Đến lượt Quân, bài của Quân so với Hoàng còn thấp hơn một chút, Quân chỉ có sảnh năm sáu bảy, nhưng Quân và Thành đã ra ám hiệu và biết bài của nhau, ván cuối rồi, không dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” ván này thì chỉ có để đến lần sau dùng:
- Tao cũng theo năm trăm triệu!
Đến lượt Kiên, tuy không có bộ đồng chất đỉnh giống như Loan và Thành, nhưng đồng chất của Kiên cũng có lá đầm. Lại giống như Trung, Kiên từ đầu không thắng được một ván nào, ván này cầm bài đồng chất, tất nhiên là cũng giống Trung, quyết phải theo cược tới cùng:
- Tao cũng theo năm trăm triệu!
Hết vòng thứ nhất, sang đến vòng thứ hai, lại trở về người đầu vòng là Minh tố bài. Tiền cược đã lên đến năm trăm triệu, hắn vòng trước mới bỏ ra năm mươi triệu, nếu muốn tiếp tục, ít nhất hắn phải bỏ ra bốn trăm năm mươi triệu nữa.
Sau một vòng cược, Minh đã chắc chắn một trăm phần trăm là tất cả mọi người sẽ theo cược đến cuối cùng, hắn cũng chẳng định bỏ qua ván này cho người khác ăn:
- Theo bốn trăm năm mươi triệu! Tôi thêm một tỉ nữa!
Loan thấy Minh tăng cược thêm tận một tỉ thì bất ngờ, nhìn chằm chằm vào Minh, muốn từ biểu cảm của hắn xem thử xem hắn có đang cược láo hay không. Đáng tiếc, từ đầu đến cuối, gương mặt của Minh khi nhìn Loan luôn là một gương mặt tươi tỉnh đầy tự tin mang theo nét cười mỉm trên đôi môi.
Loan hơi nheo mắt, tập trung ánh mắt của mình nhìn thẳng vào mắt Minh, hỏi:
- Có phải ông đang cược láo đúng không?
Đáp trả lại Loan là đôi mắt sáng như sao trời mang theo ý cười của Minh, hắn nói với giọng trầm ổn:
- Nếu em sợ, em có thể không theo bài!
Loan từ trước đến nay đều không bao giờ muốn người khác nói mình sợ, nói mình thiếu tự tin. Rời ánh mắt ra khỏi đôi mắt của Minh, Loan nói:
- Ai sợ chứ, mới có một tỉ rưỡi thôi mà, tôi theo được! Tố thêm năm trăm triệu nữa cho tròn hai tỉ!
Mới đầu vòng thứ hai, tiền cược đã lên tới hai tỉ, không làm những con ma bạc tỉnh táo được phần nào, tim của Trung đập thình thịch, lí trí của Trung hoàn toàn trống rỗng, cái Trung theo đuổi bây giờ có lẽ không phải là chiến thắng mà là quá trình mong chờ chiến thắng: “ Theo ” một chữ ngắn gọn, nhưng chỉ một chữ đó thôi sẽ khiến Trung mất đi rất rất nhiều.
Đến lượt Thành, cậu ta luôn lo ngại Minh cầm bộ sảnh đồng, khi thấy Minh tăng cược lên tận một tỉ, lòng Thành càng lo lắng hơn, nhưng bộ đồng chất đỉnh chóp mà Thành đang giữ trong tay lại quá khó để bỏ.
Không có nhiều thời gian để trao đổi ánh mắt với Quân từ khi Minh tăng tiền cược đến khi đến lượt. Thành càng đắn đo hơn, nhưng như vậy lại khiến không ít người nghĩ Thành chỉ có bài nhỏ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiếng “ theo ” từ trong miệng Thành phát ra không vội vàng như Trung, ngược lại là có chút đắn đo ở trong đó. Thành và Quân còn chưa kịp phối hợp với nhau dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” trong ván này, đã trở thành người ngồi kiệu cho quỷ khiêng đi rồi.
Hoàng, Quân và Kiên cũng nhanh chóng theo cược, không ai bỏ bài trong vòng này, trong khi tiền đề để giành chiến thắng chỉ là bộ nhỏ ở trong tay.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đến vòng thứ ba, Minh lại không tăng tiền cược lên quá nhiều, mà nhấp nhả khiến cho những người khác mơ hồ, không biết được bài hắn ruốt cuộc là lớn hay nhỏ:
- Theo năm trăm triệu! Tố thêm năm mươi triệu!
Loan ngồi cạnh Minh, là người tố tiếp theo sau Minh, nên là người phản ứng đầu tiên với cách tố bài của Minh:
- Rốt cuộc bài ông là cao hay thấp vậy? Đã tố lên đến tiền tỉ rồi, vậy mà tăng cược có mỗi năm mươi triệu là như thế nào? Theo năm mươi triệu, tố thêm bốn trăm năm mươi triệu! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đâu ai ngờ được mục địch của Minh là để dụ Loan tăng cược, cùng với khiến cho hai tên chơi gian là Thành và Quân hoang mang, mơ hồ khó nghĩ.
Tới lượt Trung, vòng trước nháy mắt cái phải cược thêm gần hai tỉ, vòng này chỉ cần cược thêm năm trăm triệu, thì tại sao Trung lại không theo:
- Tao theo năm trăm triệu! Tố thêm năm trăm triệu nữa!
Hành động tố thêm của Trung còn vượt ra ngoài suy nghĩ của Minh, hắn cứ nghĩ Trung đã say bạc, chỉ theo liên tục mọi người tố mà thôi, không ngờ Trung lại còn tăng cược. Chẳng qua, hành động tăng cược vòng này của Trung không hề ảnh hưởng chút nào đến Minh, thậm trí còn là đang giúp Minh nghiền ép Thành và Quân.
Đến lượt Thành, là một tay chơi gian, điều cơ bản nhất là giữ vững cảm xúc Thành cũng không làm được. Trong đầu Thành đã cười Trung ngu ngốc vì không chịu bỏ bài mà còn tố thêm cược.
Lần này theo cược cũng phải thêm tiền tỉ, nhưng Thành không hề băn khoăn, hai người chắc chắn có bài thấp hơn Thành mới là những người tăng cược. Còn người cầm bài mà khiến Thành e ngại, lại chỉ thêm có chút xíu tiền. Điều này làm Thành cảm thấy bản thân đã lo xa. Đưa mắt ra hiệu cho Quân, để dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ”, Thành tăng cược:
- Theo một tỉ, tố thêm năm trăm triệu!
Hoàng rén rồi, sau khi thấy ba nhà tố trước, mỗi lần đều tố thêm cả năm trăm triệu, Hoàng thực sự đã bị doạ sợ. Chẳng qua sảnh lớn ở trong tay, Hoàng thật sư không lỡ bỏ bài.
Minh đánh giá, Hoàng là người may mắn, nhưng cũng vì may mắn nên trình cờ bạc của Hoàng không hề cao. Một ván bài, sau khi lên bài, bản thân đã phải quyết định theo bao nhiêu vòng, theo bao nhiêu tiền rồi. Nếu ngay cả điều đó mà cũng không nắm được, vậy tốt nhất cả đời cũng đừng bao giờ chơi cờ bạc.
Phân vân hồi lâu, Hoàng giống y hệt Thành vòng trước, dù đắn đo nhưng không nỡ bỏ bài:
- Tao theo! Quân, Kiên chúng mày mà có bài thì cứ tố thêm!
Quân đã nhận được ám hiệu của Thành từ trước, đến lượt của mình, Quân không thể không tăng cược, tránh trường hợp mở bài sớm:
- Tao cũng theo! Tố thêm một trăm triệu.
Nhiệm vụ của Quân là liên tục tố thêm, không cần phải để ý nhiều hay ít, để cho chiêu “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” hoạt động trong tầm kiểm soát của cả hai.
Thành và Quân đâu ngờ rằng, “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” của cả hai phối hợp đã bị người khác lợi dụng, tự khiêng chính mình vào chỗ chết.
Kiên ở cuối vòng, cũng điên máu như Trung, nhưng lại không hề tố thêm, mà chỉ liên tục theo cược mà thôi, những người khác trước đó có tố cao đến bao nhiêu, Kiên liền theo từng đấy.
Vòng thứ tư thứ năm thứ sáu trôi qua, chỉ còn bốn người liên tục tăng cược là Minh Loan Thành Quân, ba người còn lại đã lỡ theo cược đi xa rồi nên cứ nhắm mắt theo cược mãi.
Vì là ván cuối cùng, tất cả mọi người đều theo một quy luật ngầm là không ai so bài trước với nhau cả, lại đâu ai có thể nghĩ rằng đó là một việc hết sức ngu ngốc đâu.
Thành và Quân cũng đã bắt đầu sợ rồi, khi tiền tố mỗi người đã lên đến gần mười tỉ. Vốn dĩ ban đầu hai người dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” là để ép những người khác, nhưng hiện tại xem ra, bản thân hai người cũng đang rơi vào vòng xoáy bị ép theo cược.
Cảm nhận được Thành và Quân đã bắt đầu sợ rồi, Minh cũng không định lột sạch cả hai, thế nên tại vòng thứ bảy, Minh nói:
- Được rồi, chơi vui vẻ thôi, tiền cược đã lên cao lắm rồi, một tỉ, nốt vòng này thôi rồi mở bài nhé!
Minh đã chủ động đề nghị tăng cược nốt vòng này, Loan liền nghe lời mà không tăng cược:
- Ông sợ rồi sao? Chiều ý ông nhé! Tôi theo!
Loan đã theo bài mà không tăng cược, những người còn lại vốn dĩ đã muốn dừng lại từ lâu nào có ngu mà lại tố thêm vào lúc này, thế nên tất cả đều theo bài, không tố thêm một đồng.
Lần lượt mở bài từ cuối vòng, Kiên là người mở bài đầu tiên, rồi đến Quân, đến Hoàng, đến Thành, đến Trung, đến Loan và cuối cùng là Minh.
Khi Thành mở bài, tất cả những người còn lại chưa mở trừ Minh đều xác định thua rồi, liền vứt bài ra ngửa lên. Điều này không hề khiến Thành cảm thấy vui, vì người mà Thành e ngại nhất lại không vứt bài giống như những người khác.
Thành nhìn chằm chằm vào tay của Minh, thời không xung quanh như đang chậm lại, chỉ thấy Minh đặt tay lên bàn, lướt từ từ mở bài ra. Hai ba bốn đồng chất bích, trái tim của Thành đã hẫng đi một nhịp rồi.
Minh mỉm cười nhạt, bắt đầu thu tiền tất cả mọi người lần cuối. Những thiếu gia tiểu thư này đâu có nhiều tiền như thế, tất cả đều phải lấy tiền vốn xoay vòng của công ty để chuyển cho Minh. Ai nấy chuyển xong lại rời đi luôn, không nán lại dù chỉ một giây.
Chỉ có Loan, dường như không quan tâm bản thân vừa thua rất nhiều tiền, cô nhìn Minh, Minh nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, mặc kệ bên cạnh Minh vẫn đang có cô bé Nguyệt ở bên.
Cả hai người đều không hiểu được thứ tình cảm kì lạ của mình dành cho đối phương, cả hai đã từng yêu, cảm thấy tình cảm mình dành cho người kia không mãnh liệt điên cuồng như lúc yêu, nó dịu dàng êm ái nhưng lại bao la như đại dương mênh mông.
Loan lại là người chủ động lên tiếng trước:
- Anh đưa em về nhé! Thua hết tiền rồi, không có tiền trả tiền taxi.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.