Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 125: Chơi Bài Phải Chơi Ở Casino

Vị hoà thượng già dứt lời liền rời đi ngay lập tức, không để cho Minh và Thu nói thêm lời nào. Hai người nhìn nhau, thấy được quyết tâm diệt quỷ trong mắt của nhau, cả hai gật đầu, cùng nhau xuống núi.

Khi đi ra khỏi cổng chùa, vì sự tôn kính của mình dành cho vị hoà thượng già, Minh đã quay người lại, chắp tay chào:

- A Di Đà Phật! Thưa thầy, chúng con xin phép rời đi!

Minh cùng Thu lại đi bộ xuống núi. Dưới núi là Sói Ba Đầu đã đợi sẵn. Vừa thấy hai người đi xuống, Sói Ba Đầu đã ra khỏi xe, tiến lên chào hỏi:

- Thiếu gia, cậu xuống núi rồi!

Minh gật đầu với Sói Ba Đầu, không nói nhiều mà đi thẳng vào vấn đề:

- Anh Nam, phiền anh đưa cô ấy về, càng nhanh càng tốt!

Sói Ba Đầu hiểu Minh nói thế là hắn đang rất gấp, liền đáp:

- Vâng, thưa thiếu gia!

Nói rồi, Sói Ba Đầu lại nhìn sang Thu, đưa tay ra mời:

- Cô gái, lên xe đi, tôi sẽ đưa cô về!

Thu nhìn Minh bằng đôi mắt ướt long lanh, ý cô là muốn đi cùng hắn. Nhưng Minh không hề bị ánh mắt của Thu làm mềm lòng, hắn lắc đầu, ý nhắc Thu đừng bướng bỉnh mà làm hỏng đại sự.

Thu đành ngoan ngoãn lên xe ngồi. Minh cùng Sói Ba Đầu nhìn nhau gật đầu một cái, sau đó Sói Ba Đầu cũng ngồi lên xe lái đi.

Nhìn chiếc xe của Sói Ba Đầu từ từ rời đi, Minh lúc này mới yên tâm đi về cái sân kho khi trước hắn đỗ xe để lái xe về.

Quán nước ở trước sân kho đã dọn hàng đi về từ bao giờ, nên Minh cũng không nán lại nữa, mà lấy xe đi về luôn.

Thời gian đã quá hạn thời gian Minh hẹn Loan ở nhà hàng. Nhưng hắn không có ý định nghe mấy ông bà già giáo huấn. Minh lấy điện thoại ra gọi cho giám sát trại giam thành phố H:

- Alo, ông Thành à, tôi có việc cần nhờ ông giúp...

Minh nói sơ qua tình hình cho giám sát trại giam thành phố H biết, hắn nói với Loan là ba mươi phút sẽ tới. Nhưng khi vị hoà thượng già đưa mảnh vải màu nâu cho Thu, Minh lại có ý muốn câu giờ, để Thu về muộn một chút, khi những người khác đã ra khỏi căn biệt thự đó. Như thế, Thu sẽ dễ bề hành động hơn rất nhiều.

Mà Thu còn được Sói Ba Đầu lái xe đưa về trước hắn, cho nên hắn tất nhiên cũng bị muộn. Khi đó, hắn cần một người địa vị đủ cao đứng ra làm lí do cho việc hắn đến muộn. Mà giám sát trại giam thành phố H chính là người thích hợp nhất Minh có thể nghĩ đến.

Minh trở về đến biệt thự của mình là đã muộn mười lăm phút, hắn lại tốn thêm mười lăm phút nữa để tắm rửa thay quần áo, sau đó mới cùng giám sát trại giam đến nhà hàng Linh Trang.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vừa bước vào cửa nhà hàng, Minh đã thấy Linh mang vẻ mặt đầy lo lắng đi lại loanh quanh trong nhà hàng. Khi nhìn thấy hắn cùng giám sát trại giam thành phố H đi vào, cô đã vội vàng chạy tới.

Minh biết Loan đang rất lo lắng, hắn cũng biết cô sẽ không giận hắn. Nhưng hắn biết, nếu hắn không lên tiếng, cô sẽ giả vờ giận hờn một chút để hắn phải dỗ dành. Nếu thật sự là người yêu, Minh sẽ để Loan làm nũng một chút. Nhưng khi hắn đã biết Loan là em gái ruột cùng cha khác mẹ của hắn, nên hắn đã giành lên tiếng trước:

- Anh xin lỗi, anh đến muộn rồi! Đây là chú Thành, chú của anh!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Loan thật sự rất muốn làm nũng một chút với Minh, nhưng trước mặt phụ huynh, cô thật sự ngại, không dám làm mấy trò trẻ con trước mặt người lớn. Cô vội vàng lên tiếng chào giám sát trại giam thành phố H:

- Con cháo chú! Con là bạn của anh Minh ạ!

Giám sát trại giam thành phố H gật đầu, hỏi lại:

- Là bạn hay bạn gái?

Bị giám sát trại giam thành phố H hỏi, Loan ngại ngùng đỏ mặt, trả lời bằng giọng lí nhí khó nghe: Đọc truyện tại TruyenLau.com

- Dạ, là bạn gái ạ!

Giám sát trại giam thành phố H tỏ ra thích thú trước bộ dạng ngại ngùng của Loan. Còn Minh, hắn thật sự không muốn nhìn nữa, hắn cảm thấy kinh tởm với việc mình làm. Loan càng như vậy, hắn càng cảm thấy bản thân mình không ra gì.

Minh chủ động lên tiếng:

- Mình vào trong thôi, mọi người đang đợi!

Phải đợi một người vai vế thấp hơn mình gần một tiếng đồng hồ, chẳng ai là người không cảm thấy khó chịu cả. Tuy cửa phòng vip là cửa cách âm, nhưng trên đời vẫn chưa có vật liệu cách âm tuyệt đối. Hai người giám sát trại giam thành phố H và Loan không nghe thấy, nhưng Minh thì nghe rõ bên trong vậy mà lại có đến chín người đang bày tỏ thái độ khó chịu với hắn. Có lẽ ngoài ông Khang ra thì còn ông bà nội ngoại của Loan cùng ông bà nội ngoại của Thu cũng đến nữa. Một mình ông Khang hiện nay đã gần như là người đại diện của bốn tập đoàn gia tộc lớn, vậy mà ông ta vẫn chưa hài lòng, thật đúng là tham lam vô độ.

Loan là người dẫn đường đẩy cửa bước vào. Tiếng đẩy cửa khiến căn phòng trở nên yên tĩnh hơn, Minh cùng giám sát trại giam thành phố H theo Loan bước vào trong phòng.

Dù những người đang ở trong phòng không ai đủ tư cách ngồi ở đây nếu không có Minh. Nhưng khi Minh bước vào, ánh mắt họ dành cho hắn lại mang theo sự thờ ơ lạnh lùng xen lẫn một chút tức giận.

Chỉ là, khi nhìn thấy bên cạnh Minh còn có cả giám sát trại giam thành phố H, tám trong chín người bên trong giật mình một cái, vội vàng đứng dậy, chạy đến chào hỏi:

- Ông Thành, thật vinh hạnh khi được gặp ông ở đây...

Tám người tranh nhau nói, bọn họ sợ rằng nếu thiếu nhiệt tình sẽ làm ảnh hưởng tâm trạng của giám sát trại giam thành phố H. Có thể thấy địa vị của ông ta so với tám người này cao hơn rất nhiều.

Giám sát trại giam thành phố cười nhẹ, nhưng ẩn sau nụ cười đó là đao là kiếm. Ông ta là người trải đời, khi bước vào đây, cảm nhận ánh mắt thoáng qua đó của những người này. Ông ta biết rằng bọn họ vừa thể hiện thái độ với Minh. Mặc dù là Minh sai, nhưng Minh là người mà bọn họ có tư cách thể hiện thái độ với hắn sao? Nếu không phải vì Minh, nụ cười của ông ta hướng đến những người này đã là nụ cười lạnh lùng mang theo sát ý rồi.

Giám sát trại giam thành phố H lên tiếng:

- Chào mọi người, tôi là chú của Minh, bố mẹ của cháu đã mất, nên tôi đành vượt quyền, thay anh chị đến gặp mọi người!

Minh cười thầm trong lòng, có sự xuất hiện của giám sát trại giam thành phố H, hắn sẽ có thể tránh được những câu hỏi như đang phỏng vấn của những người này chuẩn bị cho hắn. Bởi sự chú ý của những người này đã tập chung vào những câu từ nịnh nọt giám sát trại giam thành phố H rồi.

Đến cuối bữa ăn, giám sát trại giam thành phố H vô tình đưa mắt nhìn qua Minh, ông ta đến để giúp Minh, cho nên phải để những người này rơi vào tròng của Minh:

- Các vị, cơm nước xong rồi, cũng nên giải trí một chút phải không? Đi chơi vài ván nhé!

Người giành đáp lời giám sát trại giam thành phố H lúc này là ông ngoại của Thu, chứ không phải bốn người ông bà của Loan:

- Nếu anh Thành muốn chơi, chúng tôi có thể tiếp anh cả đêm.

Sau đó ông ta chỉ vào nữ nhân viên phục vụ được sắp xếp làm ở phòng vip hôm nay, nói:

- Mang vài bộ bài lên đây đi!

Còn chưa để nhân viên phục vụ kịp đáp lời, giám sát trại giam lại xua tay, nói:

- Không cần đâu, chơi ở đây không có không khí. Đã muốn chơi bài, thì phải đến casino chứ!

Ông ngoại của Thu liền đáp:

- Dạ dạ, anh Thành quả nhiên là người có gu, làm gì cũng không thể qua loa. Chúng ta đến casino TD đi!

Casino TD là casino lớn nhất thành phố H của ông chủ Hoa, trước đây giám sát trại giam thành phố H đã dẫn Minh đến. Chỉ là, đứng sau casino này cũng là chính phủ, các quan chức cấp cao. Không phải giám sát trại giam sợ dẫn Minh đến thắng tiền, mà ông ta biết ở đây sẽ không có nhiều dịch vụ đặc sắc như các casino hoạt động ngầm.

Giám sát trại giam thành phố H lên tiếng:

- Tôi muốn qua chỗ khác!

Ông ta không nói là ở đâu, nhưng ai cũng biết nếu không phải casino TD, vậy chắc chắn sẽ là một sòng bạc ngầm. Mà sòng bạc ngầm nổi tiếng nhất thành phố H chính là sòng của ông chủ Thọ trước đây Minh từng chơi với Sói Ba Đâu và thu nhận anh ta vào dưới trướng của mình.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu