Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 76: Tà Ma

Minh không quan tâm đến lời nói của người đàn ông mặc áo chàm đen. Hắn đã nhìn ra sự oán độc trong mắt ông ta hướng về hắn, chẳng lẽ còn phải chờ ông ta ra tay trước hắn mới được phản kháng hay sao? Hắn đâu có phải người thiện lành như vậy.

Tuy nhiên, thấy người đàn ông mặc áo chàm có vẻ như không muốn động thủ, Minh cũng không ngại nói chuyện với ông ta thêm vài câu:

- Ông là người giết Tôn Vân Phong?

Người đàn ông áo chàm đáp:

- Phải, cũng không phải!

Minh nhướng mày không nói, hắn trước nay không thích nói nhiều, khi mà hắn biết người đối diện sẽ tiếp tục nói cho hắn nghe, hắn không cần thiết phải phụ hoạ thêm làm gì.

Người đàn ông áo chàm nhìn thấy biểu hiện của Minh, thì nói tiếp:

- Tôn Vân Phong là do sợ hãi quá mức mà chết, tôi không hề có động thủ giết ông ta. Chẳng qua, tôi lại là người khiến ông ta sợ hãi đến chết.

Minh biết người đàn ông áo chàm không nói thật, chắc chắn ông ta phải có hành động mới khiến Tôn Vân Phong sợ hãi như vậy. Chẳng qua hắn cũng chẳng quan tâm đến chuyện đó. Ban đầu hắn còn muốn điều tra cái chết của Tôn Vân Phong, nhưng điều hắn quan tâm nhất lúc này, lại là người đàn ông áo chàm này có quan hệ như thế nào với cha con Hoàng Xà.

Minh lên tiếng hỏi:

- Ông có quan hệ gì với Hoàng Xà?

Người đàn ông mặc áo chàm đen không trả lời Minh, mà nhìn Minh bằng một ánh mắt ác độc, rồi cười lớn “ he he he he he... ”

Tiếng cười ghê rợn, như là âm ba công trong truyền thuyết, đánh thẳng vào tâm trí của con người. Nhưng tinh thần của Minh lại cứng như sắt thép, tiếng cười đó không hề gây ảnh hưởng đến hắn một chút nào.

Tuy nhiên, Minh vẫn biết rằng người đối diện đã ra chiêu với hắn. Minh trừng mắt nhìn thẳng vào người đối diện, “ Thiên môn ảo thuật ” lần đầu tiên được hắn thi triển ra.

Người đàn ông mặc áo chàm đen lùi lại một bước, giống như là bị áp lực từ ý thức của Minh đẩy lùi, còn “ Thiên môn ảo thuật ” dường như không ảnh hưởng đến ông ta một chút nào.

Lần đầu tiên Minh thi triển “ Thiên môn ảo thuật ” không ngờ lại không đạt được tác dụng gì. Website TruyenLau.com

Cánh tay người đàn ông mặc áo chàm đen khẽ động, lá cờ có hình Địa Tạng Vương Bồ Tát rung lên, phát ra ánh sáng xanh lục, những linh hồn trẻ sơ sinh lại một lần nữa hiện ra, bay đến tấn công Minh.

Minh cũng bắn ra một lá bài từ trong tay phải, lá bài bay lượn xuyên qua hết những linh hồn trẻ sơ sinh đang muốn tấn công Minh. Đáng tiếc, đối tượng tấn công của Minh không phải thực thể, lá bài hắn bắn ra không gây ra được một chút sát thương nào.

Không làm được gì đối phương, trong khoảnh khắc Minh cũng cảm thấy bất lực. Nhưng hắn nào có dễ dàng chịu thua như vậy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không tấn công những linh hồn đang tấn công hắn để phòng thủ được, thì hắn tấn công người điều khiển những linh hồn đó.

Tất cả lá bài cùng xúc xắc trong người Minh được phóng ra cùng một lúc, đây chính là chiêu “ Vạn thụ phi hoa ” của Minh tự sáng tạo.

Vô số lá bài và xúc xắc bắn ra dày đặc như bão táp mưa sa, cơn mưa bài và xúc xắc này còn dày hơn cả cơn mưa trên trời đang trút xuống, người đối diện với nó làm sao mà tránh được?

Ấy vậy mà sau một chiêu “ Vạn thụ phi hoa ” của Minh phóng ra, người đàn ông mặc áo chàm đen lại có thể đứng im bất động, chỉ có quần áo trên người ông ta là rách tả tơi. Website TruyenLau.com

Từ trong miệng ông ta lại phát ra tiếng cười ghê rợn:

- He he he! Không làm gì được tao! Mày cũng sẽ chết giống như Tôn Vân Phong.

Đứa trẻ sơ sinh trong hũ máu của người đàn ông mặc áo chàm đen nhảy ra khỏi hũ, kinh dị hơn nữa, nó lại chui trực tiếp vào trong cơ thể người đàn ông áo chàm đen một cách kì dị, quần áo trên người ông ta nhanh chóng khôi phục lại trạng thái ban đầu.

Những linh hồn của trẻ sơ sinh khác lại lao lên tấn công Minh.

Không còn bất kì vũ khí nào, Minh lúc này lại không hoảng loạn, linh quang trong đầu hắn vừa động, hắn biết nếu hoảng loạn lúc này cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, còn khiến cho tinh thần hắn lung lay mà thôi.

Minh nhắm mắt lại dưỡng thần, hắn không còn nhìn thấy hình ảnh những linh hồn của trẻ sơ sinh bay đến nữa, càng không nghe được âm thanh nào ngoài tiếng mưa. Có lẽ, tất cả ban đầu chỉ là ảo giác. Nhưng hắn thật sự cảm nhận được bên phía đối diện, nơi người đàn ông mặc áo chàm đứng, có một đôi mắt đang nhìn hắn.

Ngửa tay phải ra đón lấy một hạt mưa, Minh ném hạt mưa ra khỏi tay như khi hắn ném xúc xắc, quả nhiên hắn lại cảm nhận được hạt mưa đã bị cản lại.

Phía đối diện Minh lại vang lên giọng nói của người đàn ông mặc áo chàm:

- Giỏi! Giỏi lắm! Quả nhiên người có năng lực chiếm lấy cả một thành phố thì tâm trí cũng không hề kém cỏi. Bất quá, tuy tao không làm gì được mày, nhưng mày cũng chẳng làm gì được tao!

Minh vẫn nhắm mắt, nhếch miệng cười khẩy, câu nói của người đàn ông mặc áo chàm hắn chỉ tin có một nửa đầu. Còn việc hắn không làm gì được ông ta sao? Tuy bề ngoài nhìn có vẻ như vậy, nhưng sự thật chưa chắc đã là như vậy.

Minh đang định tiến lên động thủ, trong không gian con ngõ vắng, vốn dĩ chỉ có tiếng mưa rơi, lúc này lại vang lên tiếng chó sủa, mà không phải một con mà là tiếng của hai con chó đang sủa.

Minh cảm thấy tiếng chó sủa này nghe rất quen tai, cho nên hắn đã mở mắt ra, quay lưng nhìn về nơi phát ra âm thanh quen tai đó.

Ở đầu ngõ, lúc này lại xuất hiện hai con chó, một đen một trắng. Cả hai con chó này đều có dáng đứng cao và thẳng, đầu hơi ngẩng lên. Con chó màu đen thì toàn thân đen tuyền như mực, không dính một sợi lông tạp nào. Con màu trắng cũng vậy, toàn thân trắng như tuyết, không dính một sợi lông tạp, chỉ là cái mũi của nó lại có màu hồng nhạt.

Hai con chó đang hướng về phía hắn mà sủa, đúng hơn là hướng về phía người đàn ông áo chàm mà sủa.

Theo dân gian quan niệm, chó đen và chó trắng là hiện thân của hắc bạch vô thường, cô hồn dã quỷ nhìn thấy chúng chỉ có thể trốn chạy. Chúng chính là khắc tinh của những thứ tà ma quỷ quái.

Cho nên lúc này, những linh hồn của trẻ sơ sinh đang vây quanh Minh đang cực kì sợ hãi, muốn quay về bên trong chiếc dù giấy đã rách nát. Tuy nhiên, Minh lại không nhìn ra một chút biểu cảm nào trên gương mặt của người đàn ông áo chàm đen.

Hai con chó thấy không đuổi được người đàn ông áo chàm rời đi, chúng liền lao lên, vẫn liên tục sủa, ý định muốn cắn vào người đàn ông áo chàm.

Những linh hồn của trẻ sơ sinh hoảng sợ, quay trở lại bên trong chiếc dù giấy đã rách. Một cách tay màu đen vươn ra từ trong cơ thể người đàn ông áo chàm, Minh nhìn ra đó là cánh tay của đứa trẻ sơ sinh trong hũ máu.

Cánh tay màu đen cầm lấy chiếc dù giấy đã rách, đứa trẻ sơ sinh toàn thân đầy máu đen nhảy ra từ trong cơ thể người đàn ông áo chàm, vẻ mặt nó hoảng loạn chẳng kém những linh hồn kia, nó vội ôm lấy cái hũ máu của mình cùng chiếc dù, chạy trốn vào trong bóng đêm vô tận.

Hai con chó đuổi đến, cắn xé cơ thể người đàn ông mặc áo chàm. Đến khi cơ thể người đàn ông mặc áo chàm bị cắn rách thành nhiều phần, Minh mới nhìn ra đó không phải là người thật, đó chỉ là một hình nhân thế mạng làm bằng giấy mà thôi. Minh nghĩ, tà pháp của người điều khiển hình nhân này chắc rằng cũng rất lợi hại.

Đêm nay, lần đầu tiên Minh gặp ma quỷ ở ngoài đời thực, hắn bắt đầu tin vào tâm linh từ lúc này. Nhưng hắn càng tin vào năng lực của bản thân hơn, vì nếu là hắn của ngày xưa, chắc chắn đã bị doạ cho sợ vỡ mật mà chết giống như Tôn Vân Phong.

Minh lại càng thêm nhớ tới sư phụ của mình, sự kính trọng của hắn đối với người lại tăng thêm một bậc.

Minh lại nhìn hai con chó, hắn cười nói:

- Mực, Tuyết! Sao hai chúng mày lại đến đây? Chủ nhân của chúng mày đâu?

Đầu ngõ lại có tiếng bước chân của người đi vào. Minh quay người lại, chính là ông Quang - người gác mộ trong nghĩa trang thành phố H.

Hai con chó này chính là hai con chó mà ông Quang nuôi, vẫn thường theo ông Quang đi đến nghĩa trang để gác mộ. Mà linh tính của hai con chó đều rất cao, chúng cảm nhận được khí chất bất phàm trên người của Minh, cho nên vẫn thường chơi ở gần hai ngôi mộ của Linh và Trang.

Câu hỏi của Minh hỏi hai con chó lại được ông Quang trả lời thay:

- Nhà tôi ở gần đây. Đêm nay không ở lại nghĩa trang nên đem chúng cùng về.

Minh gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Ông Quang lại nói tiếp:

- Về nhà tôi tắm rửa thay quần áo đi, để nước mưa dính vào người như thế này, dễ bị cảm!

Minh lại lắc đầu, ý tốt của ông Quang thì tâm hắn đã nhận, nhưng hắn đâu dễ bị cảm, bản thân hắn biết ông Quang cũng không muốn làm thân với hắn, cho nên hắn sẽ không làm phiền ông ấy.

Ông Quang thấy Minh từ chối thì cũng chẳng níu kéo thêm, lên tiếng gọi hai con chó của mình:

- Mực, Tuyết! Đi về thôi!

Ông Quang cùng hai con chó rời đi, trước khi ra khỏi ngõ nhỏ, ông Quang lại quay người lại, hỏi Minh một câu:

- Cậu có sợ ma không?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu