện, nhưng Minh không lên tiếng, cô bé cũng không biết phải nói gì. Cô gái nông thôn cũng vậy, cô ấy vẫn cứ nghĩ Minh và Huệ là một đôi, trong lòng buồn bã, không biết làm gì ngoài việc cắm đầu vào ăn.



Tiếc thay cho những món ăn ngon mang đẳng cấp thế giới Minh làm ra lại không được người ăn thưởng thức. Đây cũng là lần đầu tiên mà Minh nhìn thấy các món ăn mình làm không gây chấn động lòng người. Hắn vốn dĩ định lợi dụng tâm trạng vui vẻ của cô gái nông thôn khi ăn đồ ăn hắn làm, để nói chuyện với cô. Nhưng lúc này, hắn lại chỉ có thể như những chàng trai bình thường, không biết cách nói chuyện, nói ra những câu nói vụng về. Hắn lên tiếng nói cô gái nông thôn:



- Cảm ơn em!



Minh lên tiếng bất ngờ trong lúc ba người im lặng ăn uống, làm hai cô gái đang ăn phải ngẩng mặt lên nhìn hắn. Hắn lại nhìn thẳng vào mắt cô gái nông thôn, mỉm cười nhẹ, nói một cách rất chân thành:



- Cảm ơn em vì đã cứu anh! Anh tên là Minh, anh còn chưa biết tên em là gì?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu