Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 107: Di Hoa Tiếp Ngọc

Lục Nam kinh ngạc khi Hai Tép Cũ lật bài không theo sáo lộ. Nhưng lúc này, cậu phải nghĩ ra cách có thể chiến thắng. Do Hai Tép Cũ lật quân át bích trước, nên lần này là do ông ta tố bài trước:

- Tố ba trăm triệu!

Trước đó hai người mới chỉ tố năm mươi triệu, bề ngoài nhìn vào như là Hai Tép Cũ ván này sợ sẽ thua nên vẫn giữ lại tiền để đấu với Lục Nam ván sau, hoặc là Hai Tép Cũ làm thế để kích động Lục Nam, khiến cậu ta đặt tất tay. Lục Nam lên tiếng:

- Thật là bài oan gia! Tôi không tin ông có thùng phá sảnh. Tôi tất tay!

Hai Tép Cũ nhìn Lục Nam bằng ánh mắt khó hiểu, cậu ta chắc chắn không phải người dễ bị kích động, mà xét mặt bài trên bàn, mặt bài lợi thế vẫn đang ở bên Hai Tép Cũ, vậy mà Lục Nam vẫn tự tin mà đặt tất tay như vậy. Điều này làm Hai Tép Cũ phải chần chừ, cần thêm thời gian để suy nghĩ.

Thật ra Lục Nam cũng đang rất hồi hộp, bản thân cậu đúng là vẫn có cách để giành chiến thắng ván bài này khi Hai Tép Cũ đã lật quân át bích ra trước đó. Nhưng thật sự tỉ lệ thành công của cách đó không cao, hoàn toàn phụ thuộc vào việc Hai Tép Cũ chút nữa có mắc mưu cậu hay không.

Suy nghĩ hồi lâu, Hai Tép Cũ lên tiếng:

- Được! Tôi theo!

Minh làm trọng tài, hắn hiểu Lục Nam đã thua Hai Tép Cũ rồi, nhưng gương mặt vẫn không lộ ra chút biểu cảm nào, nhàn nhạt nói:

- Hai bên đều đã theo cược, mà Lục Nam đã không còn khả năng tăng cược! Cho nên, đã đến lúc cả hai phải mở lá bài tẩy của mình ra rồi!

Lời của Minh nói ra, cả hai người đều không phản đối, nhưng cả hai lại đều không vội vàng mở bài. Thời khắc quyết định để Lục Nam ra chiêu cuối cùng càng lúc càng đến gần. Cậu ta không nhìn vào tay Hai Tép Cũ, cũng không nhìn thẳng vào mắt ông ta, mà chuyển ánh mắt về phía Minh. Lục Nam tỏ ra kinh ngạc, hét lớn: Đọc truyện tại TruyenLau.com

- Thiếu gia!

Minh biết đây là chiêu của Lục Nam, cho nên hắn không hề phản ứng lại tiếng hét của Lục Nam. Nhưng Hai Tép Cũ lại thật sự bị Lục Nam đánh lừa, nghiêng đầu, di chuyển ánh mắt nhìn Minh. Nhân cơ hội mong manh này, Lục Nam nhoài người về phía trước, đập tay vào bàn tay đang giữ lá bài tẩy của Hai Tép Cũ, dùng chiêu “ Tá Hoa Kính Phật ” đánh tráo lá bài tẩy của Hai Tép Cũ.

Hai Tép Cũ nhận ra mình đã trúng kế của Lục Nam thì đã muộn rồi, lá bài tẩy của ông ta đã bị Lục Nam đánh tráo. Gương mặt lộ ra vẻ thất vọng với bản thân, thở dài một tiếng.

Hai đệ tử của Hai Tép Cũ quan chiến cũng không nói một lời. Đều là lão thiên tung hoành trong các sòng bạc, bọn họ đều biết câu: “ Khi mày chơi bịp, không phải người khác không biết mày chơi bịp, chỉ là người ta không thể chứng minh được mày chơi bịp. ” Lục Nam chơi bịp, đánh tráo lá bài tẩy của Hai Tép Cũ, ai ở đây cũng biết, nhưng người có thể chứng minh Lục Nam chơi bịp, lại không có bất kì lí do nào để đứng ra cả. Website TruyenLau.com

Minh mặt không cảm xúc, thúc giục:

- Lật bài đi!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Nam cười, tuy ván này cậu ta có thắng, Hai Tép Cũ vẫn còn bảy trăm triệu để chơi, nhưng ít nhất sau ván này cậu ta vẫn chứng minh được một điều, cậu ta vẫn có thực lực để đấu với một trong Tứ Quý Hai. Và tất nhiên là không tính Minh ở trong đó.

Lục Nam lật bài lên, không có gì bất ngờ, chính là bộ thùng phá sảnh chín mười bồi đầm già bích. Tự tin nhìn thẳng vào Hai Tép Cũ, đợi ông ta lật lá bài tẩy của mình.

Hai Tép Cũ giả bộ nhăn mặt, gương mặt biểu lộ cảm xúc thần bí, lắc lắc đầu, miệng lẩm bẩm “ thật không ngờ ... thật không ngờ ... ”. Cầm lá bài tẩy của mình, Hai Tép Cũ vung tay lên cao xong mới đập mạnh xuống bàn.

Là lá át bích, Hai Tép Cũ có thùng phá sảnh một hai ba bốn năm bích.

Lục Nam đã thua mà không hiểu tại sao. Cậu ta rõ ràng đã đổi lá bài tẩy của Hai Tép Cũ bằng chiêu “ Tá Hoa Kính Phật ” rồi. Tại sao ông ta vẫn có thể lật ra lá át bích? Chẳng lẽ ông ta cũng có cái gọi là công năng đặc dị đó?

Câu trả lời cho những câu hỏi trong đầu Lục Nam chỉ có Minh và Hai Tép Cũ có thể giúp cậu ta trả lời. Lục Nam biết điều đó, cho nên cậu ta quyết định chút nữa sẽ thỉnh giáo Minh.

Lục Nam thua mà vẫn giữ được phong độ. Cậu ta cười nhìn Hai Tép Cũ, thật tâm nói:

- Tiền bối quả nhiên lợi hại, vãn bối không thể bằng được!

Hai Tép Cũ gật đầu, cũng đưa ra lời khen Lục Nam:

- Cậu cũng rất khá đó! Chiêu “ Tá Hoa Kính Phật ” đó quả thật rất xảo diệu. Nếu không phải tôi có kinh nghiệm hơn, đã đề phòng từ trước đó, thì chưa chắc đã thắng được cậu.

Minh lúc này lại lên tiếng xen vào:

- Được rồi! Ba thầy trò các người đã đánh bại cậu ta. Như vậy là đã có tư cách đấu cùng tôi một trận.

Hai đệ tử của Hai Tép Cũ từ đầu đã muốn đấu với Minh, nhưng khi nhận ra thực lực của mình không đủ, lại tỏ ra chần chừ.

Minh đi lướt qua người Hai Tép Cũ, sau đó mới đến chỗ của Lục Nam, đổi chỗ cho cậu ta đứng lên. Các lá bài mà Hai Tép Cũ và Lục Nam giấu trong người đã được Minh trả lại vào bộ bài một cách thần không biết, quỷ không hay. Đây là chiêu “ Thâu Thiên Thuật ” là bán chiêu của chiêu “ Thâu Thiên Hoán Nhật ”.

Minh lại lên tiếng:

- Sao thế! Bài có rồi, người cũng đã ngồi vào bàn rồi! Lại không định chơi nữa sao?

Hai đệ tử của Hai Tép Cũ không hề phát giác Minh đã thu lại những lá bài mà sư phụ họ đã giấu về trong bộ bài. Trao đổi ánh mắt với nhau, lần này bọn họ chân chính dùng ba đấu một, Hai Tép Cũ lại có bài giấu trong người, như vậy chưa chắc đã không thể đấu với Minh một trận. Nghĩ như vậy, cả hai lại ngồi xuống, ngồi sang hai bên của Hai Tép Cũ và Minh.

Đệ tử nhỏ của Hai Tép Cũ lên tiếng:

- Không chơi xì tố nữa, chúng ta chơi tá lả được không?

Minh cười nghiêng đầu tỏ vẻ đồng ý, đối với hắn chơi gì cũng được, bởi hắn chắc chắn sẽ thắng.

Hai đệ tử của Hai Tép Cũ định lấy bài để xào, không ngờ Minh và Hai Tép Cũ lại đứng lên, khiến cả hai cũng đứng lên theo một cách ngơ ngác mà không hiểu gì.

Minh cùng Hai Tép Cũ trao đổi quyền thuật với nhau trong năm giây, Minh tuy chỉ dùng vài thức tán thủ cơ bản cũng đủ khiến cho Hai Tép Cũ phải đổ mồ hôi mới chống đỡ được. Khi cả hai người tách nhau ra, bộ bài đã được tách ra làm bốn phần, mỗi phần mười ba lá, được xếp lại thành hình vuông nhỏ có bốn cạnh kéo dài ra như bốn chiếc đuôi. Lúc này cả Hai Tép Cũ và hai đệ tử của ông ta mới phát hiện tất cả những lá bài bị giấu đi đã vô thanh vô tức trở lại bộ bài từ lúc nào.

Bốn người không ai nói với nhau câu nào, lại cùng ngồi xuống. Minh đưa tay ra hiệu cho Hai Tép Cũ lấy bài trước do ông ta là người thắng ván trước. Ngay sau khi Hai Tép Cũ bốc lá bài đầu tiên, bốn người liền thay nhau lần lượt bốc bài. Chơi tá lả, Hai Tép Cũ là người bốc đầu tiên, cũng là người bốc cuối cùng. Ông ta giữ mười lá bài, còn những người khác chỉ giữ chín lá.

Do ngăn cản nhau không để cho đối phương vừa lên bài đã ù, cho nên ai cũng thiếu mất một lá mới có thể ù bài.

Hai Tép Cũ cầm mười quân bài, trong đó tám quân là một sảnh đồng cơ dài từ hai đến chín, hai quân còn lại là bồi cơ và già cơ.

Đệ tử lớn của Hai Tép Cũ cầm chín quân bài, trong đó tám quân cũng là một sảnh đồng dài từ hai đến chín, nhưng là chất tép. Quân bài còn lại là mười cơ bị Minh nhét vào, nhưng cậu ta lại không thể đánh cho Hai Tép Cũ để ông ta ù.

Đệ tử nhỏ của Hai Tép Cũ tương tự sư phụ và sư huynh của mình, cầm sảnh đồng từ hai đến chín bích, và cầm quân mười tép mà sư huynh của mình cần.

Minh đang cầm ba quân át mà ba người kia cần, ba quân già, hai quân đầm và quân ba rô. Hắn chỉ cần một quân đầm nữa là ù.

Hai Tép Cũ đánh ra quân già cơ, tất nhiên là đệ tử lớn của ông ta không thể ù được rồi. Bắt buộc phải bốc bài. Cậu ta dùng thủ thuật “ Tay Én ” giấu lá mười cơ mà sư phụ mình cần, muốn nhân cơ hội bốc bài để đặt lại lá mười cơ về bộ bài úp cho sư đệ và sư phụ có cơ hội bốc được. Đồng thời trong lúc bốc lá bài đầu tiên trong tụ bài, lại cố tình dùng chiêu “ Phong Quyển Tàn Vân ” lật lá bài mười bích mà sư đệ mình cần lên. Ép buộc Minh lượt sau phải bốc lá mười bích đó. Cậu ta lên tiếng nói với Minh:

- Xin lỗi anh!

Minh nhìn ba thầy trò một lượt bằng ánh mắt đầy thâm ý, hắn đáp lời đệ tử lớn của Hai Tép Cũ:

- Không sao!

Đệ tử lớn của Hai Tép Cũ bốc lá nào, liền đánh lá đó, chỉ cần đấy không phải lá đầm mà Minh đang chờ là được.

Minh tất nhiên không ù, hắn có thể dùng công lực đổi bài của mình để ù dù đối phương đánh lá nào cho hắn đi nữa, nhưng nếu người ta đã muốn hắn bốc lá mười bích, vậy thì hắn sẽ chiều lòng mà bốc lá mười bích.

Bốc lá mười bích đặt vào bộ bài của mình, Minh im lặng, không đánh bài. Hai Tép Cũ ngồi đối diện hắn thấy vậy bèn hỏi:

- Sao cậu không đánh đi? Hay là không dám đánh?

Minh mỉm cười, vừa cười vừa nói:

- Không phải là không muốn đánh, mà là ù rồi!

Trải chín lá bài trước đó của mình ra bàn, Minh dùng lá mười bích bốc được kẻ lướt trên chín lá bài một lượt, sau đó lật cả mười lá bài ra, một sảnh đồng mười lá từ ba đến đầm bích được Minh mở ra, đây là chiêu “ Di Hoa Tiếp Ngọc ”.

Minh đã thắng, không cần thiết phải chơi nữa, hắn đứng dậy cùng Lục Nam trở về.

Ba thầy trò Hai Tép Cũ càng ngơ ngác hơn khi đệ tử nhỏ của ông ta mở bài của mình ra, tám trong chín lá bài của cậu ta đã bị Minh đổi đi từ lúc nào mà cả ba không hề hay biết.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu