Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 105: Làm Trọng Tài

Năm ngày nhanh chóng trôi qua, trong năm ngày này Minh đã khôi phục trạng thái tinh thần và sức khoẻ trở về đỉnh cao. Hơn nữa, từ Đỗ Si, hắn cũng đã học thêm được không ít kiến thức và kinh nghiệm.

Hiện tại, Minh và Lục Nam đang ở trong khoang hạng nhất trên chuyến bay từ thành phố H đến đảo JE. Do chưa tính đến việc đi xa bao giờ, nên Minh cũng chưa tính đến việc mua chuyên cơ riêng. Tuy rằng trong năm ngày hắn hoàn toàn có thể sở hữu một chiếc máy bay riêng của mình, nhưng những người mà hắn có thể tin tưởng thì đều có việc gấp hơn hắn giao cho phải xử lí.

Còn một điều Minh và Lục Nam tính sai, hai người cứ nghĩ ở khoang hạng nhất trên máy bay là đã đủ riêng tư và yên tĩnh. Cho nên Minh mới không bao cả chuyến bay. Nhưng đó là trong trường hợp bình thường. Nếu như có người có tâm muốn làm phiền, vậy thì sự yên tĩnh của hai người chắc chắn sẽ mất đi.

“ Đing đong, đing đong ” chuông phòng riêng của Minh vang lên, hắn không gọi nhân viên, hắn cũng cảm nhận được bên ngoài không phải là Lục Nam. Tuy nhiên, Minh vẫn giữ thái độ bình thản đứng dậy mở cửa.

Bên ngoài có ba người nước ngoài, một người trung niên và hai thanh niên. Hai người thanh niên thì Minh không quen biết, còn người trung niên thì hắn đã gặp một lần. Là Hai Tép, không phải là Hai Tép Cũ, vì hiện tại Minh mới là Hai Tép.

Hai Tép Cũ lên tiếng chào trước:

- Thiếu gia! Lâu ngày không gặp!

Hai Tép Cũ tỏ ra thân thiết với Minh như hai người bạn lâu ngày không gặp mặt. Minh cũng không thể tỏ ra khó chịu với ông ta, nhưng hắn cũng không tỏ ra nhiệt tình:

- Tôi vẫn chưa biết tên ông?

Hai Tép Cũ lắc đầu, ông ta muốn thân thiết với Minh, nhưng lại không muốn cho Minh biết tên thật:

- Thiếu gia cứ gọi tôi là Hai Tép là được rồi. Vì sớm muộn tôi cũng trở lại ví trí người đại diện quân bài hai tép. Website TruyenLau.com

Minh hơi nhướng mày, nhưng giọng hắn vẫn rất hời hợt:

- Nói như vậy là ông có tự tin là sẽ thắng được tôi?

Hai Tép Cũ xua tay, vội giải thích:

- Không phải! Chỉ là tôi cho rằng, thiếu gia có năng lực đánh bại Tứ Quý Mười. Đến khi đó, chẳng phải tôi không cần làm gì cũng có thể về lại vị trí người đại diện quân bài hai tép hay sao? Website TruyenLau.com

Minh nghe vậy thì chỉ cười nhẹ không nói, nếu hắn có ý định lên vị trí cao hơn thì hắn đã làm từ lâu rồi, sao mà phải đợi chờ làm gì.

Nụ cười của Minh vốn chẳng mang ý nghĩa gì, có chăng chỉ là nụ cười cho qua chuyện. Nhưng khi lọt vào mắt hai thanh niên đứng sau Hai Tép Cũ, nụ cười đó của hắn lại là cười khẩy, cười khinh bỉ. Người thanh niên trẻ tuổi hơn lên tiếng:

- Cậu là người đánh bại sư phụ tôi đúng không? Hôm nay tôi sẽ đánh bại cậu!
TruyenLau.com
Lần này Minh thật sự cười khẩy, muốn thách đấu hắn, nếu là Hai Tép Cũ có lẽ có tư cách nhưng không có năng lực. Còn hai người thanh niên bên cạnh Hai Tép Cũ thì vừa không có tư cách, vừa không có năng lực.

Nụ cười của Minh đã chọc tức hai thanh niên, do tuổi trẻ thiếu tu dưỡng, thấy Minh cười khẩy khinh thường, cả hai thanh niên đều cảm thấy tức giận, thanh niên trẻ hơn lớn tiếng hỏi Minh:

- Cậu cười cái gì?

Minh thấy cả hai người cùng trợn mắt với Minh. Còn Hai Tép Cũ lại không phản ứng gì. Có lẽ, ông ta là muốn lợi dụng Minh khiến cho sự kiêu căng ngạo mạn của hai người này giảm bớt đi. Nhưng có lẽ Hai Tép Cũ không ngờ, sau ngày hôm nay, đúng là sự kiêu căng ngạo mạn của cả hai đã bị triệt tiêu, nhưng hi vọng để hàng ngày nỗ lực tiến lên cũng theo đó mà mất đi.

Minh trừng mắt, luồng uy áp vô hình từ trên người hắn toả ra, bức lui ba người lại phía sau năm bước. Minh nói:

- Muốn đấu với tôi! Trước tiên phải thắng được cậu ta đã!

Minh chỉ vào Lục Nam đang đứng cửa phòng bên cạnh. Là do Lục Nam ở trong phòng nghe thấy tiếng người bên ngoài, nghĩ rằng có người làm phiền đến Minh nên chủ động đi ra.

Lục Nam cười tự tin, từ lúc trở thành đàn em của Minh, sự tự tin cùng khí thế của Lục Nam đã tăng vọt. Trước khi gặp Hai Cơ để điều tra về cái chết của cha mình, dùng những người này để luyện tay cũng là một ý kiến không tồi.

Hai thanh niên đệ tử của Hai Tép Cũ nhìn Lục Nam bằng ánh mắt đối địch. Còn Lục Nam thì vẫn điềm nhiên như không, học theo Minh, luôn giữ gương mặt tự tin tất thắng.

Minh lúc này lại lên tiếng nói với Hai Tép Cũ:

- Ông cũng ngồi vào chơi cùng đi. Nếu như ông cũng không thể thắng cậu ta, vậy dù tôi có đánh bại Tứ Quý Mười và trở thành Bồi Tép thì ông cũng không thể ở vị trí đại diện quân bài hai tép được lâu đâu.

Hai Tép Cũ đối với người khác vốn rất tự cao. Nhưng trước mặt Minh, ông ta chỉ có thể khiêm nhường, bởi ông ta hiểu rõ thực lực của ông ta so với Minh còn kém rất xa.

Do Hai Tép Cũ đã chủ động bao toàn bộ vị trí hạng thương gia và vị trí hạng nhất, để hai đệ tử của mình tiếp cận Minh. Cho nên nếu mọi người không muốn, chắc chắn sẽ không có ai làm phiền khi mọi người chơi bài.

Năm người di chuyển đến khu vực quầy bar trên máy bay. Bởi vì quầy bar chỉ phục vụ khách hàng dùng vé thương gia trở lên, mà những vị trí vé này đã được Hai Tép Cũ bao hết, cho nên khi mấy người chơi bài sẽ không bị ai làm phiền cả.

Nhân viên quầy bar trên máy bay sau khi phục vụ đồ uống xong đã bị Hai Tép Cũ đuổi ra ngoài. Hiện tại trong quầy bar chỉ còn năm người Minh, Lục Nam và ba thầy trò Hai Tép Cũ.

Minh lần này không xuất trận mà đứng ra làm trọng tài cho bốn người kia chơi. Ba đấu một, một mình Hai Tép Cũ thôi Lục Nam còn chưa chắc đã có thể thắng được, lúc này còn phải đấu với ba người, vậy mà gương mặt Lục Nam vẫn toát ra sự tự tin chưa từng có.

Hai Tép Cũ lên tiếng hỏi Lục Nam:

- Chơi gì đây? Cậu quyết định đi!

Nghe qua thì còn tưởng rằng Hai Tép Cũ rất có phong độ, để Lục Nam có thể chọn luật chơi, lựa chọn môn sở trường của mình. Nhưng ba đấu một, cho dù là chơi gì cũng là bên Hai Tép Cũ có lợi thế hơn.

Lục Nam cũng hiểu điều này, hắn tùy ý đưa ra lựa chọn:

- Chơi gì cũng giống nhau cả thôi, chơi xì tố năm lá đi!

Cả ba người còn lại đều không có ý kiến gì, bọn họ thừa hiểu dù ba người không phối hợp với nhau, Lục Nam vẫn là người chịu thiệt do áp lực tâm lí phải một đấu ba.

Minh lại là người lên tiếng lúc này:

- Được rồi! Luật chơi không có gì đặc biệt, cứ theo luật quốc tế mà chơi. Do đây chỉ là giao lưu phân thắng bại, cho nên tiền cược sẽ không cao. Mỗi người năm trăm triệu, chơi hết coi như là thua. Có ai có ý kiến phản đối không?

Ba người nhóm Hai Tép Cũ lắc đầu, Lục Nam cũng lắc đầu. Do Minh là một lão thiên đỉnh cấp, cho nên hắn chỉ làm nhiệm vụ của trọng tài, chứ không hỗ trợ bốn người kia xào bài và chia bài.

Cả bốn người đều hiểu rằng cuộc đấu này là so về kĩ thuật, so về khả năng nhớ bài, so về gian lận, so về bắt gian lận. Mà thay nhau xào bài chính là cách thức tốt nhất để bọn họ so đấu những điều trên.

Một bộ bài được lấy ra, sau khi Minh liếc qua thấy bộ bài này không phải bài ảo thuật chuyên dùng để gian lận, cũng không hề bị đánh dấu từ trước. Hắn gật đầu ra hiệu cho bốn người có thể ngay lập tức vào cuộc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu