Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 122: Sư Bá Lại Tới

Ý định đi tìm ông Quang nhờ giúp đỡ diệt quỷ nảy ra trong đầu của Minh. Nhưng đó là chuyện của việc sau khi tiễn Thu rời đi. Còn bây giờ, hắn vẫn muốn biết thêm nhiều chuyện khác từ Thu. Thu tiếp tục kể:

- Sau khi để vị sư thầy đó rời đi, em đã cho nó uống máu và gọi nó là con, xưng là mẹ. Nó nói với em về sự tồn tại của anh, nó cảm nhận được anh từ việc uống máu của ông Khang. Nó bảo sẽ để anh đến phá hủy hết tất cả của ông Khang, kể cả mạng sống của ông ấy. Cho ông ta biết cái cảm giác, bị chính con của mình hại.

Minh hiểu, trên đời này có một loại lực hấp dẫn vô hình vô tướng, nó mang những người có duyên phận lại gần với nhau. Chuyện hắn và Loan lần đầu gặp nhau tưởng như là vô tình, thật ra là do bàn tay của quỷ ở sau sắp đặt sẵn. Và hắn tin, đó cũng là một phần số phận cuộc đời của hắn, con quỷ đó dẫn dụ hắn đến trả thù ông Khang, nào đâu lường được hắn cũng muốn tiêu diệt cả nó.

Thu nói đến đây thôi, những lời cô nói đã đủ thông tin mà Minh cần biết. Cô rời người khỏi người của hắn, nhưng tay cô vẫn giữ trạng thái nửa ôm hắn.

Thu ngước mắt lên nhìn Minh. Minh cũng nhìn thẳng vào cô, đôi mắt long lanh do còn đọng nước mắt thật khiến người ta phải động lòng.

Thu chủ động nhắm mắt, vươn người, muốn hôn lên môi của Minh. Cô thích hắn, thích hắn từ khi cô gặp mặt hắn lần đầu dưới cổng biệt thự.

Đáng tiếc, Minh lại tránh né. Hắn tự nhận mình không phải là chính nhân quân tử gì. Nhưng có hai lí do khiến Minh không làm chuyện đó với Thu. Thứ nhất, mặc dù Thu rất xinh, là một trong mười người xinh nhất mà hắn từng gặp, so với Loan hay chị em Linh Trang thì Thu xinh hơn nhiều. Nhưng hắn không hề thích Thu, không muốn hao tinh tổn khí vì Thu. Thứ hai, Minh cảm thấy trong bụng của Thu có một sinh linh đang lớn dần. Và đương nhiên, sinh linh đó cũng giống như Loan, là em ruột cùng cha khác mẹ của hắn. Khi đó, thân phận của hắn và Thu không cùng thứ bậc. Cho nên hắn và Thu là không thể.

Minh đứng dậy, để mặc Thu hụt hẫng. Có lẽ cô nghĩ hắn chê cô, nhưng cũng không sao, hắn không quan tâm cô nghĩ như thế nào về hắn, hắn chỉ biết hắn và cô không thể. Minh lên tiếng:

- Đi thôi! Anh đưa em về!

Thu như nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng Minh, cô nói:

- Anh muốn tiêu diệt nó đúng không? Anh muốn đuổi em về để tự mình tìm cách diệt nó đúng không? Em hận ông Khang, em cũng hận nó! Em xin anh, cho em đi cùng anh đi!

Nước mắt Thu lại trực trào, hai tay cô với lấy tay phải của Minh. Cô là đang van xin hắn, không phải yêu cầu hắn.

Minh lại nhìn thẳng vào mắt Thu, dù sao cô cũng đã cho nó uống máu của cô, nên cho dù cô có nói hết sự thật cho hắn biết, hắn cũng không thể hoàn toàn tin tưởng lời nói của cô. Hắn chỉ tin vào đôi mắt của cô thôi. Và may mắn là, ánh mắt của Thu rất thành thật, nếu không Minh cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì với cô.

Minh đồng ý cho Thu đi cùng, hai người vừa về nhà hắn, còn chưa ngồi ấm chỗ đã lại rời đi. Minh lái xe đưa Thu đến thẳng nghĩa trang thành phố H. Là nơi chôn cất người chết, nơi đây âm khí dày đặc, người dùng máu nuôi quỷ như Thu thường không có sức khoẻ tốt. Vừa đến nơi, đầu Thu đã choáng váng, cơ thể cô vì thế mà lạnh đi, Minh phải đỡ lấy cô, dương khí của hắn vì thế mà truyền vào người cô, giúp cô cảm thấy ấm áp, sắc mặt hồng hào lên không ít.

Ông Quang vẫn luôn ở nơi này, và hai con chó của ông cũng vậy. Chúng cảm nhận thấy người dùng máu nuôi quỷ đến đây, từ xa đã sủa lên inh ỏi, khiến lòng Thu vô tình cảm thấy sợ hãi. Lòng của Thu vì vậy mà càng hướng về Minh.
TruyenLau.com
May mà có Minh ở bên cạnh, khiến Thu cảm thấy an toàn, cái cảm giác mà từ khi bước chân vào căn biệt thự đó, cô chưa từng cảm nhận lại được nữa.

Minh đi phía trước chắn lại âm khí vô hình cho Thu giảm bớt cảm giác khó chịu. Khi hai con chó nhìn thấy người đến là Minh, đã dừng lại không sủa nữa, hai bọn chúng đã quen với Minh từ mấy tháng trước rồi.

Hai con chó vẫy đuôi chạy đến bên Minh. Minh cũng mỉm cười cúi người xuống xoa đầu chúng nó, năng lượng tích cực từ một người hai chó lan toả ra, khiến nơi đây ấm áp lên rất nhiều.

Ông Quang bước ra, nhìn thấy là Minh, ông lên tiếng:

- Là cậu à? Website TruyenLau.com

Minh gật đầu, lên tiếng:

- Cháu chào chú! Chúng cháu có thể vào không?

Minh hướng mắt vào bên trong, đó là căn phòng nhỏ dành riêng cho người gác mộ của nghĩa trang, diện tích căn phòng không lớn, chỉ vừa đủ để một cái giường và một cái tivi. Website TruyenLau.com

Ông Quang hiểu rằng Minh có chuyện tìm đến ông, gật đầu nói:

- Vào đi!

Ông Quang vào trước, hai con chó cũng chạy vào theo, sau cùng là Minh và Thu bước vào.

Ông Quang rót hai cốc nước trà ấm cho hai người, sau đó lên tiếng hỏi:

- Đã lâu rồi không gặp cậu. Hôm nay cậu đến là có chuyện gì?

Ông Quang đã hỏi trực tiếp, Minh cũng chẳng ngại mà đi thẳng vào vấn đề:

- Chú còn nhớ buổi tối hôm đó không?

“ Buổi tối hôm đó ” trong lời Minh đương nhiên chính là buổi tối đầu tiên mà hắn gặp những thứ tà dị dơ bẩn đó. Là ông Quang cùng hai con chó của ông ta xuất hiện và giúp đỡ hắn. Thế nên đương nhiên ông Quang hiểu “ Buổi tối hôm đó ” là buổi tối hôm nào. Ông Quang gật đầu với Minh nhưng không hề lên tiếng.

Minh thấy vậy thì tiếp tục:

- Cháu đã gặp lại thứ đó và cháu muốn tiêu diệt nó. Nên cháu đến để nhờ chú giúp đỡ!

Ông Quang lúc này lại lắc đầu, đưa tay vuốt ve hai con chó của mình.

Thu biết người mà Minh tìm đến chắc chắn không phải người tầm thường. Gia đình cô trước kia cũng là gia đình giàu có, cũng đã mời rất nhiều “ cao nhân ”, nên Thu nghĩ, muốn mời ông Quang này, thì phải trả một cái giá xứng tầm giống như mời các vị “ cao nhân ” đó. Thu lên tiếng:

- Chú! Giá cả có thể thương lượng. Nếu như chú chịu giúp chúng cháu, chú muốn bao nhiêu cứ việc nói ra ạ!

Ông Quang lại lắc đầu, Thu lên tiếng làm ông ta phải trả lời, nhưng không phải nói với Thu, mà là nói với Minh:

- Tiền bạc không phải là vấn đề! Cậu rất lợi hại, hơn tôi rất nhiều. Mà cậu đã không tự mình diệt được thứ đó. Vậy thì làm sao tôi có năng lực đó được.

Minh định lên tiếng, nhưng ông Khang lại tiếp tục:

- Lời tôi nói là thật. Loài ma quỷ có thể sợ tôi, sợ hai con chó của tôi. Nhưng chúng tôi thật sự cũng không tiêu diệt được ma quỷ. Chỉ có thể doạ chúng mà thôi. Có thể nói, chúng tôi không sợ ma quỷ, nhưng chúng tôi cũng chẳng làm gì được ma quỷ.

Minh cảm nhận được, ông Khang không hề nói dối. Hắn không nói thêm nữa, mà đứng dậy, nói sang chuyện khác:

- Cháu đi thăm mộ!

Minh dẫn Thu đi đến trước mộ của Linh và Trang. Hắn im lặng dọn dẹp hai ngôi mộ của hai chị em, đã lâu rồi hắn chưa về thăm hai người, cỏ vì thể mà đã bắt đầu mọc.

Thu không giúp Minh, mà đợi hắn dọn dẹp hai ngôi mộ xong, mới lên tiếng:

- Hai người họ là...

Minh lên tiếng trả lời:

- Cả hai đều là vợ của tôi!

Thu đã đoán được câu trả lời từ trước, nhưng khi nghe chính miệng Minh thừa nhận, lòng cô không khỏi có chút xót xa. Cô đã hiểu vì sao nhà hàng của Minh lại tên là nhà hàng Linh Trang. Cô cũng ước mong hắn vì cô mà mở một nhà hàng đặt theo tên của cô. Chỉ cần có vậy, cô sẽ cam lòng vì hắn mà làm mọi chuyện.

Minh lại nói, nhưng không phải nói với Thu, mà là nói với Linh và Trang:

- Linh, Trang, hai em đừng hiểu lầm. Cô ấy không phải người phụ nữ mới của anh. Trong lòng anh vẫn chỉ có hai em mà thôi!

Dứt lời, Minh quay đi, dẫn Thu rời khỏi nghĩa trang thành phố H. Phía sau lưng hắn, một mỹ nhân tuyệt sắc cầm theo một chiếc ô giấy bay lơ lưng trên bầu trời từ từ hạ xuống, dùng phương pháp truyền âm để nói với hắn:

- Con à! Muốn tiêu diệt ma quỷ, phải nhờ cậy đến tiên và phật!

Minh quay lưng nhìn lại, lại không hề nhìn thấy bóng hình mà hắn muốn tìm. Trong đầu hắn lại vang lên giọng nói:

- Đừng tìm kiếm nữa, sư bá dùng chướng nhãn pháp, con không tìm được đâu!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu