Một vị hoà thượng trong phật môn đột nhiên lại nhắc đến đạo môn tất có chuyện bất thường. Minh chắp tay hành lễ với vị hoà thượng già, nói:
- Xin thầy chỉ giáo thêm!
Vị hoà thượng già đã chủ động nhắc đến với Minh thì tất nhiên sẽ không giấu diếm Minh làm gì:
- Đạo môn trước đó cũng là một môn phái lớn. Chẳng qua vì câu nói kinh điển “ Đạo khả đạo, phi thường đạo ” nên nhiều người trong đạo môn lầm đường lạc lối, đi vào ma đạo, quỷ đạo. Điều đó dẫn đến đạo môn suy thoái. Phật giáo chia ra làm đại thừa phật pháp và tiểu thừa phật pháp. Thì đạo môn cũng có đại đạo và tiểu đạo. Đại đạo chính là tu luyện huyền môn chính pháp, giữ được sơ tâm hướng đến việc đắc đạo thành tiên. Tiểu đạo là tu luyện pháp thuật, đoạt lấy hư danh, tung hoành nhân thế. Bùa chú, pháp quyết, luyện thi, luyện cổ, luyện ma, luyện quỷ đều là từ con người đi theo tiểu đạo mà ra. Có thể nói, tổ tiên của kẻ thù hiện tại của thí chủ là xuất phát từ đạo môn mà ra. Nếu như thí chủ tìm được người đạo môn khác, có lẽ có thể đối phó kẻ ác.
Minh nhắm mắt suy nghĩ, hắn theo dòng suy nghĩ của mình mà nói ra:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Thời đại này còn có người tu đạo theo con đường đại đạo sao? Còn có người tu luyện huyền môn chính pháp sao?
Vị hoà thượng già nhấp một ngụm trà, nhìn ra xa, nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Có lẽ vẫn còn! Cũng giống như hoà thượng già khác với các vị hoà thượng khác. Nhưng ý của hoà thượng, không phải để thí chủ đi tìm những vị đó. Ý của hoà thượng là thí chủ có thể dùng tà khắc ma, dùng tiểu đạo khắc tiểu đạo. Bởi những người đi theo tiểu đạo cũng không hoàn toàn đều là kẻ xấu!
Minh bừng tỉnh, hoà thượng già nói không sai, ngày nhỏ hắn cũng nghe nhiều truyện về các thầy pháp. Có người giống như người đàn ông mặc áo chàm, luyện quỷ hại người. Nhưng cũng có người tốt, dùng pháp thuật cứu người giúp đời.
TruyenLau.com
Minh lại tự đặt ra câu hỏi, rằng hắn phải tìm thầy pháp có năng lực giúp hắn đối phó người đàn ông mặc áo chàm ở đâu?
Minh không biết, nhưng hắn lại nhớ đến một người. Hoa Nguyệt, không tự dưng mà sư bá hắn lại sắp xếp Hoa Nguyệt đến giúp hắn. Vùng Tây Bắc do Hoa Nguyệt cai trị cũng là một vùng nổi tiếng với những câu chuyện kì dị ma quái. Có lẽ nhờ Hoa Nguyệt giúp đỡ, hắn có thể tìm được người mà hắn cần tìm.
Minh lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Sói Ba Đầu: “ Anh Nam, hôm qua Hoa Nguyệt xuất hiện ở thành phố H, anh liên hệ với chị ta, bảo chị ta đến Hạc Minh Tự, tôi đang ở đó đợi chị ta. ”
Minh tuy muốn giải quyết nhanh người đàn ông áo chàm, nhưng hắn vẫn không vội vàng, vì càng vội sẽ càng rối. Bởi nếu như Hoa Nguyệt không có cách, hắn vẫn muốn ở lại Hạc Minh Tự này, tận hưởng sự thoải mái khi ở đây tu luyện.
Một tiếng sau, Hoa Nguyệt mới đến được Hạc Minh Tự để tìm Minh. Thấy Minh cùng vị hoà thượng già uống trà, Hoa Nguyệt không dám đến làm phiền, chỉ đứng đợi ở phía xa.
Cả Minh và vị hoà thượng già đều biết Hoa Nguyệt đã tới. Nên vị hoà thượng già chủ động lên tiếng rời đi, nhường không gian lại cho Hoa Nguyệt:
- A Di Đà Phật, hoà thượng phải ra thăm vườn thuốc rồi, thí chủ ở lại nhé!
Nói rồi, vị hoà thượng già đứng dậy, đi về phía khu vườn thuốc sau chùa. Minh nhìn sang Hoa Nguyệt, gật đầu ra hiệu cho chị ta tới.
Hoa Nguyệt đi đến, chủ động lên tiếng trước:
- Thiếu gia! Cậu gọi tôi!
Minh rót cho Hoa Nguyệt một chén trà, đưa tay ra hiệu cho chị ta ngồi xuống. Đợi Hoa Nguyệt ngồi rồi, Minh mới lên tiếng:
- Chị Nguyệt! Chị có tin vào ma quỷ không?
Hoa Nguyệt hơi bất ngờ vì câu hỏi của Minh, không phải chị ta nghi ngờ gì Minh, mà là chị ta nhìn ra được Minh chỉ vừa mới tin vào tâm linh gần đây. Hoa Nguyệt đáp:
- Những người địa vị càng cao, thì càng mê tín!
Minh gật đầu, Hoa Nguyệt là bá chủ của vùng Tây Bắc, như vậy theo lời chị ta thì chị ta cũng rất mê tín. Và với tập tục vùng Tây Bắc, có lẽ Hoa Nguyệt thật sự có thể tìm được người có năng lực giúp Minh. Minh nói:
- Tôi muốn nhờ chị giúp tôi tìm một thầy pháp lợi hại. Tôi muốn đối phó với một thầy pháp khác!
Hoa Nguyệt không cần phải suy nghĩ quá lâu, chị ta liền nói với Minh:
- Tôi thật sự có quen một thầy bùa rất lợi hại. Chỉ là...
Minh hiểu ý của Hoa Nguyệt, giang hồ có luật của giang hồ, giữa các thầy pháp chắc chắn cũng có luật ngầm, giống như kiểu các thầy pháp không thể tùy tiện ra tay với nhau, nếu không sẽ bị coi là phản bội, bị những người khác vây công tiêu diệt, hoặc là sẽ khơi dậy chiến tranh giữa hai môn phái với nhau. Hắn nói:
- Thầy pháp mà tôi muốn đối phó là một thầy pháp luyện quỷ. Nếu thầy pháp mà chị biết là một thầy pháp tốt, tôi nghĩ nhất định sẽ đồng ý ra tay giúp tôi thôi.
Hoa Nguyệt lại lắc đầu, nhưng vẫn đồng ý với Minh:
- Nếu thiếu gia đã lên tiếng, tôi có thể dẫn thiếu gia đi gặp cô ấy. Còn cô ấy có chịu giúp thiếu gia hay không, thì tôi không dám đảm bảo. Chỉ là, mong thiếu gia đồng ý với tôi một điều kiện!
Minh không biểu lộ cảm xúc, hắn nói:
- Điều kiện gì?
Hoa Nguyệt đáp:
- Tôi mong thiếu gia dù có mời được cô ấy hay không, tương lai xin thiếu gia đừng làm hại đến cô ấy!
Minh không hoàn toàn đồng ý với điều kiện của Hoa Nguyệt, hắn nói:
- Chỉ cần người đó không làm chuyện xấu ảnh hưởng đến tôi, thì tôi sẽ không đối phó người đó!
Lời của Minh đủ để Hoa Nguyệt hài lòng, chị ta lên tiếng:
- Vậy xin thiếu gia đi cùng tôi, tôi sẽ dẫn thiếu gia đi gặp cô ấy ngay bây giờ!
Minh không đi tìm vị hoà thượng già để chào tạm biệt, hắn chỉ rửa sạch ấm và chén trà, sau đó cùng Hoa Nguyệt rời đi. Khi ra đến cổng chùa, Minh quay người lại, chắp hai tay, vái một cái thay cho lời chào tạm biệt. Có lẽ phải rất lâu sau hắn mới trở lại ngôi chùa này.
Minh cùng Hoa Nguyệt xuống núi đi lấy xe, hắn để cho Hoa Nguyệt lái xe vì chị ta thạo đường nên sẽ lái nhanh hơn.
Hai người đi xe từ thành phố H đến vùng núi sâu P khu vực Tây Bắc nước ĐL. Lái xe đến tận tám giờ hơn tối, chiếc Rolls- Royce Phantom của Hoa Nguyệt thậm trí đã được trèo đèo lội suối liên tục, vậy mà vẫn chưa đến nơi. Hai người buộc phải dừng xe lại khi Hoa Nguyệt đã lái xe đến khu vực sâu trong rừng, oto lúc này không cách nào đi sâu vào thêm được nữa.
Minh bước xuống xe, đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với rừng sâu, hắn cảm nhận được trong rừng có không ít dã thú ăn thịt, nhưng bá khí từ trên người hắn toả ra đủ để khiến những dã thú này không dám lại gần.
Hoa Nguyệt không có cảm giác nhạy bén của dã thú, không hề biết Minh vừa làm những dã thú trong rừng này sợ rồi. Chị ta nói:
- Thiếu gia! Trong rừng có dã thú ăn thịt, cậu chú ý chút!
Minh gật đầu, lòng tốt của Hoa Nguyệt hắn có thể cảm nhận được.
Hoa Nguyệt thấy Minh đã gật đầu, liền chủ động đi trước dẫn đường cho Minh.
Có vẻ Hoa Nguyệt đã nhiều lần tới đây, chị ta rất thông thuộc địa hình, cho nên hai người đi rất nhanh mà không hề bị lạc đường. Cả hai đi bộ thêm ba mươi phút, đi đến một ngôi nhà sàn bằng gỗ. Có lẽ đây chính là nơi Hoa Nguyệt muốn dẫn Minh đến, nơi ở của vị thầy pháp mà Hoa Nguyệt muốn giới thiệu với Minh.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.