Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 79: Thăm Dò



Mục đích của Phùng Minh là khiến Minh phải mở miệng nói câu xin lỗi vì đã để mọi người chờ.

Nhưng Minh lại như không quan tâm đến điều đó, dơ tay trái lên, nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay thương hiệu Vacheron Constantin của mình, thấy còn chưa đến giờ hẹn, Minh nói:

- Tôi đã đến sớm, mà mọi người còn đến sớm hơn!

Dứt lời, Minh ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Kỳ - cậu bạn thân thời cấp hai của hắn.

Minh lại cảm nhận được một chút xa cách từ Kỳ đối với hắn. Hắn lại chỉ nghĩ đơn giản vì hai người đã lâu không gặp nhau nên Kỳ mới như vậy.

Việc lớp cấp hai của Minh hẹn nhau gặp mặt dùng bữa tại nhà hàng, Minh không hề thông báo trước cho bất kì một ai. Cho nên, khi nghe tin Minh tới nhà hàng từ nhân viên, Lisa đã trực tiếp dẫn theo hai mươi nhân viên tới tiếp đón bàn của Minh ngồi.

Mặc dù hai cô gái ngồi riêng ở bàn lớn kia, theo Minh cảm nhận là xinh đẹp hơn Lisa một chút, nhưng những người bạn cấp hai của hắn đều là những người bình thường tới mức tầm thường, nào có phân biệt được khoảng cách nhỏ xíu đấy. Nên khi thấy Lisa đến, cả đám đàn ông thô lỗ lại xôn xao cả lên.

Lisa nhìn những người này, trong lòng đầy khinh thường. Nếu không phải vì Minh, có lẽ những người không đủ tư cách thuê một phòng thường trong nhà hàng này, sau khi ăn xong ra khỏi nhà hàng, đã bị Lisa cho người móc mắt đi rồi.

Vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp cùng gương mặt tươi cười niềm nở, Lisa cố tình đi đến đứng gần chỗ của Minh, lên tiếng:

- Các anh chị đã đến đủ rồi đúng không ạ? Nhà hàng xin phép lên món nhé! Không biết anh chị có muốn gọi thêm đồ gì không ạ?

Dù đã đặt bàn trước, nhưng những món mà Phùng Minh cùng thằng Nam có tư cách đặt trước cũng không nhiều, đều là những món bình thường làm nhanh, do người phụ bếp làm. Còn các món do đầu bếp chính của nhà hàng làm, hai người này còn xa mới đủ tư cách đặt trước, dù cho đấy chỉ là một món rau.

Hai mươi nhân viên đi cùng Lisa đưa cho mỗi người trên bàn một cuốn menu để gọi món. Nhưng phần lớn mọi người đều là người được mời đến, không biết những món đã đặt trước là những món nào. Nên dù nhìn menu rất hấp dẫn, không một ai tùy tiện gọi thêm món cả. Chỉ để cho Phùng Minh và thằng Nam bàn nhau rồi quyết định gọi thêm món.

Duy chỉ có Minh, từ đầu đến cuối không mở menu ra xem, hắn để Phùng Minh và thằng Nam gọi món xong, hắn mới nói:
TruyenLau.com
- Thêm món “ Long Phi Phụng Vũ ”, ngoài ra bỏ rượu vang đi, lấy cho mỗi người một chai bia Chimay.

Bia Chimay cũng là một loại bia nổi tiếng, tuy nhiên ở trong nhà hàng Linh Trang thì lại là loại đồ uống rẻ tiền nhất. Nhưng như thế, khi uống còn có chất hơn là uống chai rượu vang rẻ tiền mà thằng Nam đem tới.

Hành động của Minh khiến cho một số người bạn nam cấp hai của hắn cảm thấy khó chịu, cho rằng Minh thích thể hiện. Đặc biệt là thằng Nam đem rượu vang tới, tức giận nói:

- Minh, ý mày là sao? Chê rượu của tao mang tới hả? Còn món “ Long Phi Phụng Vũ ” nữa, trong menu làm gì có món đấy, mày thể hiện cái gì ở đây?
TruyenLau.com
Minh nhìn thằng Nam bằng ánh mắt hờ hững, nói:

- Có thể chai rượu của mày đắt tiền hơn mấy chai bia Chimay mà tao gọi, nhưng uống lại chẳng ra cái gì cả, nếu mày và người khác thích thì cứ uống. Còn về “ Long Phi Phụng Vũ ” trong menu đúng là không có, nhưng không có nghĩa đầu bếp của nhà hàng không làm.

Chỉ một câu nói, khí chất phong độ của Minh đã hoàn toàn áp đảo thằng Nam, khiến những ánh mắt của các bạn nữ cùng lớp nhìn Minh càng thêm ái mộ. Thằng Nam thấy vậy thì càng thêm tức giận, đang định nói tiếp, thì Lisa đã lên tiếng trước với giọng sắc lạnh:

- Quý khách xin vui lòng chú ý thái độ của mình trong nhà hàng!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lisa không cần nói nếu thằng Nam dám thô lỗ tiếp thì sẽ có hậu quả gì, bởi vì cô không cần thiết phải đe doạ hắn làm gì.

Thằng Nam nghe Lisa nói vậy cũng lạnh người, thế lực đứng sau nhà hàng mang đẳng cấp cao nhất thành phố H là thế lực mà hắn không có tư cách tiếp xúc đến, thế nên dù là khách ăn tại nhà hàng, nhưng đến một nhân viên bình thường trong nhà hàng thằng Nam cũng không dám tùy tiện trêu chọc vào.

Phùng Minh là một người thông minh, nhận thấy có điểm bất thường, cũng đã ở bên cạnh ra hiệu cho thằng Nam không nên quá phận.

Vốn dĩ hai người tổ chức tiệc gặp mặt mọi người ở đây là vì sĩ diện, nhưng chút nữa là thằng Nam đã bị mất hết thể diện rồi.

Tuy nhiên, trên đời vẫn luôn có mấy thằng ngu não ngắn, không hiểu rằng ở trong bàn này, người có thế nhất đang là Minh. Vì một chút ghen tức của kẻ tiểu nhân khi gặp người quân tử, mà tự đâm đầu vào bức tường sắt.

Bởi vì có Minh ngồi ở bàn, cho nên các món được lên rất nhanh, nhưng vẫn rất tinh tế, không có một chút hời hợt qua loa nào.

Gây chú ý nhất chính là món “ Long Phi Phụng Vũ ” mà Minh gọi đang đặt ở chính giữa bàn. Hình ảnh một con kim long và một con phượng hoàng lửa đang cùng nhau bay lên, bên dưới là từng làn khói liên tục bốc lên, giống như là long phượng đang bay lượn giữa cửu thiên vậy. Điều này làm cho tất cả mọi người trên bàn ngoại trừ Minh đều phải trầm trồ.

Chồng của Mai là bạn cùng khối học chung trường cấp ba HV, tên là Hiếu. Hôm nay ngoài Kỳ ra, vợ chồng họ lại ngồi cạnh Minh, thế là Hiếu lên tiếng hỏi thăm Minh:

- Ông bạn tên là Minh đúng không? Tôi là Hiếu! Cái áo của ông bạn mua của hãng nào mà đẹp vậy? Có gì tôi cũng muốn mua một cái!

Minh hôm nay chỉ mặc một áo thun trắng bên trong cùng áo khoác đen vải vest cổ bẻ, kết hợp cùng quần tây màu nâu nhạt, đều là hắn tự may riêng cho bản thân. Tuy phong cách đơn giản, nhưng tôn dáng, kết hợp với khí chất sẵn có trên người Minh, cực kỳ thu hút ánh nhìn.

Tuy nhiên là đồ tự may thì làm sao có hãng được, Minh trả lời:

- Không có thương hiệu, cũng không có ở đâu bán cả.

Hiếu tỏ vẻ thất vọng, nghĩ rằng Minh không muốn đụng hàng cho nên không có nói cho Hiếu biết. Không chỉ mỗi một mình Hiếu, mà những người khác cũng nghĩ như vậy.

Đức - người anh trong cặp song sinh ( Đức Đạt ) cùng lớp cấp hai với Minh lên tiếng, tỏ vẻ khinh thường quần áo Minh đang mặc:

- Đều là hàng chợ cả thôi, đi đâu mà chẳng thấy, nhìn Phùng Minh kia kìa, bộ vest cậu ấy mặc trên người mới thật sự là đẹp.

Nghe Đức nói, Phùng Minh liền hơi ưỡn ngực ra, khoe bộ vest được sản xuất công nghiệp của hãng VCO trong nước. Phùng Minh nói:

- Nào có, chỉ là hàng trong nước thôi, không đẹp bằng của Nguyễn Minh được.

Phùng Minh vừa nói, vừa cố tình vén tay áo lên, khoe ra chiếc đồng hồ Seiko chính hãng.

Vừa đúng lúc, Hiếu ngồi bên cạnh Minh lại nói:

- Đồng hồ của cậu là của hãng Vacheron Constantin phải không?

Chỉ cần là người hơi có chút tìm hiểu về đồng hồ thì không thể nào không biết đến tam thánh đồng hồ được. Mà Vacheron Constantin lại là thương hiệu lâu đời nhất trong tam thánh đồng hồ. Cái tên Vacheron Constantin vừa được đọc ra, chiếc Seiko của Phùng Minh ngay lập tức mờ nhạt, không ai chú ý đến.

Minh chỉ mỉm cười với Hiếu mà không nói gì.

Thằng Đạt - người em trong cặp song sinh ( Đức Đạt ) lúc này lại lên tiếng:

- Dù có đẹp đến đâu thì cũng chỉ là hàng fake mà thôi, thà mua hàng nội địa còn không bị người khác coi thường vì dùng hàng fake.

Minh vẫn cười không nói gì, đẳng cấp của một người không cần phải chứng minh bằng lời nói, dù sao cũng chẳng còn là người cùng một thế giới, hắn hiện tại đang sống trong giới thượng lưu, còn hai anh em song sinh não tàn nhà này thì đang ở tầng hạ đẳng. Dù cho cả hai anh em bọn họ đều cưới được cô vợ khá giả, nhưng với kiểu bại não lại thích thể hiện như vậy, sớm muộn cả nhà chúng nó cũng gặp hoạ mà thôi.

Minh không có ý định ra tay với những người bạn học cùng cấp hai của hắn, nhưng thuộc hạ của hắn thì lại đang sang xác định những đối tượng sắp phải gặp tai hoạ rồi.

Lisa ngồi trong phòng camera đã bắt đầu lên danh sách các đối tượng cần ra tay theo lệnh của Sói Ba Đầu.

Phùng Minh và thằng Nam ban đầu còn e ngại Minh là người không thể chọc vào, vì Minh có thể gọi ra món không có trong menu. Nhưng khi thấy Minh im lặng trước những lời nói có phần xúc phạm của anh em Đức - Đạt, thì đã bớt kiêng dè Minh phần nào. Phùng Minh lên tiếng dò hỏi:

- Minh à! Sao ông biết nhà hàng này có món “ Long Phi Phụng Vũ ” vậy?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu