Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 115: Hai Cơ

Át Cơ giành được chiến thắng, lúc này tinh thần của tất cả mọi người ngồi trong bàn cờ tướng mới trở về trạng thái bình thường. Ông ta nhìn Minh, hỏi:

- Cậu cùng ngài Át Rô có quan hệ gì?

Minh tất nhiên sống chết sẽ không thừa nhận thân phận để tử Át Rô của mình. Trừ khi sư phụ hắn xuất hiện và công bố ra bên ngoài. Thế cho nên, Minh lại giả vờ ngu, hỏi lại:

- Tại sao ngài lại hỏi tôi như vậy?

Át Cơ nhìn thẳng vào mắt Minh, nói:

- Bởi tôi cảm giác, cậu có một cái gì đó rất giống ngài Át Rô.

Minh cười, đáp lại:

- Ý ngài là “ Thiên Môn Ảo Thuật ”, đúng là tôi biết thuật này, cũng đã từng nghe đây là chiêu thức thành danh trong truyền thuyết của ngài Át Rô. Chẳng qua, tôi học được chiêu này là từ một người khác. Còn ngài Át Rô, tôi đã được nghe danh, cũng rất muốn được gặp mặt ngài ấy một lần!

Không ai chứng minh được lời của Minh là thật hay giả ngoài bản thân hắn.

Át Cơ cũng không hỏi nhiều nữa, ánh mắt rời khỏi Minh, mà nói với tất cả mọi người:

- Được rồi! Hôm nay tới đây thôi, mọi người về nghỉ ngơi đi!

Minh cũng theo đó mà đi về phía phòng của mình. Bước vào trong phòng, Minh vừa đóng cửa lại, hắn đã ho ra máu, trời đất xung quanh trở nên quay cuồng, khiến hắn trực tiếp ngất đi.

Khi nãy, khi còn ngồi trong bàn chơi cờ, Già Rô đã dùng chân đè lên chân hắn, truyền công lực cho hắn. Nếu không, sau ván cờ, hắn đã trực tiếp phun máu mà ngất đi tại chỗ rồi, chứ đâu phải là gắng gượng về phòng mới ngất.

Công lực của Át Cơ thật là kinh người, ông ta đã vào trong không gian ảo thuật của Minh, vậy mà vẫn còn có thể phản sát lại Minh, khiến Minh chút nữa đã trọng thương.

Minh còn chưa chốt cửa, cho nên bên ngoài vẫn có thể đẩy cửa vào trong lúc hắn ngất đi.

Tuy bị nội thương mà ngất đi, Minh vẫn cảm nhận được không gian xung quanh, có một người đàn ông đã đỡ hắn dậy và đưa hắn lên giường.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Môn thiền ngủ mà sư phụ truyền cho Minh cũng thật thần kì, nội thương trên người Minh vậy mà chỉ cần sau vài nhịp hô hấp đã dần bình phục lại. Minh dùng hai tiếng đồng hồ để tỉnh lại, nội thương trong người hắn đã hoàn toàn khỏi hẳn. Chẳng qua, Minh cảm giác công lực tinh thần của mình đã tụt xuống, ít nhất phải mất bảy ngày mới có thể hoàn toàn khôi phục được.

Minh mở mắt, là Già Rô đang ngồi trước giường của hắn. Chính cậu ta đã đưa hắn về giường. Già Rô nói:

- Tôi không biết vì sao cậu phải che giấu. Nhưng tôi biết cậu cùng cha của tôi có quan hệ không bình thường. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Già Rô nói đến đây, Minh định lên tiếng chối cãi, thì Già Rô lại không để cho hắn nói:

- Đừng vội chối cãi! Môn thiền ngủ của cậu tôi đã luyện từ bé. Cậu nói xem, như vậy tôi có nhận nhầm người không?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh im lặng không nói, hắn đã cứng họng, không biết phải nói như thế nào.

Già Rô lại không để hắn nói, mà tiếp tục:

- Được rồi! Tôi đi đây, đợi đến khi cậu muốn nói bí mật ra thì đến tìm tôi ở nước HD.

Già Rô rời đi, rời khỏi phòng của Minh. Có lẽ cậu ta cũng chuẩn bị rời khỏi đảo JE.

Minh thì quyết định ở lại đảo JE cho đến khi tinh thần hắn hoàn toàn bình phục, sẵn tiện trợ giúp Lục Nam tìm hiểu bí mật về cái chết của cha cậu ta.

Minh lấy điện thoại ra, gọi vào số Lục Nam:

- Alo! Mọi chuyện đã xong, cậu đến được rồi!

Minh nói xong thì cúp máy, chứ không cùng Lục Nam nói lời thừa làm gì.

Mười phút sau, Lục Nam đã có mặt ở trong phòng của Minh. Minh lại ra lệnh:

- Nay muộn rồi, nghỉ ngơi đã, đợi đến buổi sáng, tôi cùng cậu sang hỏi thăm Hai Cơ!

Lục Nam tất nhiên không phản đối lời của Minh, cậu ta đã chờ rất nhiều năm rồi, chờ thêm một đêm nữa thì đâu có sao:

- Vâng thưa thiếu gia!

Lục Nam đáp xong, liền lên chiếc giường bên cạnh giường của Minh để nằm, chứ không sang phòng khác ngủ. Cậu ta không biết đã xảy ra chuyện gì, cậu ta cũng không thấy Minh có biểu hiện gì là không khoẻ. Nhưng cậu ta cảm thấy, Minh hôm nay có gì đó không giống như mọi hôm. Nên cảm thấy mình cần ở cạnh Minh lúc này, biết đâu Minh lại có điều gì cần sai bảo cậu đi làm.

Lục Nam đã lo xa rồi, Minh rất nhanh đã đi vào trạng thái thiền định, từ từ khôi phục lại trạng thái tinh thần đỉnh cao của mình.

Minh ngủ thiền một mạch đến trưa mới chịu dậy. Lúc hắn dậy lên, Lục Nam vậy mà vẫn bình tĩnh mời hắn ăn cơm trước, không hề nóng vội hối thúc hắn đi tìm Hai Cơ:

- Thiếu gia, cậu dậy rồi, tôi gọi phục vụ mang đồ ăn lên nhé!

Minh gật đầu, hắn biết Lục Nam thật sự rất muốn đi tìm Hai Cơ rồi, nhưng hắn cũng cần phải ăn một ít trước đã.

Chưa đầy mười phút, khi Minh vừa đánh răng rửa mặt xong, phục vụ khách sạn đã mang đồ ăn đến, đứng ngoài bấm chuông cửa “ đing đong ”. Không đợi Minh phải ra lệnh, Lục Nam đã chủ động ra mở cửa.

Không ngờ, ngoài nhân viên phục vụ của khách sạn, Hai Cơ cũng đi theo vào.

Minh nhìn Hai Cơ, đoán rằng ông ta tới là vì Lục Nam, nên chỉ gật đầu với Hai Cơ, nói:

- Xin chào!

Hai Cơ thấy Minh là chủ nhà lại chủ động chào trước, liền gật đầu chào lại:

- Xin chào! Tôi đến là vì cậu ta!

Hai Cơ không kiêng nể gì mà chỉ vào Lục Nam. Minh nhìn hai người một cái, rồi quay sang nói vời nhân viên phục vụ của khách sạn:

- Đủ rồi! Tôi chỉ cần chừng đấy thức ăn thôi. Anh ra ngoài đi!

Đợi nhân viên phục vụ của khách sạn rời đi, Minh đi đến bàn ăn và thưởng thức bữa ăn của mình. Hai Cơ cùng Lục Nam thì ngồi ở bàn uống nước nói chuyện, không hề có ý định che giấu Minh.

Minh vừa ăn vừa nghe cuộc đối thoại của hai người.

Hai Cơ: - Cậu rất giống cha cậu!

Lục Nam: - Ông quen cha tôi!

Hai Cơ: - Tôi và ông ấy, cũng coi như là bạn của nhau!

Lục Nam: ...

Hai Cơ: - Ngày đó, nếu không phải là tôi, ông ấy đã không thể trở về bên cậu!

Minh không nhìn, nhưng hắn cảm nhận được vẻ mặt của Lục Nam đang rất kinh ngạc, hai hàng nước mặt của cậu ta đang trực trào ra.

Hai Cơ không nhắc đến cái chết của cha Lục Nam nữa, mà nói:

- Tôi nghe người của tôi nói, cậu đã đánh bại hết những người đi cùng. Thật giống với cha của cậu. Ngày xưa, ông ta cũng mê cờ bạc và giỏi như vậy.

Minh nghe Hai Cơ nói, lại nghĩ đến Đỗ Si, ông ta cũng là một người mê cờ bạc đến điên cuồng.

Lục Nam lại không quan tâm đến những chuyện xưa cũ, cậu ta lên tiếng:

- Ông có thể cho tôi biết, ai đã hại cha tôi được không?

Hai Cơ trả lời:

- Tôi không biết! Tôi chỉ biết, cha cậu ngày đó có một ván cược ngoài. Là ván cược sinh tử, nếu như cha cậu thua tôi, ông ấy sẽ phải chết.

Lục Nam nắm chặt tay, ai là người đã đánh cược ván đó với cha của cậu ta? Câu hỏi đó ở đây không ai trả lời được. Như vậy, cậu biết tìm kẻ thù của mình ở đâu?

Hai Cơ lại lên tiếng tiếp:

- Đấu với tôi một trận đi!

Lục Nam bất ngờ, cậu ta không ngờ rằng Hai Cơ lại chủ động muốn đấu với mình. Nhưng là một lão thiên, cậu ta luôn khao khát được đấu với những lão thiên lợi hại khác. Lục Nam gật đầu, chuẩn bị tinh thần sẵn sàng chiến đấu.

Hai Cơ lấy ra một bộ bài được chuẩn bị sẵn ở trong người và bắt đầu xào bài.

Minh cùng dừng việc ăn lại, mà quan sát trận đấu của hai người.

Nhưng khiến Minh bất ngờ là, Hai Cơ cùng Lục Nam chơi bài với nhau không hề giống đấu bài, mà giống như đang tập luyện cùng nhau vậy. Chiêu thức cả hai người sử dụng giống y hệt nhau. Và Minh biết, đó là những chiêu thức mà bố của Lục Nam sáng tạo ra trước đây.

Ván bài chưa kết thúc, Lục Nam đã quỳ xuống trước mặt Hai Cơ:

- Lục gia, là ông phải không?

Hai hàng nước mắt trên mặt Lục Nam đã chảy dài, Hai Cơ lấy ra đồ hoá trang, chỉ trong ba phút đã hoá trang thành một người khác, người mà Lục Nam rất muốn gặp.

Lục Nam ôm chặt lấy người Hai Cơ, khóc lóc, nói:

- Lục gia, mấy năm nay con đi tìm người, người có biết không?

Hai Cơ xoa đầu Lục Nam:

- Xin lỗi, tâm nguyện của cha cậu là để cậu sống một cuộc đời bình thường, tránh xa cờ bạc. Vậy mà tôi lại dạy cậu cờ bạc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu