Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 117: Hẹn

Trong lúc Thu sững người, Hồng Diệp lại tiếp tục nói:

- Cô gái xinh đẹp như em, cậy mình có thân hình yểu điệu cùng gương mặt xinh đẹp, là cứ tưởng cả thế giới phải xoay quanh em sao?

Thu nói lắp:

- Không... Không... Không phải vậy...

Hồng Diệp vẫn tiếp tục tấn công, buông những lời thả thính:

- Không là sao? Dù cả thế giới không xoay quanh em, tôi cũng sẽ xoay quanh em!

Thu lại càng trợn to mắt lên kinh ngạc, sau khi xác nhận lại trong đầu, đó là những lời thả thính của Hồng Diệp, Thu liền nói:

- Anh đừng nói như thế nữa có được không? Em hơi sợ anh rồi đấy!

Hồng Diệp lại nói:

- Được! Vậy anh đổi cách nói khác! Em đâm trúng người anh, em định bồi thường anh như thế nào đây?

Giọng Thu có vẻ nhạt đi:

- Anh tính muốn em bồi thường thế nào?

Hồng Diệp không cần suy nghĩ, đã nói:

- Vậy thì em chụp ảnh với anh đi!

Mặt Thu lại đầy nghi vấn;

- Hả! Sao lại chụp ảnh với anh?

Hồng Diệp đáp:

- Vì anh muốn cho mọi người xung quanh mình thấy, trên thế giới này, thực sự có thiên thần.

Hồng Diệp nói đến đây, Thu liền bật cười thành tiếng:

- Ha ha ha... hi hi, anh trêu em đúng không? TruyenLau

Trong lúc Thu bị Hồng Diệp làm cho phân tâm, Loan quan sát hai người mà cười mỉm, trong đầu cô đang nghĩ về Minh, cô ước gì Minh cũng trêu cô như thế, nhưng có lẽ là không đâu, khí chất của Minh và chàng trai kia đâu có giống nhau.

Một bàn tay khẽ nắm lấy bàn tay trái đang để lên đùi của Loan. Khi Loan quay ra, là Minh, hắn đang ra dấu cho cô im lặng, rồi hắn kéo cô đi vào một phòng riêng của quán rượu trong lúc sự chú ý của Thu bị Hồng Diệp thu hút.

Loan bất ngờ vì không nghĩ quán rượu nhỏ này lại có phòng riêng, cô chưa từng thấy ai đề cập đến phòng riêng trong quán rượu này. Nhưng lúc này, chưa phải là lúc cô xà vào lòng Minh để hỏi chuyện, vì chủ của quán rượu đang đứng trước mặt cô và Minh. Khi tình cảm trong lòng là thật, có người sẽ trở nên mạnh bạo hơn, nhưng cũng có người trở nên e thẹn ngại ngùng hơn. TruyenLau

Chủ quán rượu lên tiếng hỏi Minh:

- Thiếu gia, người muốn uống chai rượu nào?

Minh nhìn Loan một cái, sau đó nói: TruyenLau

- Cô ấy đang uống chai nào thì anh cứ lấy cho tôi chai ấy!

Đợi chủ quán rượu rời đi, Loan mới chui tọt vào lòng của Minh, hỏi:

- Sao anh lâu vậy?

Minh cười không đáp lời, có những câu hỏi của con gái không nhất thiết phải trả lời, mà hãy để cô ấy tự hỏi tự trả lời:

- Có phải anh đến từ sớm rồi không? Tại chị Thu nên anh mới không xuất hiện...

Loan nói rất nhiều, nhưng Minh chỉ nhìn cô âu yếm, ánh mắt hắn mang theo sự cưng chiều.

Loan đang nói thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, khiến cô phải thoát khỏi người Minh. Là chủ quán rượu mang thêm rượu vào.

Minh gật đầu với chủ quán rượu, ra hiệu bằng mắt để ông ấy rời đi. Sau đó, hắn tự rót cho mình một ly để nhâm nhi. Lúc này, Minh mới lên tiếng:

- Anh nhớ em!

Sau đó hắn chủ động ôm lấy Loan, thủ thỉ những lời đường mật:

- Ngay lần đầu gặp em, anh đã luôn nghĩ về em rồi. Lúc đi giải quyết công việc, không giây phút nào mà anh không nhớ em cả.

Loan ở trong lòng của Minh nghe mà hạnh phúc, cô không hỏi hắn những câu hỏi vô nghĩa như: “ Anh nhớ em nhường nào? Anh nhớ em nhiều bao nhiêu? ” mà nói:

- Em cũng vậy. Mấy ngày không có anh, em cứ như là người mất hồn vậy. Bố em phát hiện ra, ông ấy bảo rằng, chờ anh về thì dẫn anh đến nhà gặp ông ấy!

Minh gật đầu, không chỉ riêng đối với Loan, mà đối với tất cả những người con gái xung quanh hắn, hắn chưa bao giờ có ý định chơi đùa qua đường, hắn luôn xác định yêu là yêu, bạn là bạn, đối tác là đối tác.

Minh cũng rất muốn dẫn Loan về nhà mình để ra mắt người thân, nhưng hắn làm gì còn người thân, mẹ hắn đã mất, còn người bố độc ác hại cả nhà ông ngoại hắn thì hiện tại hắn không biết ở phương nào. Có lẽ sau này phải nhờ đến bác Cúc đứng ra tổ chức hôn lễ cho hắn.

Nghĩ đến đây, Minh lại nhớ đến sư phụ của mình, không biết hiện tại ông ấy ở đâu, liệu khi hắn cưới vợ, ông ấy có xuất hiện hay không?

Thấy Minh trầm tư, nếu không phải vì cái gật đầu trước đó của Minh, e rằng Loan đã nghĩ hắn đối với cô không nghiêm túc, nhưng giờ cô lại thấy lo lắng cho hắn:

- Anh sao vậy?

Loan lên tiếng hỏi làm Minh tạm thời thoát ra khỏi dòng suy nghĩ quanh quẩn ở trong đầu, hắn mỉm cười lắc đầu nói:

- Không có gì đâu, anh chỉ vừa đang nghĩ đến một số chuyện. Tối mai, anh sẽ qua nhà em, xin phép bố em cho anh được quen em!

Loan ở trong lòng Minh gật đầu không nói nữa, với cô chỉ cần được ôm hắn như thế này, dù hắn và cô chẳng làm gì, cũng đã rất hạnh phúc rồi.

Hai người im lặng, không nói chuyện, mà cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp tim đập của nhau. Thời gian lúc này giống như ngừng trôi, lại cũng giống như đã trôi qua cả trăm ngàn năm, hai người vẫn cứ ôm nhau bất động như thế.

Chỉ đến khi, điện thoại của Loan và Minh đồng thời reo lên thông báo có tin nhắn đến. Minh mở điện thoại ra, là tin nhắn của Hồng Diệp: “ Cô ấy bảo tôi nhắn cho thiếu gia là trả Loan lại cho cô ấy, sáng mai Loan còn phải đi làm! ”

Minh đoán chừng tin nhắn Loan nhận được là Thu gửi đến, gọi Loan về.

Loan dường như không nỡ rời xa vòng tay của Minh, nhưng Minh lại là người sống thực tế, hắn nói:

- Chờ anh nhé, tối mai là anh qua nhà em!

Loan gật đầu, thoát khỏi vòng tay của Minh, định đứng dậy đi ra ngoài. Nhưng khi Loan đứng lên, Minh cũng đứng lên theo, nắm lấy tay cô, cùng cô đi ra ngoài.

Hồng Diệp cùng Thu ngồi ở chỗ lúc trước Thu cùng Loan ngồi. Nhìn thấy Minh nắm tay Loan đi đến, ánh mắt của Thu có điểm khác lạ, nhưng nhất thời Minh không đoán được đó là gì.

Loan cùng Minh đi đến bên cạnh Thu, Loan lên tiếng:

- Chị, mình về thôi!

Thu gật đầu, cười nói với Loan:

- Em ra xe trước đi, chị muốn nói chuyện với anh ấy!

Loan nhìn Minh, thấy hắn cười gật đầu với cô, lúc này cô mới ngoan ngoãn ra xe để đợi Thu.

Minh cũng ra hiệu cho Hồng Diệp tạm thời lánh mặt.

Đợi khi hai người rời đi, Minh chủ động lên tiếng trước:

- Có chuyện gì vậy?

Thu nhìn Minh hồi lâu mới lên tiếng, không phải để trả lời câu hỏi của Minh, mà là để hỏi lại hắn một câu khác:

- Anh tính khi nào thì qua nhà bọn em?

Minh nhìn thẳng vào mắt Thu, như muốn đọc suy nghĩ trong lòng của cô thông qua đôi mắt. Hắn thấy một nỗi buồn sâu thẳm, thấy sự oán độc, chỉ là sự oán độc đó không phải hướng về hắn hay Loan. Nhưng rốt cuộc nỗi buồn trong mắt Thu là do ai, sự oán độc đó là hướng về ai? Minh linh cảm rằng có liên quan đến hắn và Loan. Thế nên, khi hắn muốn Thu thành thật nói ra, hắn cũng nên thành thật với Thu:

- Tôi nói với Loan là tối mai tôi sẽ đến!

Thu gật đầu, đứng dậy rời đi. Để lại trong đầu Minh hàng ngàn câu hỏi, chuyện hắn đến thăm nhà hai người đâu có phải bí mật gì mà khiến Thu phải hỏi riêng hắn. Rồi cả ánh mắt phức tạp khi Thu nhìn hắn và Loan tay trong tay là sao? Bí mật của Thu và ngôi nhà đó là gì? Lần trước gặp mặt, chẳng phải Thu định nói cho hắn biết hay sao? Vì sao lúc này lại không nói? Tối mai, hắn nhất định phải tìm hiểu rõ mới được.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu