Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 116: Hồng Diệp Ra Tay

Những lời Hai Cơ nói, Minh không hoàn toàn tin là thật. Bởi hắn biết, nếu Hai Cơ muốn điều tra cái chết của bố Lục Nam khi đó. Dù không điều tra ra được, cũng có thể đoán được một chút gì đó, chứ không thể hoàn toàn chẳng biết gì như ông ta nói được. Và hắn cũng tin tưởng cả Lục Nam và Hai Cơ đều hiểu điều này, hai người là đang diễn với nhau mà thôi.

Đến cuối cùng, ai là người diễn sâu hơn, chỉ có thời gian mới trả lời được.

Hai Cơ rời đi, Minh cùng Lục Nam cũng chuẩn bị để trở về. Ở thành phố H, vẫn còn chuyện chờ hắn về giải quyết.

Mất thêm một ngày để Minh và Lục Nam về lại thành phố H.

Sáu giờ tối, trong ngôi biệt thự riêng của Minh, hắn đang nghe Hồng Diệp báo cáo kết quả nhiệm vụ mà hắn giao cho cậu ta:

- Thiếu gia, xin lỗi cậu! Nhiệm vụ cậu giao cho tôi, tôi không thể hoàn thành!

Minh gật đầu, gương mặt hắn vẫn rất hoà ái, đợi Hồng Diệp nói tiếp:

- Những thông tin dễ dàng tìm được là, phía sau tiểu thư Loan là hai tập đoàn do ông nội và ông ngoại của tiểu thư đại diện. Chẳng qua đấy chỉ là trên danh nghĩa mà thôi, còn người thực sự nắm quyền hiện nay là bố của tiểu thư Loan. Tên là Vũ Văn Khang. Nhưng khi tôi cho người điều tra sâu hơn về ông ta, tất cả người mà tôi phái đi đều chết một cách kì lạ. Kết quả là chẳng điều tra được gì, đến cả tấm ảnh của ông ta cũng không chụp được.

Minh gật đầu, hắn đoán rằng là do thứ dơ bẩn đó. Mà người bình thường, làm sao có thể làm gì được thứ dơ bẩn đó chứ!

Minh hiện tại, giống như là vua của thành phố H này vậy, bất kể là ông lớn nào trong thành phố H cũng đều phải cúi đầu trước hắn. Vậy mà, khi Hồng Diệp thay hắn đi điều tra về Loan, lại không có kết quả. Thứ dơ bẩn đó, thật sự đáng sợ.

Minh lên tiếng:

- Được rồi! Tôi đã về rồi, chuyện này cứ giao lại cho tôi.

Hồng Diệp cúi đầu, đáp:

- Vâng!

Minh tiến đến, vỗ vai Hồng Diệp, nói:

- Không cần tự trách! Tôi đoán được nguyên nhân cậu không điều tra được gì rồi. Qua nhà hàng dùng bữa với tôi nhé!

Minh cùng Hồng Diệp lại đi đến nhà hàng Linh Trang. Không phải vì hắn muốn ăn tại nhà hàng, mà là vì Loan. Khi cô biết hắn đã về thành phố H, cô cũng đã gửi cho hắn tấm ảnh khoe mình cùng Thu đang ăn ở nhà hàng của hắn.

Minh kéo theo Hồng Diệp đến, là để cậu ta thu hút sự chú ý của Thu, khi đó hắn cùng với Loan sẽ có thể nói chuyện riêng với nhau.
TruyenLau.com
Đến nhà hàng, Minh lại không trực tiếp đến tìm Loan và Thu, mà dẫn theo Hồng Diệp đi cửa sau lên tầng hai, nơi mà Loan và Thu chưa đủ đẳng cấp để đặt chân đến.

Minh chọn một bàn giúp hắn có thể quan sát Loan và Thu dễ dàng, nhưng hai cô lại không thể nhìn thấy được hắn.

Đôi tai của người trong thiên môn rất thính, có thể loại bỏ tạp âm xung quanh để tập chung nghe những gì mình muốn nghe. Dù ở khoảng cách xa, nhưng cả Minh và Hồng Diệp đều nghe rõ những gì Loan và Thu đang nói với nhau. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thu đã ăn xong, lại thấy Loan cứ nhìn ngó xung quanh, bèn lên tiếng:

- Chắc anh ấy ăn rồi. Nên sẽ không tới đâu. Em tập trung vào ăn đi. Nếu muốn gặp anh ấy, thì chút nữa rủ anh ấy đi làm vài ly cũng được.

Loan nghe Thu nói vậy, tỏ ra hơi thất vọng, cũng chẳng buồn động đũa nữa, nói với Thu:

- Để em nhắn tin cho anh ấy!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh nghe Loan xưng em với Thu, lòng hắn có chút vui vẻ. Còn nhớ ngày đầu tiên hắn và Loan gặp nhau, khi đưa Loan về, hắn thấy Loan nói chuyện không hề có tí nào là tôn trọng Thu cả. Vậy mà mới mấy hôm không gặp, Loan đã thay đổi, không còn là cô tiểu thư kênh kiệu thiếu tôn trọng người khác. Hắn đoán có lẽ là vì hắn, nên Loan mới thay đổi thành một con người khác tốt hơn.

Tin nhắn của Loan gửi vào trong điện thoại của hắn: “ Anh chắc là ăn tối rồi nhỉ? Chút nữa cùng uống vài ly nhé! ”.

Minh cũng không định xuống tầng một dùng bữa cùng Loan và Thu. Hắn cùng Hồng Diệp ngồi ăn trên tầng hai, tiếp tục quan sát hai cô gái nói chuyện với nhau.

Minh chỉ vào Thu, nói với Hồng Diệp:

- Cô gái xinh đẹp mặc váy dài trắng phối nâu kia giao cho cậu! Chút nữa tôi muốn được riêng tư với cô gái còn lại.

Hồng Diệp vỗ ngực, tự hào nói:

- Thiếu gia cứ yên tâm! Hồng Diệp tôi dù sao cũng là cao thủ tình trường mà!

Minh nhìn thẳng vào mắt Hồng Diệp, cười nhếch miệng, sát khí lạnh lẽo toả ra, khiến cậu ta lạnh sống lưng, không hiểu mình đã nói sai ở đâu.

Minh lên tiếng:

- Tôi không quan tâm quá khứ của cậu như thế nào. Nhưng nếu cậu mà khiến chị tôi phải khổ. Lúc đó đừng trách tôi không niệm tình.

Hồng Diệp biết lúc này có nói gì cũng là thừa, cho nên chọn cách dùng tâm để chứng minh. Đôi mắt cậu ta nhìn thẳng mắt Minh. Đáp trả ánh mắt mang theo sát khí của Minh, là ánh mắt mang theo tất cả sự chân thành của Hồng Diệp.

Minh không hề thu sát khí của mình lại, đôi mắt hắn như bắn ra tinh quang, chiếu thẳng vào mắt của Hồng Diệp. Nếu là người khác không phải Hồng Diệp, chỉ ánh mắt chân thành khi nãy là đã quá đủ. Nhưng Hồng Diệp thì khác, cậu ta là cao thủ tình trường, lại còn lại một lão thiên tính kế cả thiên hạ, cậu ta quá am hiểu cách dùng tình yêu để đánh cắp trái tim người khác rồi. Thế nên, Minh phải dùng ánh mắt của mình, nhìn thấu tâm can của Hồng Diệp trước.

Sau khi cảm nhận được tình cảm mà Hồng Diệp dành cho chị họ của mình là thật lòng, Minh lúc này mới thu ánh mắt cùng sát khí của mình về, tiếp tục dùng bữa cùng Hồng Diệp để chờ hai cô gái Loan và Thu rời đi thì bám theo.

Dùng bữa tại nhà hàng Linh Trang xong, vẫn chưa thấy Minh xuất hiện, Loan và Thu liền thanh toán rồi rời đi.

Minh cùng Hồng Diệp ở trên tầng hai quan sát, thấy hai người muốn rời đi cũng không vội bám theo. Bởi tai mắt của Minh đã được Hồng Diệp thay hắn cài cắm gần như toàn bộ thành phố H rồi.

Loan và Thu sau khi rời khỏi nhà hàng Linh Trang, thì lái xe đến một quán rượu nhỏ do người trong nước mở.

Minh biết quán rượu này, chủ quán có chút quan hệ với ông Thành - giám sát trại giam thành phố H. Và tất nhiên, do có quan hệ ở trong thành phố H, tuy chỉ là một quán rượu nhỏ, nhưng trong quán bán đều là rượu chất lượng, thế nên khách quen của quán, đều là những người có gu, chứ không phải mấy loại phông bạt đua đòi. Minh nhớ rằng, trong quán có một bộ sưu tập Craft Irish whisky Co. The Emerald Isle Collection chỉ để trưng bày chứ không bán. Và một chai Dictador M-City Golden Cities, lần đầu Minh tới đây cùng ông Thành đã được chủ quán mang chai rượu này ra đón tiếp.

Loan cùng Thu vào quán ngồi được năm phút thì Minh cùng Hồng Diệp lại một lần nữa vào bằng cửa sau, hai chàng trai ở trong một góc tối trong quán, quan sát hai người.

Đợi thêm mười phút, khi Thu đứng dậy định đi đâu đó, Hồng Diệp không cần đợi Minh ra hiệu, đã lập tức hành động.

Bằng một cách cố ý, Hồng Diệp đã khiến Thu như vô tình đi ngang và va vào cậu. Hồng Diệp giả và ngã xuống, kêu “ Á... ” một tiếng. Thu liền vội vàng lên tiếng xin lỗi:

- Xin lỗi... Tôi không có cố ý... Xin lỗi...

Hồng Diệp được Thu đỡ dậy, giọng thì ra vẻ trách móc, nhưng những lời nói ra lại khiến Thu phải sững sờ:

- Xinh gái! Em đi đường không nhìn đường à? Em có biết em đâm vào tim anh rồi không?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu