Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 167: Trở Lại Bàn Ăn

Bác Hùng thắng, nhưng bác lại chẳng nhắc gì đến cánh tay Minh thua cho bác ấy. Ngược lại, bác còn tiếp tục rủ Minh so tài với bác:



- Hai chúng ta thi lắc xúc xắc, thế nào?



Minh im lặng không nói, hắn nhìn thẳng vào mắt của bác Hùng, tưởng như hắn đang muốn nhìn thấu suy nghĩ của bác, nhưng thực chất, hắn đang suy tính trong đầu.



Bác Hùng chắc chắn không phải người muốn khoe mẽ, nếu không bác chắc chắn đã chẳng đấu riêng với hắn mà không cho ai biết. Và bác ấy sẽ càng không phải người muốn hạ thấp Minh, bởi làm như vậy, bác cũng chẳng được gì cả. Minh đoán rằng, chắc bác Hùng muốn dạy dỗ hắn điều gì đó. Cho nên, lần này hắn không muốn đấu với bác Hùng nữa, mà nói:



- Cháu không phải đối thủ của bác, vừa rồi cháu còn thua bác một cánh tay.



Bác Hùng vậy mà lại lắc đầu, bác nói với Minh:



- Hai chúng ta chỉ là đang giao lưu, không có cược, cho nên không có thưởng phạt.



Minh lại nói:



- Cháu vẫn không đấu với bác nữa, cháu không thắng được!



Bác Hùng lần này lại gật đầu:
Website TruyenLau.com


- Tốt lắm, thực lực tuy có kém một chút, nhưng tâm tính thì không thể chê được! Hoàng Cực quả nhiên tìm được một người đệ tử tốt.



Được bác Hùng khen ngợi, Minh vậy mà chẳng tỏ ra chút tự hào nào. Hắn chỉ chắp tay hướng về bác Hùng thay cho lời cảm ơn. Website TruyenLau.com



Bác Hùng lại tiếp tục nói, chỉ là không giống như Minh tưởng tượng là bác sẽ dạy bảo hắn một chút, lời bác nói:

TruyenLau.com

- Hoàng Cực từng nói với tao rằng, nếu như tao muốn, vị trí Át Tép nhất định sẽ thuộc về tao. Bản thân tao cũng cho là như vậy.



Minh chớp mắt, lần này hắn không cần động não suy nghĩ, lời bác Hùng nói không sai, hắn áng chừng thực lực của hắn và Già Cơ và Già Rô tương đương nhau. Nếu như bác Hùng đã có thể dễ dàng thắng hắn, thì chắc chắn cũng sẽ dễ dàng được hai người kia. Như vậy, chỉ cần bác Hùng lựa chọn chất tép, bác ấy quả thật sẽ dễ dàng trở thành Át Tép, trở thành ông trùm thứ tư trên thế giới.



Thấy Minh im lặng, bác Hùng lại tiếp tục nói:



- Tao là truyền nhân duy nhất của vị lãnh tụ vĩ đại đời trước của nước ĐL, cũng là con trai duy nhất của vị anh hùng dân tộc trong bóng tối kia. Cho dù tao không trở thành Át Tép, tao hoàn toàn có thể trở thành người đứng đầu cả nước ĐL này. Mày đoán thử xem, vì sao tao lại chỉ nắm giữ duy nhất thành phố H thôi?



Minh im lặng suy nghĩ, hắn tạm thời không thể nghĩ ra, đầu hắn đang từ từ phân tích. Đối với những người biết về sự tồn tại của bác Hùng, có lẽ trong lòng họ, bác Hùng mới là người đứng đầu nước ĐL hiện nay, nhưng điều đó không đủ để phủ định sự thật là bác ấy chỉ kiểm soát duy nhất thành phố H này mà thôi.



Biết Minh không thể nghĩ ra, bác Hùng lại chủ động nói:



- Là vì sự tồn tại và ổn định của gia tộc, là vì lời hứa với bố và sư phụ của tao. Bố và sư phụ của tao trước khi chết có giao phó nước ĐL cho tao. Trước đó, hai người bọn họ từng nhiều lần hỏi tao có yêu nước không? Tao đã trả lời là không, vì đất nước chỉ là một nơi tao sinh ra và lớn lên, tao không sinh ở đất nước này thì tao sinh ở đất nước khác, như vậy thì tại sao tao phải yêu nước?



Im lặng một lát, bác Hùng lại nói tiếp:



- Tao biết, hai người bọn họ hỏi tao câu đấy là muốn tao đưa ra lựa chọn, sống ích kỷ hay vị kỷ. Và tao đã lựa chọn sống ích kỷ. Thế nên, dù bản lĩnh của tao có lớn đến đâu, hai người bọn họ cũng dùng tình nghĩa ép tao chỉ được nắm giữ quyền lực tại một thành phố, lựa chọn ích kỷ bảo vệ hậu nhân đời đời phát triển tại thành phố đó. Tao có ba người con trai, không có con gái, đứa lớn là người đứng đầu bạch đạo thành phố H, đứa thứ hai đứng đầu hắc đạo thành phố H, đứa thứ ba chính là Phạm Hữu Thành – giám sát của trại giam này. Đứa con thứ ba này của tao, so với hai anh của nó thì có thể nói là bất tài vô dụng, nhưng nó lại có ước mơ, nó muốn giống như tao, một mình nắm giữ cả hai đạo hắc bạch của một thành phố. Mày nói xem, tao nên chiều theo ý nó, hay là giết nó đây?



Minh lạnh người, hắn đã hiểu vì sao giám sát trại giam thành phố H lại nói với hắn rằng, hắn sẽ biết mục đích ông ta muốn gì sau khi hắn gặp bố của ông ta rồi. Ông ta muốn Minh thăm dò mục đích của bố ông ta, nếu bố ông ta chiều theo ý ông ta, vậy ông ta cũng coi như là một bước lên mây. Còn nếu bố ông ta muốn giết ông ta, vậy thì ông ta muốn Minh ra mặt bảo vệ.



Đầu óc Minh lại một lần nữa tiếp tục xoay chuyển, nhưng lần này, hắn quá trẻ, không thể nào hiểu được những lời mà bác Hùng nói. Dựa vào thực lực của bác Hùng, nếu như nắm quyền điều khiển cả nước ĐL, hoàn toàn có thể đánh Đông dẹp Bắc, mở rộng lãnh thổ. Như vậy quyền lực truyền xuống các đời con cháu chẳng phải sẽ tốt hơn là chỉ làm bá chủ một thành phố hay sao? Minh không thể tự mình trả lời được câu hỏi này. Nhưng hắn có thể trả lời câu hỏi của bác Hùng đặt ra cho hắn:



- Từ lúc bác để anh Thành tiếp xúc với sư phụ của cháu, bác đã đưa ra quyết định rồi phải không? Cháu đâu cần thiết phải nói nữa.



Bác Hùng gật đầu, vẫy vẫy tay:



- Được rồi, mày ra ngoài đi!



Minh vậy mà lại không rời đi, hắn hỏi:



- Bác không định dạy bảo cháu điều gì sao?



Bác Hùng lắc đầu:



- Những gì cần dạy cho mày, sư phụ mày đều đã dạy hết cho mày rồi, tương lai của mày ra sao, phải xem ở chính bản thân của mày thôi.



Minh cúi đầu, lễ phép nói:



- Vâng, cháu xin phép ra ngoài ạ!



Minh quay người, đi ra khỏi căn phòng, thì giọng bác Hùng lại vang lên trong đầu hắn:



- Ghi nhớ thật kỹ từng chi tiết ngày hôm nay, tương lai nó sẽ giúp ích không nhỏ cho mày đâu.



Minh không đáp lại, bởi vì hắn đã đi ra khỏi căn phòng cuối cùng trong trại giam rồi. Ở bên ngoài, giám sát trại giam thành phố H vẫn đang đứng đợi hắn. Vừa thấy Minh đi ra, ông ta đã chủ động lên tiếng:



- Thiếu gia, cậu ra ngoài rồi!





Minh nhìn ông ta gật đầu, hắn hiểu ông ta không phải đang chờ đợi lời chào của hắn, ông ta là muốn thăm dò suy nghĩ của bố ông ta. Minh nói:





- Sau này đừng gọi tôi là thiếu gia nữa anh Thành, tôi đã gọi bố anh là bác, sau này chúng ta cứ xưng hô anh em với nhau là được.



Minh không nhắc đến điều mà giám sát trại giam thành phố muốn biết, bởi hắn biết rằng ông ta đã sớm đoán được suy nghĩ trong lòng của bố ông ta, chẳng qua là ông ta cẩn thận, sợ bản thân đoán sai, nên mới nhờ đến Minh mà thôi.



Giám sát trại giam thành phố cũng chẳng khách sáo với Minh làm gì nữa, bởi Minh có một người sư phụ lợi hại thì ông ta cũng có một người bố lợi hại chẳng kém. Ông ta trực tiếp gọi Minh là em trai trong khi tuổi của ông ta hoàn toàn có thể đẻ được ra Minh:



- Vậy từ nay anh sẽ gọi chú là em trai nhé! Em trai sau này đừng quên người anh này đấy!



Minh không đáp lại lời của giám sát trại giam thành phố H, mà hắn trực tiếp thừa nhận:



- Anh Thành, chúng ta trở lại bàn ăn thôi, em vẫn còn thấy đói đây này!



Hai người cùng nhau trở về phòng của giám sát trại giam thành phố. Anh Sói và Lục Nam vậy mà không hề động đũa từ lúc Minh và giám sát trại giam rời đi. Hai người đó vẫn đợi hai người trở về rồi cùng ăn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu