Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 164: Vua Sói Trở Lại

Minh đã ra lệnh, Lục Nam tất nhiên cũng sẽ không có ý kiến, cậu ta liền quay xe lái về phía trại giam thành phố H.



Trên đường đi, Minh lần này không im lặng nữa, mà mở miệng nói chuyện với Lục Nam:



- Lục Nam, tôi muốn kinh doanh sòng bạc, cậu có đồng ý đến sòng bạc của tôi làm việc không?



Lục Nam không cần suy nghĩ, liền đáp luôn:



- Thiếu gia, tôi là một lão thiên, thiên hạ của tôi là ở trong sòng bạc!



Minh mỉm cười, thực lực của Lục Nam hiện nay đã chẳng thua kém bất kì ai trong Tứ Quý Hai ngày trước, có cậu ta áp trận, Minh tự tin có thể nắm chắc phần thắng từ nước cờ đầu tiên mà hắn đi.



Vì khá có thiện cảm với Lục Nam cùng Hồng Diệp, nên Minh có ý định đào tạo Lục Nam, hắn lại hỏi:



- Già Cơ đã bày cục, cậu nghĩ tôi có thể thắng không?



Lục Nam vừa lái xe vừa suy nghĩ câu hỏi của Minh. Già Cơ là một người đứng trong top đầu những người đại diện của năm mươi hai lá bài tây, còn Minh lại chỉ là một trong bốn người đứng cuối. Nếu như dùng thứ hạng để so sánh, Minh không thể nào so sánh với Già Cơ. Nhưng theo Lục Nam được biết, Mười Tép từng đánh giá thực lực của Minh còn cao hơn cả Tứ Quý Mười, như vậy chưa chắc Minh đã không có cơ hội. Hơn nữa, Lục Nam làm thuộc hạ của Minh đã lâu, cậu ta cảm tưởng như thực lực của Minh là thực lực tuyệt đối. Cho nên, Lục Nam tin tưởng vào Minh. Lục Nam đáp:



- Già Cơ bày ra cục diện này là để nhắm vào thiếu gia. Nhưng anh ta lại không tự mình ra tay mà lại để Diệp Tiêu Dao thay mặt. Nó giống như Già Cơ muốn thử thách và kiểm tra thiếu gia vậy. Thực lực của Già Cơ chắc chắn rất đáng sợ, nhưng tôi tin thực lực của thiếu gia cũng chẳng kém. Nên nếu thật sự chỉ là thử thách, tôi tin thiếu gia có thể thắng.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh gật đầu, xong lại lắc đầu, hắn nói:



- Không sai, cục diện Già Cơ bày ra đúng là để thử thách tôi mà thôi. Nhưng cho dù anh ta không thử thách, cho dù tự mình anh ta ra tay, thì anh ta cũng sẽ thua mà thôi.

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Nam không e ngại Minh là chủ của mình, liền lắc đầu nói:



- Thiếu gia, cậu rất lợi hại. Nhưng tôi không cho rằng thực lực của Già Cơ có thể thua cậu!

TruyenLau

Minh cười, hắn không trách Lục Nam không tin tưởng thực lực của hắn, dù sao địa vị của Già Cơ ở trên thế giới quá cao, trong mắt những lão thiên trên thế giới, Già Cơ chẳng khác gì một vị thần cả. Minh giải thích cho Lục Nam vì sao hắn có tự tin tất thắng trong ván cờ mở màn này:



- Lục Nam, cậu quên mất một người khi làm việc đại sự thì phải xem thấu thiên thời địa lợi nhân hòa rồi sao. Xét về thiên thời, thực lực của tôi và Già Cơ là tương đương, nhưng Già Cơ lại bày cục trước, thế nên thiên thời đã bị Già Cơ chiếm mất. Xét về địa lợi, đây là thành phố H của nước ĐL, là địa bàn của chúng ta, cho nên tôi mới là người nắm được địa lợi. Cuối cùng là nhân hòa, cậu nghĩ xem, tôi và Già Cơ, ai mới là người nắm giữ được nhân hòa đây?



Lục Nam tất nhiên là biết rõ phân tích của Minh, chỉ là Lục Nam ngày đó không chứng kiến trận đấu của Minh và Già Cơ, không biết rằng thực lực của hai người là tương đương. Lục Nam nghĩ rằng thực lực của Già Cơ vượt trội Minh, như vậy thiên thời địa lợi nhân hòa đâu còn có ý nghĩa gì trước thực lực tuyệt đối nữa. Chẳng phải trước kia Minh cũng từng dùng thực lực tuyệt đối lật trời thành phố B trong một đêm hay sao? Nhưng nếu Minh đã khẳng định thực lực của hai người là tương đương nhau, vậy Lục Nam cũng chẳng có lí do gì không tin Minh sẽ giành được chiến thắng cả.



Bởi lẽ xét về nhân hòa, Già Cơ chỉ có Diệp Tiêu Dao, còn bên cạnh Minh không tính đến hai đạo hắc bạch của thành phố H, vẫn còn rất nhiều người sẵn sàng giúp đỡ hắn.



Rất nhanh, Lục Nam đã lái chiếc Rolls-Royce Phantom đến trại giam thành phố H. Và khi nhìn thấy người ngồi trong xe là Minh, những cảnh sát canh cổng trại giam thành phố H ngay lập tức mở cổng, tránh đường để Lục Nam lái xe vào.



Lục Nam vừa đỗ xe vào trong bãi xe của trại giam thành phố, giám sát trại giam thành phố cũng đã có mặt để đón tiếp hai người. Ông ta chủ động mở cửa xe cho Minh bước ra, nở một nụ cười nịnh nọt, giám sát trại giam nói:



- Thiếu gia, vì sao cậu tới đây, nếu cậu cần, có thể gọi tôi đến bất cứ lúc nào mà!



Minh lắc đầu, hắn nói với giám sát trại giam thành phố:



- Ông Thành, tôi muốn gặp anh Sói.





Giám sát trại giam gật đầu, lên tiếng hỏi:



- Thiếu gia có cần tôi đi cùng không?



Minh lắc đầu, nói với giám sát trại giam:



- Tôi trước giờ không quan tâm đến việc phân bố thế lực thành phố H. Làm phiền ông chút nữa giải đáp cho tôi. Với tôi mong trước khi tôi cùng anh Sói ra ngoài, ông sẽ chuẩn bị cho tôi vài tờ giấy phép kinh doanh.



Dứt lời Minh bước đi về phía căn phòng của anh Sói trong trại giam thành phố H, để lại Lục Nam ở lại làm việc với giám sát trại giam thành phố.



Đẩy cửa bước vào phòng của anh Sói, Minh thấy anh Sói vẫn còn đang tập quyền. Nghe tiếng động có người đi vào, anh Sói quay người lại, nhìn thấy Minh thì bật cười, lên tiếng trước cả Minh:



- Là cậu sao? Tới tìm tôi uống bia à?



Anh Sói chỉ nói vui vậy thôi, chứ anh ta hiểu Minh không phải là người thích rượu bia, Minh đến đây chắc chắn là có việc cần tìm gặp anh ta. Ấy vậy mà Minh lại đáp:



- Ừ, tôi đến mang anh đi uống bia!



Anh Sói chớp chớp đôi mắt, Minh nói mang anh ta đi uống bia, chứ không phải đến uống bia cùng anh ta, hay là mang bia đến cho anh ta uống. Thế nên, anh Sói hiểu rằng Minh tới đây là muốn anh ta rời khỏi đây đến giúp Minh một tay.



Anh Sói đi về phía giường của mình và ngồi xuống, anh ta không tỏ ra vui mừng vì lời nói của Minh, mà hỏi hắn:



- Kẻ thù lần này của cậu là ai?



Minh mỉm cười, trả lời anh Sói:



- Lần này không phải kẻ thù, là anh vợ tương lai của tôi muốn thử thách tôi một chút mà thôi.



Anh Sói nhướng mày, bày ra bộ mặt không hiểu, anh vợ tương lai của Minh muốn thử thách hắn thì liên quan gì đến việc hắn đến đây. Minh thấy vậy, lại giải thích tiếp:



- Anh vợ tương lai của tôi chẳng kém tôi chút nào đâu! Đã đến lúc tôi phải chinh phục thế giới rồi. Cho nên, anh cũng nên ra tù rồi!



Anh Sói nhìn Minh, bật cười lên tiếng:



- Chúc mừng cậu! Nhưng cậu dựa vào đâu để ép buộc tôi phải ra tù giúp cậu?



Minh nhìn thẳng vào mắt anh Sói, nói một cách rất chân thành:



- Dựa vào việc chúng ta là bạn, dựa vào việc Sói Ba Đầu đang ở chỗ của tôi. Hai người anh em này của anh, đã đủ để anh đồng ý rời khỏi đây chưa con sói đầu đàn?





Lần này, anh Sói sảng khoái bật cười lớn:



- Ha ha ha, được làm anh em của cậu là vinh dự của tôi. Vì hai tiếng anh em này, tôi sẽ ra tù!



Minh cũng cười, nhưng hắn cười không thành tiếng, câu nói đáng ra phải để anh Sói nói, thì Minh lại nói thay anh ta:



- Hỡi các con sói độc ác đội lốt người ngoài kia, run rẩy đi, sợ hãi đi, vị vua của các người, Vua Sói đã trở lại rồi!



Cả hai nhìn nhau cười vui vẻ, đôi khi chỉ cần một lí do đơn giản cũng khiến con người ta có thể tươi cười. Những con sói độc ác mà Minh nói tất nhiên không phải chỉ anh Sói và thuộc hạ của anh ta, ngược lại lời đó là chỉ kẻ thù của hai người cả ở hiện tại và tương lai. Anh Sói đã quen cuộc sống ở trong tù, không muốn ra tù tái xuất giang hồ. Nhưng Minh đã tới và yêu cầu, anh ta không thể không theo. Anh ta vui vì Minh không dùng thế lực ép buộc, mà dùng tình cảm để mời anh ta.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu