Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 136: Lòng Buồn Nhớ Thầy

Minh chạy từ căn phòng nuôi quỷ, chạy về phía phòng của Loan.

Sự áp chế của con quỷ đối với Thu và Loan đã biến mất ngay từ lúc Minh đánh cho linh hồn con quỷ phải bỏ chạy về phòng của nó.

Hai cô gái đang giằng co với nhau. Loan đã biết hết mọi chuyện, với cô đó là một cú sốc tinh thần cực lớn, khiến cô hướng đến sự tiêu cực nhất, chết để giải thoát, chết để không còn đau khổ.

May mà có Thu, cô đã giữ Loan lại, không cho Loan lao đầu vào tường tự sát.

Nhưng Thu đang mang thai, sức lực làm sao có thể bằng được Loan. Dần dần, Thu cũng không thể cản được Loan lại nữa.

Đúng lúc Minh chạy đến, hắn định tiến tới, ngăn cản Loan lại, nhưng Loan đã cầm lấy cây kéo trong ngăn bàn của cô, dí thẳng vào cổ họng, uy hiếp Minh và Thu:

- Không được lại gần em! Nếu không em sẽ chết ngay trước mặt hai người!

Minh nhìn Loan, rồi lại nhìn Thu, nhìn khắp nơi trong căn biệt thự đều đang bốc cháy. Hắn lo lắng, đưa hai tay ra, từ từ nói với Loan:

- Loan, em bình tĩnh lại đi! Nghe anh, chúng ta ra khỏi đây! Có chuyện gì thì từ từ nói!

Loan vẫn điên cuồng, cô làm sao bình tĩnh được, cô hét lên:

- Không! Em không đi đâu! Em dơ bẩn rồi! Bố đã chết, ông bà cũng chết! Em không muốn sống nữa!

Lúc này, Minh mới để ý, ông nội hắn nằm ở dưới đất, cũng đã ngừng thở. Ông ta cùng ông Khang là nguồn gốc của mọi tội ác, vậy mà vẫn được nhận một cái chết nhẹ nhàng. Nhưng dù sao người cũng đã chết rồi, hắn coi như cũng đã trả được thù rồi, hắn không muốn tính toán thêm nữa.

Minh vẫn cố gắng nói với Loan:

- Em bình tĩnh lại đi! Tương lai tươi sáng còn ở phía trước!

Loan trừng mắt, không nói nữa, có lẽ cô đã bình tĩnh hơn rồi, nhưng cô vẫn muốn chết. Chỉ là, cô biết rằng không thể để Minh và Thu cùng chết với cô. Nhưng cô lại chẳng biết nói gì.

Minh nhìn thẳng vào đôi mắt của Loan, hắn thấy được một lòng cầu chết của cô. Hắn biết, hắn không thể thuyết phục cô được nữa. Nhưng cô và đứa trẻ trong bụng Thu lại là người thân của hắn. Hắn nhất thời không buông bỏ được.

Thu lúc này cũng đi đến bên cạnh Minh, kéo tay hắn, cô cũng đã nhìn thấy quyết tâm cầu chết của Loan. Nếu cứ giằng co mãi như vậy, cả ba người sẽ chôn thây nơi biển lửa mất.

Minh đứng im bất động, Thu không cách nào kéo được hắn. Thật ra, lòng hắn cũng đã buông bỏ việc đưa Loan ra khỏi đây. Bởi hắn biết, dù có đưa Loan ra khỏi đây, Loan cũng vẫn sẽ tìm tới cái chết.

Nhưng hắn đang chờ Loan, chờ cô ấy hỏi hắn. Bởi hắn biết, Loan có điều muốn hỏi hắn.

Loan dù đã biết toàn bộ sự thật, nhưng vẫn cố chấp hỏi lại Minh:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Anh thật sự là anh trai cùng cha khác mẹ của em sao?

Minh biết Loan đau khổ, nhưng hắn không muốn lừa dối cô thêm nữa. Hắn gật đầu với Loan, sau đó ngay lập tức quay đi, ôm lấy Thu, nhảy ra khỏi căn biệt thự. Bởi hắn biết, nếu không ngay lập tức quay mặt đi, hắn sẽ nhìn thấy nước mắt của Loan, hắn sẽ đau lòng mà ngăn cản cô ấy tìm đến cái chết.Như vậy chỉ khiến cho Loan và Thu càng thêm đau khổ mà thôi.

Minh ôm Thu nhảy từ tầng hai xuống, nhưng Minh cố gắng giữ phong thái nhẹ nhàng tiêu dao nhất, khi đáp đất chỉ như vừa bước một bước chân, không hề khiến cho Thu bị động thai. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Hai người quay lại, nhìn căn biệt thự lần cuối. Chỉ thấy lửa càng lúc càng cháy mạnh. Nhưng bóng đêm lại bao phủ toàn bộ các căn biệt thự xung quanh. Không hề có cảnh tượng lửa cháy rực trời như trong tưởng tượng. Có lẽ, phải đến khi trời sáng, mọi người thức dậy, mới có thể phát hiện ra căn biệt thự cháy trong đêm.

Lái chiếc maserati đưa Thu thẳng đến nhà hàng Linh Trang trong đêm tối. Minh cảm thấy lòng mình trống rỗng. Rõ ràng lòng trống rỗng cũng là một loại tâm vô tạp niệm. Vậy mà trạng thái thiền định của Minh lại mất đi, hắn cũng không cách nào nhập thiền lại được nữa. Hắn đã trả được mối thù gần ba mươi năm của gia đình ông ngoại hắn, đã trả được mối thù khiến mẹ hắn đau khổ bao nhiêu năm, trả được mối thù hắn sinh ra đã phải sống trong sự thù hận của mẹ. Nhưng em gái cùng cha khác mẹ của hắn cũng phải chết, cô em gái mà đáng ra hắn sẽ cưng như công chúa nếu gia đình hắn hòa thuận đã chết. Loan không đáng chết, ông bà nội ngoại của Thu cũng không đáng chết. Nhưng tất cả vì hắn phải trả thù, vì hắn phải diệt quỷ, mà bị liên lụy dẫn đến cái chết.

May mà Minh lái xe trong đêm tối, đường vắng không có ai, nếu không, có lẽ hắn và Thu cũng đã bị tai nạn xe rồi.

Tại nhà hành Linh Trang, Sói Ba Đầu cùng Lisa vẫn đang chờ hắn trở về. Sói Ba Đầu biết đêm nay là một đêm đặc biệt, khiến Minh phải ra tay. Đêm nay đặc biệt chẳng kém gì cái đêm anh ta đi cùng Minh lật trời thành phố B. Cho nên, anh ta nghĩ mình phải thức chờ Minh về.
TruyenLau.com
Minh mang Thu trở về, gặp được Sói Ba Đầu - một trong những người hắn có thể tin tưởng hiện nay. Như giải tỏa được sự căng thẳng trong lòng, Minh thở dài một hơi. Hắn cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Hắn nói với Sói Ba Đầu, cũng là nói với Thu:

- Anh Nam, anh giúp tôi chuyển toàn bộ tài sản mà Lục Nam đêm nay thắng được cho cô ấy. Sau này, cũng giúp tôi quan tâm đến cô ấy!

Thu thích Minh, cô luôn muốn được ở cạnh Minh. Nhưng, thân phận của cô và Minh là không thể. Cô biết hắn không thích cô, tương lai cũng không thể nào thích cô. Chỉ là, lòng cô không buông bỏ được, cũng không muốn buông bỏ.

Thu không biết phải nói gì với Minh lúc này, cô chỉ có thể dùng hành động để hắn hiểu lòng cô, để hắn cảm thấy rằng cô cũng có thể mang cho hắn cảm giác ấm áp của gia đình, để hắn biết cô cũng đồng cảm với hắn. Thu ôm lấy Minh từ đằng sau, cô khóc, ánh mắt của cô nói lên rằng cô có rất nhiều điều muốn nói với hắn, chỉ là cô không biết phải nói với hắn như thế nào.

Lần này, Minh vậy mà lại không đẩy Thu ra, hắn không đáp lại Thu, nhưng cũng không từ chối Thu. Hắn không biết đứa nhỏ trong bụng Thu là trai hay gái. Nhưng dù là trai hay gái, hắn cũng muốn cho đứa nhỏ trong bụng Thu một gia đình hạnh phúc. Bù đắp cho tuổi thơ lớn lên trong thù hận của hắn. Hắn là anh của đứa nhỏ, nên hắn cũng có trách nhiệm nuôi dạy đứa nhỏ, để nó không trở thành một người như ông Khang.

Đợi Thu ngừng khóc, Minh vẫn không đẩy Thu ra, mà hỏi cô:

- Em có đồng ý làm vợ của anh không?

Thu vui sướng khi nghe Minh hỏi mình câu đó. Cô đang cố lừa dối mình, khi cô cảm thấy trong ánh mắt hắn hướng về cô không phải tình yêu. Nhưng tiếp theo Minh lại nói ra lời mà cô không muốn nghe:

- Anh muốn dùng thân phân là cha của đứa nhỏ, để nuôi dạy nó lớn lên!

Ý của Minh đã quá rõ ràng, hắn và Thu có thể có danh nghĩa vợ chồng, để hắn và Thu có thể cùng nuôi dạy đứa nhỏ trong bụng cô lớn lên, để đứa nhỏ trong bụng cô không giống như hắn, bị người xung quanh nó chỉ chỏ rằng là thằng không có bố.

Thu lại buồn rồi, cũng giận rồi, cơn nóng giận làm người ta nhất thời mất đi sự tỉnh táo. Thu đẩy Minh ra, hét lên với hắn:

- Em không cần anh thương hại! Một mình em cũng có thể nuôi con của mình! Anh là ai chứ? Anh có tư cách gì mà đòi làm bố của đứa trẻ!

Dứt lời, Thu chạy đi, bóng hình cô khuất vào trong đêm tối. Minh không đuổi theo, vì hắn biết bây giờ có đuổi theo cũng chẳng có tác dụng gì. Thành phố H này, đâu đâu cũng có người của hắn. Chỉ cần để bọn họ giúp hắn để ý đến Thu, giúp đỡ cô trong những lúc cô cần giúp đỡ là được. Có lẽ, tương lai Thu cũng sẽ gặp được một người đàn ông khác, bằng lòng yêu thương cô cùng đứa trẻ.

Còn hắn, hắn cũng có nỗi buồn trong lòng của mình cần được giải tỏa, hắn cũng có sự trống trải trong lòng cần được lấp đầy. Nước mắt Minh rơi trên má, hắn lẩm bẩm chỉ để một mình hắn có thể nghe được: “ Sư phụ, bao giờ người mới trở lại gặp con đây? Con nhớ người lắm! Con rất nhớ người! ”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu