Ông Khang nhìn Minh cũng cảm thấy rất quen, nhưng ông ta không nhớ đã từng gặp Minh ở đâu. Khi nghe Minh nói là lần đầu gặp mặt, ông gật đầu, cho rằng có lẽ là do ông đã nhớ nhầm. Lại thấy Minh khen mình phong độ, ông Khang đắc ý cười vang, nói:
- Ha ha ha, cháu cứ nói quá, tầm tuổi này của bác, làm gì còn bao nhiêu phong độ nữa.
Minh lắc đầu, tiếp tục khen:
- Đâu có đâu, bác trông vẫn còn trẻ lắm ạ, mà ở độ tuổi của bác, mới là độ tuổi đỉnh cao của đàn ông mà!
Sau đó, Minh chủ động tiến lên, để chỗ quà mà Lisa giúp hắn chuẩn bị lên bàn, nói:
- Lần đầu cháu đến nhà, có chuẩn bị chút quà ra mắt bác!
Ông Khang gật đầu, tuy trong nhà ông chẳng thiếu những món quà mà Minh mang đến. Nhưng gia đình càng giàu có quyền quý, thì càng phải coi trọng lễ nghi.
Nhìn thấy trong những phần quà mà Minh mang đến có một thùng bia Chimay đỏ và một thùng bia Chimay xanh, ông Khang cười nói:
- Còn mang theo cả bia nữa à?
Minh cười, đáp lại:
- Dạ, cháu nghe Loan nói bác thích uống bia hơn uống rượu, nên có mang vài chai qua!
Ông Khang thấy Minh tinh tế vậy thì cười lớn:
- Ha ha ha! Ngồi xuống đây uống nước với bác, đồ cứ để đấy cho hai đứa nó làm!
Minh lúc này đương nhiên không thể nào từ chối, liền đáp:
- Dạ!
TruyenLau.com
Minh ngồi xuống bên ghế đối diện ông Khang, để Loan và Thu giúp mang cất những món quà ra mắt hắn mang đến.
Ông Khang thấy hai đứa con gái đã rời đi thì bắt đầu hỏi chuyện Minh:
- Nhà cháu ở đâu vậy?
Minh tất nhiên không thể nói thật với ông Khang được, đầu óc hắn đã xoay chuyển tính toán từ lúc hắn nhận ra ông Khang, liền đáp: Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Dạ thưa bác, nhà cháu ở thành phố B. Do vừa rồi kinh tế của thành phố B có chút biến động, nên cháu sang thành phố H làm ăn.
Đầu óc ông Khang tính toán, ông ta đã biết Minh là chủ của nhà hàng Linh Trang mà không phải ai cũng vào ngồi ăn được, rồi Minh lại nói là xuất thân từ thành phố B. Cho nên ông ta đoán rằng Minh có quan hệ với Hoàng Xà vừa chết ở thành phố B, do Hoàng Xà thất thế mà chết cho nên Minh phải chuyển từ thành phố B sang thành phố H làm ăn.
Tuy đã có suy đoán ở trong đầu, nhưng ông Khang vẫn tiếp tục hỏi:
- Bố mẹ cháu vẫn ở thành phố B chứ, hay cũng đến thành phố H rồi? TruyenLau.com
Minh tỏ ra có chút u sầu trên gương mặt, buồn bã nói:
- Dạ thưa bác, bố mẹ cháu vừa mới mất không lâu!
Ông Khang khẳng định trong đầu rằng Minh là con của Hoàng Xà ở thành phố B. Dù ông ta chỉ nghe tin, ông chủ thành phố B vừa chết không lâu do đắc tội người không nên đắc tội. Nhưng ông Khang cho rằng Minh vẫn không phải là một thanh niên mà ông ta có thể coi thường. Bằng chứng ư? Nhìn vào nhà hàng Linh Trang của Minh là đủ để khẳng định điều đó rồi.
Ông Khang giả bộ:
- Bác xin lỗi!
Minh lắc đầu:
- Dạ, có gì đâu bác!
...
Minh và ông Khang đều không phải người bình thường, tài ăn nói của ông Khang cũng chẳng phải dạng vừa, nên sự im lặng khi không còn gì để nói giữa bố vợ tương lai và con rể tương lai chắc chắn không thể xảy ra. Cả hai nói với nhau rất nhiều, đến ba mươi phút sau, sau khi Thu vào bếp chuẩn bị thức ăn xong, và Loan cũng đã tắm rửa thay quần áo xong, mà hai người vẫn nói chuyện với nhau không thấy điểm dừng.
Thu thấy vậy thì lên tiếng gọi:
- Bố! Hai người vào ăn cơm!
Ông Khang nghe thấy Thu gọi thì cười, nói với Minh:
- Vào ăn cơm thôi cháu, không hai chị em nó lại phải đợi!
Minh liền đáp:
- Vâng thưa bác!
Thế rồi ông Khang cùng Minh đi vào trong bếp. Thu và Loan đã dọn sẵn đồ ăn đầy đủ, chỉ chờ hai người vào ăn. Những chai bia Chimay cả xanh và đỏ mà Minh mang đến cũng đã được Thu ướp bằng đá lạnh.
Nhà có khách, mâm cơm Thu chuẩn bị đầy đủ không thua gì mâm cỗ cưới. Nhưng cả bốn người lại chẳng ăn bao nhiêu. Thu và Loan thì là con gái, ăn ít như mèo. Còn ông Khang và Minh lại tập trung vào những chai bia Chimay mà Minh mang đến.
Trong bữa cơm, ông Khang là người nói nhiều nhất, tất nhiên là ông ta nói chuyện với Minh, nên hắn đôi khi phải đáp lại, còn Thu và Loan chỉ thi thoảng mới chen vào được một câu.
Dựa vào tinh thần cùng công lực của mình, Minh tất nhiên là người không biết say là gì, mặc dù hắn rất ít khi rượu bịa. Nhưng hôm nay, hắn phải giả say, để tránh việc ông Khang say trước.
Khi thấy ông Khang đã tới tầm, Minh giả bộ gục xuống bàn ngủ, để Thu và Loan phải đỡ hắn.
Ông Khang trong tình trạng say khướt nhưng chưa gục, lên tiếng:
- Hai đứa mang nó vào phòng bố, tối nay để nó ngủ cùng bố!
Đương nhiên biệt thự của ông Khang đâu chỉ có ba phòng ngủ, ông ta cũng thừa đoán được Minh và Loan đã phát sinh với nhau chuyện đó. Nhưng chuyện nào phải ra chuyện đấy, có những nguyên tắc không được vẫn là không được.
Thu và Loan vất vả kéo Minh lên giường không lâu thì ông Khang cũng mò đến. Ông ta không lên giường nằm, mà ngồi ở ghế, quan sát Minh.
Minh dù nhắm mắt, nhưng hắn vẫn biết được trong phòng này đang diễn ra những gì dựa vào thính giác và cảm giác không khí dao động trong phòng.
Minh cảm nhận được ông Khang cứ ngồi nhìn hắn mãi như thế. Minh thấy rằng chẳng có gì phải quan tâm đến cái nhìn của ông ta, lúc này đầu hắn phải nghĩ đến chuyện của mình.
Hắn và Loan là anh em cùng cha khác mẹ, cho nên, thứ tình cảm lạ mà hắn cảm nhận được khi lần đầu gặp Loan là tình thân của huyết mạch tương liên chứ không phải tình yêu. Tương lai của hắn và Loan chỉ có thể là anh em, chứ không thể là vợ chồng. Còn thứ đó, chắc chắn nó biết quan hệ của hắn và ông Khang, và nó cũng đã nói cho Thu biết. Còn ông Khang, hắn chắc chắn ông ta vẫn chưa biết hắn là đứa con mà ông ta dùng thuốc trừ sâu hạ độc lúc còn trong bụng mẹ mà không chết. Hắn từ nhỏ đến trước khi gặp sư phụ đã từng muốn tìm ông ta liều mạng vì thù hận, hận ông ta là cha hắn mà hại đời hắn sinh ra không có cha, hận ông ta độc ác giết cả gia đình ông ngoại hắn, hận là vì từ nhỏ mẹ hắn đã gieo vào trong đầu hắn sự thù hận ông ta. Nhưng khi đó, dù là hắn hay mẹ hắn cũng không đủ năng lực để tìm ông Khang để trả thù. Còn hiện tại, hắn thừa sức khiến ông Khang phải sống không bằng chết. Nhưng trước ngày hôm nay, hắn chưa hề nghĩ đến chuyện tìm ông ta để trả thù. Nhưng nếu đã gặp rồi, hắn không thể không trả thù, xả hận giúp mẹ hắn, xả hận cho tuổi thơ của hắn.
Minh tính toán trong lòng như thế, hắn muốn khiến cho ông Khang với thế lực phía sau lưng ông ta phải trả giá, trả cả gốc lẫn lãi.
Một lúc sau, trong khi đang tính toán trong đầu đủ cách trả thù ông Khang, Minh cảm nhận được Thu đẩy cửa đi vào.
Trên tay Thu cầm một cốc nước chanh mang cho ông Khang uống, để ông ta lấy lại được phần nào tỉnh táo.
Xưng hô của ông Khang với Thu đã thay đổi:
- Em về phòng đợi anh, nay để thằng nhóc này ngủ trong phòng anh!
Mối quan hệ bất chính của ông Khang và Thu thì Minh đã đoán được khi lần thứ hai hắn gặp Thu. Câu trả lời cho câu hỏi, vì sao thứ tà dị kia gọi Thu là mẹ mà gọi hắn và Loan là anh chị, hắn cũng vì thế mà tự đoán được ra từ lúc hắn nhìn rõ mặt ông Khang. Cho nên hắn chẳng cảm thấy bất ngờ chút nào.
Thu ngoan ngoãn nhận lại cốc nước chanh mà ông Khang đã uống hết rồi đi về phòng.
Minh cảm nhận được ông Khang cũng rời đi, nhưng không phải đi vào phòng Thu, mà mở cửa một căn phòng bị ông ta khoá lại bằng chìa khoá.
Minh biết, đây là căn phòng của thứ tà dị đó, do khi ở dưới cổng hắn nhìn lên tầng hai đã xác định vị trí căn phòng mà thứ đó ở.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.