Trả được thù rồi, Minh muốn trở về quê thăm mộ ông bà ngoại và mẹ của hắn. Hắn không lái xe về, mà hắn lại đi xe buýt - phương tiện đầu tiên đưa hắn từ quê đến với thành phố H. Hắn muốn tìm một chút cảm giác khi ngồi trên xe buýt.
Minh ăn mặc giản dị, thu liễm khí chất phong độ của mình. Bởi hắn trở về thăm mộ mẹ, thăm mộ ông bà ngoại. Thì hắn chỉ là Nguyễn Tiến Minh, một người con, một người cháu, của mẹ và của ông bà. Chứ hắn không phải là Minh thiếu gia, người có thể lật tung cả trời của nước ĐL.
Chị Nguyệt tuy không về cùng hắn, nhưng chị đã gọi cho bác Cúc. Nên bác Cúc cũng biết được phần nào tình hình của hắn.
Từ sớm, bác Cúc đã dọn dẹp sạch sẽ căn nhà nhỏ ở quê của hắn. Bác đợi hắn về, cũng giống như một người mẹ đợi con mình về vậy.
Minh khi trở về, khi nhìn thấy bác Cúc đợi hắn ở nhà, hắn đã không kìm được nước mắt, sa vào lòng bác, ôm bác mà khóc:
- Bác ơi! Cháu trả được thù rồi! Cháu trả được thù của ông bà ngoại cháu rồi!
Từ bé, bác Cúc luôn yêu thương và chăm sóc cho Minh. Có lẽ, so với bà Nhu - mẹ của Minh, bác Cúc còn giống mẹ của hắn hơn. Minh cũng cảm thấy như vậy. Nên khi gặp bác, hắn mới không khống chế được cảm xúc trong lòng được nữa. Thì ra, khi trả được thù, lòng hắn không phải trống rỗng, mà chỉ là hắn cảm thấy như vậy thôi.
Bác Cúc ngồi xoa đầu Minh, vuốt ve lưng của Minh, bác cứ để im cho hắn khóc, bác nói:
- Minh giỏi lắm! Mẹ và ông bà ngoại của cháu ở trên trời chắc đang rất tự hào về cháu đấy!
Hôm đó, khi bác Cúc mua thức ăn từ chợ trở về, Minh định vào bếp trổ tài, nhưng bác Cúc lại không cho. Thế nên, hắn được ăn cơm bác Cúc nấu. Tuy trình độ bếp núc của bác Cúc thua xa Minh. Nhưng hương vị bữa cơm bác Cúc nấu cho Minh lại có một điểm đặc biệt. Đó là, hương vị cơm của mẹ nấu. Cái hương vị mà bà Nhu không thể nấu ra cho hắn ăn, và hắn cũng không thể tự mình nấu ra được.
Trong bữa cơm, bác Cúc kể cho Minh về những người bạn cấp hai đã đắc tội hắn ngày hôm đó. Tất cả bọn họ đều đã tán gia bại sản, không nơi dung thân ở miền Bắc nước ĐL. Nhưng thê thảm nhất lại là Kỳ - người bạn thân nhất thời cấp hai của hắn. Bởi lẽ, Kỳ lại dám lợi dụng tình bạn của cậu ta và hắn mà nhiều lần lấy tiền của nhà hàng Linh Trang dùng vào cờ bạc. Chính Lisa đã tự quyết khiến Kỳ thân bại danh liệt, cả đời phải làm để trả nợ cho hắn.
Minh nghe đến những chuyện này, vậy mà lại chẳng có phản ứng gì, tình cảm của hắn dành cho những người bạn cấp hai đó đều đã bằng không, hắn không thù hận bọn họ, nhưng cũng chẳng quý mến gì bọn họ. Đến cả Kỳ, cái khoảnh khắc Minh biết Kỳ lừa hắn, nhưng vẫn cho Kỳ mượn tiền, chính là khoảnh khắc Minh dùng tiền chấm dứt tình cảm của hai người. Nếu như ngày đó Kỳ biết đủ, có lẽ hôm nay cũng không rơi vào kết cục thê thảm này.
Chiều hôm đó, hắn ra nghĩa trang ở quê thăm mộ mẹ và ông bà ngoại. Hắn chờ bác Cúc về rồi đi một mình, chứ không để bác Cúc đi cùng.
Minh dọn cỏ, thắp cho mẹ cùng ông bà ngoại mỗi người ba nén hương. Từ nhỏ, hắn đã không thích nói chuyện với mẹ của mình. Đến hôm nay, dù chỉ là đứng trước mộ của mẹ, dù trong lòng có rất nhiều lời muốn nói. Nhưng theo thói quen, Minh không nói một lời, hắn chỉ đứng im, nhìn ba ngôi mộ đã được hắn dọn dẹp sạch sẽ. Đến khi trời tối muộn, Minh mới rời đi.
Minh không trở về nhà, hắn về thẳng thành phố H. Nhưng hắn không lái xe, cũng không gọi người đón, cũng chẳng ngồi xe buýt, mà cứ thế đi bộ về thành phố H.
Minh rõ ràng bước rất chậm, nhưng tốc độ di chuyển trung bình của hắn lại rất nhanh. Đây có lẽ chính là “ Thần Túc Thông ” một trong “ Lục Thông ” mà phật môn nhắc đến.
TruyenLau.com
Hai mươi hai giờ, hắn lại đã đặt chân lên địa bàn thành phố H rồi. Tốc độ của hắn so với xe buýt vậy mà lại nhanh hơn nhiều.
Minh vẫn cứ đi bộ như thế mãi, đến khi hắn đi đến bờ sông Ni. Minh lại nhìn thấy hai chiếc du thuyền xa hoa của ông chủ Thọ. Lại nhớ đến đêm hôm qua, lòng hắn lại dâng trào cảm xúc. Đột nhiên, hắn muốn lên cầu hóng gió, để cho gió cuốn đi tâm sự trong lòng mình.
Trên địa bàn thành phố H, có đến ba cây cầu bắc qua sông Ni. Trong đó, cây cầu sắt có tên là LN là có tuổi đời lâu nhất. Nó tồn tại từ trước khi thế chiến thứ hai xảy ra. Đã trải qua biết bao nhiêu mưa bom bão đạn mà nó vẫn ở đó. Hàng ngày vẫn có hàng ngàn hàng vạn người qua lại.
Minh đi trên cầu LN, hắn biết trên cầu có một chỗ mà người ta hay ra đấy để nhảy sông tự tử. Chỗ đó lại là chỗ đón gió mát nhất trên cầu LN.
Khi Minh đi đến được nơi mà hắn muốn đến trên cầu LN, lại có một cô gái mặc váy dài màu trắng đang ngồi trên thành cầu, dép để trên cầu, giống như là cô gái này đang muốn nhảy sông tự tử, nhưng lại đang chần chừ không dám nhảy vậy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh không có ý định lo chuyện bao đồng, nhảy hay không là quyết định của cô ấy, nếu như hắn có thể cản được, thì đêm qua hắn đã cứu Loan rồi.
Quan sát hồi lâu, Minh lại chú ý đến vóc dáng của cô gái. Cô có dáng người cao, hơi gầy, tóc dài mượt buông xõa. Cô gái này có sáu phần giống với Thu. Chắc gương mặt ở phía trước cũng rất xinh đẹp.
Nhìn cô gái nhỏ mặc váy dài màu trắng, càng làm Minh liên tưởng đến Thu, Minh liền cảm thấy muốn nói chuyện với cô gái. TruyenLau.com
Minh cảm nhận được, phía sau lưng hắn đã có thêm ba người nữa ( hai nữ một nam ). Minh liền cất tiếng nói với cô gái ngồi trên thành cầu:
- Này! Xong chưa? Có nhảy không đấy? Nhanh lên! Còn người phía sau đang xếp hàng đấy!
Nghe tiếng Minh nói, cô gái liền quay mặt lại. Đúng như Minh dự đoán, cô gái rất xinh, còn xinh đẹp hơn cả Thu, có lẽ chỉ kém hơn Lisa một chút xíu.
Cô gái nhìn Minh, rồi lại nhìn ba người phía sau Minh. Sau đó cô lại quay mặt đi, tuy vẫn ngồi trên thành cầu, nhưng đầu không cúi xuống nhìn nước sống Ni chảy nữa. Mà nhìn ra xa, nơi dòng sông Ni đang hướng về biển lớn.
Thấy cô gái im lặng không nói, Minh cùng ba người kia, cũng đi đến, trèo lên thành cầu, ngồi ngắm cảnh đêm, hóng gió cùng cô.
Mọi người nhìn nhau một lượt, sau đó lại nhìn về phía trước, không ai nói với ai một lời, chẳng ai quan tâm người bên cạnh mình là người tốt hay kẻ xấu, và cũng chẳng có ai nhảy xuống dòng nước sông đang chảy bên dưới cả.
Năm người, tất cả đều ở độ tuổi hai mươi đến ba mươi tuổi, không ai quen biết ai, cứ ngồi cùng nhau trên cây cầu sắt cổ hóng gió. Thời gian dường như đang trôi thật nhanh, cũng dường như đang trôi chậm lại. Đột nhiên, một người lên tiếng:
- Mọi người! Đi ăn đêm cùng nhau không?
Người lên tiếng là cậu thanh niên đến sau Minh. Minh cảm nhận được, năng lượng vô hình lúc ban đầu cậu ta tới rất tiêu cực, rất giống với hắn của trước đây khi mới bị bắt vào tù. Hiện tại, tuy năng lượng tiêu cực đó đã bớt đi nhiều, nhưng vẫn chưa biến mất hoàn toàn.
Minh cùng ba cô gái nhìn nhau. Hắn không nói gì, nhưng ba cô gái lại cùng nhau đồng thanh, trả lời:
- Đi!
Năm người cũng chẳng vào nhà hàng sang trọng gì, chỉ tùy tiện tìm đại một quán đồ nướng ban đêm, cùng nhau đi vào.
Năm người ổn định chỗ ngồi, cũng là lúc nhân viên mang menu ra cho năm người chọn món. Minh còn chưa kịp nhận lấy menu từ tay cậu nhân viên phục vụ, cô gái mặc áo ba màu kẻ ngang ( ngoài cô gái mặc váy trắng đầu tiên, hai cô gái còn lại một người mặc áo ba màu kẻ ngang, một người mặc áo màu vàng nhạt ) đã nhanh miệng lên tiếng:
- Menu có món gì thì mang hết ra cho bọn chị! Lấy cho bọn chị một tháp bia hơi ra trước!
Một tháp bia cũng chỉ rót được mười cốc bia, cho nên năm người mới rót lượt đầu, thì tháp bia đã vơi đi phân nửa. Cô gái mặc áo kẻ ngang có vẻ là một người hướng ngoại trên bàn nhậu, đồ chưa ra, nhưng đã có bia rồi, làm sao cô có thể đợi đồ ra mới uống:
- Nào mọi người! Trăm phần trăm nhé!
Năm người cụng cốc bia với nhau, sau đó cùng uống cạn. Cô gái mặc áo kẻ ngang lại lên tiếng tiếp:
- Mọi người, vì sao lại ra cầu ngồi vậy?
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.